Hắn thầm tưởng tượng một cách vô liêm sỉ trong lòng...
Đồng thời, đáy lòng còn có một chút lo lắng, dù sao dưới chân núi Vụ Chướng trăm trượng, Độc Vương đang ở đó tu luyện độc công... Tên này tuyệt đối đừng có ló đầu ra lúc này... Dù sao với cái thân thể nhỏ bé của hắn, cho dù có tiến bộ thêm, cũng chỉ thường thôi, căn bản không đủ tư cách xen vào trận chiến này, không bị kiếm khí chưởng phong phá chết thì bị con cóc kia va phải một cái cũng đủ toi mạng ngay lập tức!
Diệp Tiếu tính toán một chút, lần trước Độc Vương đi vào, hấp thu địa âm chi khí và độc lực ẩn trong sơn thể, ở bên trong đợi khoảng tám ngày mới ra ngoài, bây giờ mới qua một ngày rưỡi, mặc dù không biết khói độc trên núi tan hết sẽ gây ảnh hưởng đến mức nào, nhưng vẫn còn một khoảng thời gian, tin rằng đám người của phương bắc Thiên Đế này sẽ không vô dụng đến thế chứ? Nhiều ngày như vậy còn không xử lý được một con cóc sao?
Theo Diệp Tiếu nhìn ra, trong quân đội này có không ít cao thủ siêu cấp.
Nhất là lão giả áo bào tím kia, một thân tu vi có thể nói là thâm bất khả trắc, áp lực tiềm tàng mà lão gây ra còn kinh khủng hơn cả Xích Hỏa ngày đó, rất có thể là một cường giả Bất Diệt cảnh.
Tin rằng dưới trướng phương bắc Thiên Đế, lão cũng là một nhân vật cực kỳ quan trọng.
Còn có bảy tám người bên cạnh lão, chính mình cũng nhìn không thấu tu vi sâu cạn, chắc chắn đều là cường giả Trường Sinh cảnh đỉnh phong...
Với thực lực như vậy, lại thêm một vạn đại quân được huấn luyện nghiêm chỉnh, nếu còn không đối phó nổi một con cóc? Nếu ta là phương bắc Thiên Đế, e rằng sẽ xấu hổ đến mức tìm cái cây cong cổ mà treo cổ tự vẫn...
Trong sự mong đợi của Diệp Tiếu, người áo bào tím bên kia bắt đầu bài binh bố trận.
"Bố trí Đồ Long Đại Trận!" Lão giả áo bào tím ra lệnh một tiếng.
Đại quân của phương bắc Thiên Đế không một người do dự, nhanh chóng xông tới, lần này, toàn viên lại bố trí thành một trận hình kỳ quái.
Trận này về tổng thể hình thành thế vây kín, một tầng lại một tầng liên tiếp ba tầng lưới bao vây, đầu tiên do tầng trong cùng triển khai thế công, hai tầng còn lại thì ở phía sau chờ lệnh, xem như lực lượng dự bị. Chỗ tốt của việc bố trí như vậy rất rõ ràng, một mặt là thân hình con thiềm thừ kia tuy khổng lồ, nhưng nếu mấy ngàn gần vạn người cùng tấn công, đa số công kích vẫn khó tránh khỏi thất bại, chi bằng chỉ để một bộ phận ra tay, đảm bảo người nào cũng có thể trúng đích, tránh tình trạng bắn tên không trúng đích; mặt khác cũng có thể lưu lại đủ nhân thủ phòng ngừa con cóc thấy tình thế không ổn, phá vây bỏ chạy, còn chỗ tốt của tầng thứ ba...
Sau khi vây công Thiên Mệnh Thiềm Thừ một canh giờ và tổn thất mấy chục người, tầng thứ hai xông lên tiếp chiến, thay thế cho đợt chiến sĩ thứ nhất đã tiêu hao kha khá.
Hơn bảy nghìn đại quân của phương bắc Thiên Đế, ba đợt binh sĩ luân phiên; từng nhóm không ngừng nghỉ xông lên, rút xuống, rồi lại xông lên...
Cứ thế, họ dùng những đợt tấn công liên tiếp không một kẽ hở điên cuồng công kích suốt hai ngày hai đêm!
Sự khốc liệt của trận chiến, chỉ cần nhìn núi Vụ Chướng là có thể thấy rõ, toàn bộ đỉnh núi Vụ Chướng bị đánh sụt mất bốn năm ngàn trượng, mà Thiên Mệnh Thiềm Thừ vốn hùng cứ trên đỉnh núi, lúc này càng bị đánh rơi vào một cái hố to, mình đầy thương tích, gào thét không ngừng.
Phòng ngự của Thiên Mệnh Thiềm Thừ dù kiên cố, nhưng cuối cùng cũng có giới hạn, dưới hình thức tấn công dồn dập như vậy, nó cũng dần dần không chịu nổi, hơn nữa đúng như lão giả áo bào tím đã nói: phương thức công kích của Thiên Mệnh Thiềm Thừ quá đơn điệu!
Ngoài phun độc, chính là lưỡi, ngoài ra không còn thủ đoạn nào khác.
Kỳ thực cũng khó trách, hình thức công kích của cóc nói chung cũng chỉ có hai thứ này, Thiên Mệnh Thiềm Thừ nói cho cùng vẫn là cóc, làm sao có thể ngoại lệ!
Mà trận chiến thảm thiết vẫn đang tiếp diễn.
"Nhị Hóa, con quái vật này ngươi đối phó được không? Có thể giải quyết dễ dàng như trước không?" Diệp Tiếu lặng lẽ hỏi.
Nhị Hóa lặng yên xuất hiện trên vai hắn, quan sát trận đại chiến xa xa, lắc cái đầu nhỏ xinh: "Gã này không thuộc phạm trù Thập Nhị Linh, nếu ta tăng thêm hai cấp nữa, đối phó gã này dễ như trở bàn tay, cho dù chỉ tăng một cấp cũng có thể nhẹ nhàng hạ gục!"
Mèo nào đó nói khoác mà không biết ngượng, nhưng ngụ ý thực tế vẫn là... hiện tại không làm được.
"Ngươi cứ nói thẳng là hiện tại ngươi không đối phó được là được rồi, nói mấy chuyện viển vông tăng một cấp hai cấp làm gì." Diệp Tiếu bĩu môi: "Dù sao ngoài ăn và ba hoa chích chòe, ngươi cũng chẳng có bản lĩnh gì ra hồn."
Nhị Hóa tức đến dựng râu trừng mắt, cảm thấy vô cùng ấm ức: Bản miêu năng lực thông thiên địa, gần như không gì không làm được, chẳng phải chỉ tham ăn tham lợi một chút thôi sao, có đáng để nói bản miêu như vậy không? Sao lại không có bản lĩnh gì ra hồn, nếu không phải chủ nhân ngươi tu vi nông cạn, bản miêu đến bây giờ đến cả một con Thiên Mệnh Thiềm Thừ cũng không hạ gục nổi sao? Chuyện này có thể trách ta sao, có thể sao? Có thể sao?!
"Được rồi, ngươi nói cho ta biết tại sao gã này lại gọi là Thiên Mệnh Thiềm Thừ đi?" Diệp Tiếu hỏi: "Tin rằng hai chữ thiên mệnh này, hẳn là có hàm nghĩa khác chứ? Đây chính là phạm trù võ mồm, ngươi vẫn có chút tài nghệ đấy!"
Nhị Hóa vừa tức vừa ngượng gào lên một trận, lúc này mới lắc đầu vẫy đuôi, vừa khoa tay múa chân vừa giải thích một hồi.
"Cái gì mà Thiên Mệnh Thiềm Thừ, con quái vật này có tư cách gì dính dáng đến thiên mệnh, gã này nên gọi là Thiên Độc Thiềm Thừ mới là chuẩn xác nhất, có thể xưng là bá chủ độc đạo, khắc tinh của độc vật. Ân... Nói đến chỗ bất thường trên người con cóc này, nói chung chính là nội đan của nó. Thiên Độc Thiềm Thừ tuổi thọ kéo dài, ngược lại càng khó hình thành nội đan hơn các loài khác, nhưng nếu có thể hình thành nội đan, công hiệu lại phi thường khác biệt, bởi vì nội đan của nó nếu bị người hữu duyên ăn vào... như vậy, bất kể người này tu vi ra sao, tầng lớp nào, hoặc trọng thương đến mức nào, đều sẽ lập tức gia tăng gấp đôi số lượng thọ nguyên cực hạn hiện tại!"
"Gấp đôi số lượng thọ nguyên?" Diệp Tiếu lắc đầu: "Cái này cũng không có gì đặc biệt a?"
Nhị Hóa nhìn Diệp Tiếu với vẻ khinh thường tột độ, meo hai tiếng: "Ta nói này chủ nhân, ngươi thật không có kiến thức, hoặc là ngươi căn bản không ý thức được trọng điểm trong lời ta vừa nói. Được rồi, ta cho ngươi một ví dụ, nếu không thật sợ ngươi đến lúc đó vẫn không hiểu! Cái gọi là gia tăng gấp đôi số lượng thọ nguyên cực hạn hiện tại, nghĩa là nếu ngươi chỉ có một trăm năm thọ nguyên, tối đa cũng chỉ được một trăm năm tuổi thọ, chỉ có thể chết sớm, không thể sống quá trăm năm, đó chính là cái gọi là hạn mức cao nhất. Mà tăng trưởng gấp đôi số lượng chính là nhằm vào cái hạn mức này, thọ nguyên trăm năm gấp đôi là hai trăm năm, cái này tự nhiên không tính là gì, nhiều nhất cũng chỉ là sống thêm một trăm năm... Nhưng nếu thọ nguyên hiện tại của ngươi có thể sống một triệu năm thì sao?"
"Giống như Xích Hỏa đi, nếu hiện tại hắn đã đi đến cuối con đường thọ nguyên của mình, nhưng nếu ăn nội đan của con cóc này, lại có thể lập tức gia tăng thêm một đoạn tuổi thọ của một cường giả Trường Sinh cảnh khác, tuyệt không giảm bớt!"
"Kỳ thực cái gọi là Trường Sinh cảnh, Bất Diệt cảnh, thậm chí Vĩnh Hằng cảnh, những cảnh giới này cũng chỉ là mấy cái tên khác nhau mà thôi. Vẫn có giới hạn tuổi thọ, cũng có ngày thọ nguyên hao hết, bằng không, đại năng của thế giới này e rằng không chỉ dừng lại ở những người hiện tại. Mặc dù cũng có loại cảnh giới siêu cấp đại năng một ý niệm khởi mà vũ trụ sụp đổ, một ý niệm khởi mà mở ra hỗn độn, tồn tại như vậy mới có thể chân chính cùng trời đất trường thọ, nhưng đại năng như vậy, thế giới này, vị diện này không có!"
"Cái gọi là cường giả của thế giới này, chẳng qua chỉ là có thể tồn tại tương đối lâu dài, cũng có thể được xem là trường sinh bất tử trong mắt người thường mà thôi. So với trường sinh bất diệt chân chính, kém xa lắm!"
"Lại ví dụ như, nếu quân chủ của đội quân này, phương bắc Thiên Đế, cũng giống như Xích Hỏa, đã đến lúc thiên mệnh sắp tận; nhưng chỉ cần trước khi tắt thở ăn nội đan của Thiên Mệnh Thiềm Thừ này, hắn có thể lập tức tràn đầy sinh lực sống thêm mấy trăm vạn năm nữa... Cái này có thể giống nhau sao?" Nhị Hóa kết thúc bài diễn thuyết dài dòng của mình.
Lại khiến cho mắt của Diệp Tiếu đột nhiên sáng rực lên.
"Thật có công hiệu cường đại như vậy?! Nếu biết cách sử dụng, há không phải là bảo vật vô giá?!" Diệp Tiếu nhất thời động lòng.
Nhị Hóa ngoắc ngoắc cái đuôi, liếc mắt: Chủ nhân không có giới hạn liêm sỉ, vừa rồi ngươi còn nói không có gì, sao bây giờ lại bắt đầu động lòng, với cái bộ dạng này còn không biết xấu hổ nói ta tham lợi... Hừ, người gì đâu...
Bằng không sao có thể được gọi là 'Thiên Mệnh Thiềm Thừ'? Ngươi cho rằng hai chữ 'thiên mệnh' này là gọi suông à?
...
Lại qua một hồi lâu, dưới sự chú mục của Diệp Tiếu, trên chiến trường đột nhiên vang lên một tiếng hét dài.
Quân đội đang vây công Thiên Mệnh Thiềm Thừ, không nói hai lời nhanh chóng rút lui.
Râu của Nhị Hóa cũng theo đó run lên, nhìn về phía đỉnh núi, đôi mắt từ từ trợn tròn, đột nhiên meo meo kêu lên dồn dập mấy tiếng.
"Sao vậy?"
"Sao với trăng gì nữa, mau trốn đi mới là chuyện đứng đắn!" Nhị Hóa hiếm khi tỏ ra lo lắng.
Diệp Tiếu hơi kinh ngạc: "Đến mức đó sao? Con Thiên Mệnh Thiềm Thừ kia sắp bị giết rồi... có thể có nguy hiểm gì chứ?!"
Nhị Hóa ngoắc ngoắc cái đuôi, meo meo gọi, thanh âm gấp gáp.
"Không kiến thức thật đáng sợ, trước đó ta đã xem thường con Thiên Mệnh Thiềm Thừ này rồi, số lượng độc đan trong người tên này không ngờ có đến chín mươi tám viên, nếu hoàn thành chín mươi chín viên Độc đan, nó sẽ trực tiếp tiến giai Thần thú, đạt đến cảnh giới Vĩnh Hằng!"
"Chỉ tiếc vận khí của nó quá kém, đầu tiên là vô duyên vô cớ chịu một kiếm của ngươi, lưỡi bị gãy, độc lực vốn đủ để ngưng tụ viên Độc đan cuối cùng đột nhiên mất đi hơn sáu thành. Vốn dĩ nếu mọi chuyện thuận lợi, nó thu hồi lại độc lực, tu luyện thêm mấy năm vẫn có thể thành tựu viên Độc đan cuối cùng, lại bị tiểu tử Độc Vương kia mượn nhờ công pháp Độc Hành Thiên Hạ rút đi một ít tinh hoa độc lực, càng kéo dài thêm thời gian công thành viên mãn của nó. Bây giờ lại bị lực lượng của quân đội phương bắc Thiên Đế đem khói độc do tu vi tiêu tán thổi tan tận chân trời, dự định thành tựu viên Độc đan cuối cùng để viên mãn đã thành không..."
"Đến lúc này, nó đã tới bước đường cùng. Nếu nó liều mạng, ít nhất mấy ngàn dặm đất đai quanh đây đều sẽ bị hủy diệt trong chốc lát! Trớ trêu thay, đối phương vẫn đang liều mạng dồn ép, từng bước một đẩy gã này đến ngưỡng cửa không thể không liều mạng..."
"Đánh, đánh không lại, trốn, trốn không thoát, vậy thì chỉ có..."
Lời nhắc nhở của Nhị Hóa khiến Diệp Tiếu lập tức cảm thấy tình hình không ổn, không dám chậm trễ, nhanh chóng kéo Huyền Băng cùng tỷ muội Nguyệt Sương Nguyệt Hàn, như một làn khói chạy vào sơn động. Theo sau một quyền đánh vào mặt đất trong sơn động, một luồng âm nhu lực vô thanh vô tức rót vào, lập tức xuất hiện một cái hố lớn sâu ít nhất mấy trượng.
Diệp Tiếu nhảy xuống, không ngừng huy quyền đập xuống, hắn hiện tại đã đạt đến Trường Sinh cảnh, việc đào hang trên núi thế này quả thực dễ như trở bàn tay, không tốn chút sức lực nào.
Cứ thế một đường đi xuống, chỉ trong một thời gian ngắn, đã xuống sâu mấy trăm trượng.
Diệp Tiếu mang theo ba nữ đến đây, vẫn không dám yên tâm, liền vỗ một luồng linh lực hùng hậu ra xung quanh, gia cố cho vách động sâu dưới lòng đất mấy trăm trượng này cứng như tinh cương. Diệp Tiếu vẫn cảm thấy chưa đủ, dứt khoát thi triển Tử Cực Huyền khí gia cố thêm mấy lần nữa, lúc này mới cẩn thận từng li từng tí phong bế cửa động phía trên...
Cứ như vậy, cho dù cả ngọn núi phía trên có nổ tung, ở trong động này cũng có thể đảm bảo vạn toàn không sơ hở.
Sau đó...
Diệp Tiếu đột nhiên vỗ đầu một cái: "Thôi chết, sao lại quên mất Độc Vương còn ở bên ngoài..."
Lập tức một cái xoay người ra ngoài.
Nguyệt Sương thấy thế không khỏi quýnh lên, đang muốn đi theo ra, Huyền Băng lập tức ngăn lại: "Đừng lỗ mãng, với tu vi hiện tại của các ngươi, chỉ cần không tùy tiện đối đầu trực diện với hai luồng uy năng cường hoành kia, chắc chắn sẽ không sao... Chúng ta ra ngoài, chẳng những chẳng giúp được gì, mà sẽ chỉ khiến hắn thêm phân tâm..."
Diệp Tiếu lúc này đã quay trở lại mặt đất, nhưng không hành động tùy tiện, mà tìm kiếm tung tích của Độc Vương, đồng thời từ vị trí cửa sơn động nhìn trộm tình hình của hai bên đối chiến.
Chỉ thấy đợt binh sĩ vừa thay vào đã nhận được tín hiệu, đang rút lui trở về.
Hiển nhiên chiến pháp của Bắc Thiên quân ngũ lại có điều chỉnh, mặc dù vẫn là đấu pháp theo thế trận gợn sóng, nhưng khoảng cách thời gian đã rút ngắn đi rất nhiều lần.
Mà lão giả áo bào tím thì dẫn theo mấy chục người đứng trên không trung quan chiến.
Lúc này thế thắng bại đã rõ, con cóc kia đã gần hấp hối, chỉ đang giãy giụa phút cuối mà thôi.
"Nếu đã đến lúc này, không cần thiết phải tăng thêm hy sinh vô ích." Ánh mắt lão giả áo bào tím thâm thúy: "Bố Tam Tài Cầm Long Trận! Chúng ta đồng loạt ra tay! Một lần giải quyết!"
Một tiếng hiệu lệnh vang lên, trận hình của Bắc Thiên quân ngũ lại biến đổi, thế trận gợn sóng ba tầng vốn có đột nhiên phân giải thành ba khu trận cục, từ ba phương hướng, vây lấy con cóc ở vị trí trung tâm.
Mà lão giả áo bào tím cùng hơn mười vị cao thủ vẫn luôn xem cuộc chiến cũng chậm rãi phiêu động, đến phía trên cái hố sâu trên đỉnh núi.
Tam Tài Cầm Long Trận thống hợp cục diện Thiên Địa Nhân đã bố trí xong!
Phía trên càng có nhiều siêu cấp cao thủ rình rập ở bên, triệt để phong tỏa con đường sống cuối cùng của con cóc.
Chỉ thấy, vô số đạo lưu quang như tia chớp hướng về hố sâu lao đi.
Mà trên mặt lão giả áo bào tím lộ ra một nụ cười kín đáo, lật bàn tay một cái, một thanh trường kiếm hình thù kỳ lạ thình lình xuất hiện trong tay.
Những người khác đi cùng lão cũng làm động tác tương tự, binh khí càng sáng hơn, phong mang tỏa ra rực rỡ!
Lần này thành công lấy được nội đan của Thiên Mệnh Thiềm Thừ trở về, không nghi ngờ gì là một đại công!
Về phần có thể giành được công lao tự tay kết liễu Thiên Mệnh Thiềm Thừ, lại càng không gì sánh bằng.
Mặc dù là nhiều người cùng ra tay, không thể độc chiếm công lao, nhưng, tên của mình cuối cùng sẽ xuất hiện trên sổ ghi công!
Thời khắc cuối cùng này, chính là thời điểm tốt nhất để đánh rắn giập đầu, đương nhiên là phải đồng loạt ra tay, hơn nữa, còn phải dốc toàn lực xuất thủ!
Áp lực bàng bạc như vậy ngưng tụ thành thực chất ép xuống.
Thiên Mệnh Thiềm Thừ mệt mỏi rã rời nằm bẹp trong hố to, toàn thân trên dưới mình đầy thương tích, mỗi một vết thương đều đang chảy ra dòng máu màu trắng, nó gắng gượng ngẩng đầu, ánh mắt căm hận, nhìn thẳng vào những người trên không trung, trong ánh mắt, bỗng nhiên hiện lên vẻ tuyệt vọng.
"Đồng loạt ra tay!" Lão giả áo bào tím gầm lên một tiếng!
Tất cả mọi người, đồng thời động thủ.
Nhưng cũng chính vào lúc này, Thiên Mệnh Thiềm Thừ đột nhiên vùng vẫy một cách ngang tàng vọt lên, ngửa đầu lên trời, hú dài một tiếng!
Trong khoảnh khắc tiếng hú dài đột ngột vang lên, vô số vết thương trên người Thiên Mệnh Thiềm Thừ lại càng nứt toác ra, thậm chí cả mắt, mũi, tai, những vị trí hiểm yếu cũng đều có máu tươi phun ra!
Miệng của nó càng mở ra đến cực hạn.
Hô hô hô...
Từng viên đan châu tròn trịa, theo một cách thức hoàn toàn không gián đoạn từ trong miệng nó phun ra, xông thẳng lên không trung.
Liên tiếp không ngừng, tổng cộng xuất hiện chín mươi tám viên.
"Độc đan!"
⚡ Một dòng chữ, vạn giấc mơ ⚡
Thiên-Lôi-Trúc dịch bất ngờ như thơ