Bản thân vẫn còn quá yếu, nếu thực lực đã đủ để quét ngang tất cả, đâu cần phải trốn, đâu cần phải tránh, cứ trực tiếp động thủ tiễu sát kẻ địch, tự nhiên sẽ không có tổn hại, không ai cần phải hi sinh!
Có lẽ so với trước kia, ta đã mạnh hơn rất nhiều, nhưng đối mặt với những địch nhân chân chính mạnh mẽ đó, ta vẫn còn quá yếu, quá yếu! Ta cần phải mạnh hơn nữa!
Chỉ khi có được thực lực mạnh nhất, mới có thể tránh khỏi bất hạnh, tránh khỏi hao tổn, tránh khỏi hi sinh!
...
Nhất niệm sinh, nhất niệm diệt, Diệp Tiếu vừa kiểm điểm lại tâm tính mất cân bằng của mình trong khoảng thời gian này, đồng thời lại càng thêm kiên định chấp niệm trở thành cường giả. Chỉ có thực lực chí cường mới có thể bảo vệ an toàn cho thân bằng hảo hữu và thuộc hạ, mới có được bình an hỉ lạc!
Nguy cơ trước mắt đã tạm thời kết thúc, con đường Trời Cao Ba Thước cũng đã đi đến hồi kết, Diệp Tiếu thuận thế quay về tổng bộ Quân Chủ các. Từ hai nơi Long đường và Hổ đường, hắn biết được tiến độ tu hành của mọi người tại các đường khẩu thuộc mười hai phân đường đột nhiên tăng mạnh. Chuyện tốt này cố nhiên là chuyện tốt, nhưng tìm hiểu rõ ràng ngọn ngành vẫn là tốt nhất.
"Còn chưa đến ba ngàn dặm lộ trình nữa là trở về đến Phân Loạn thành." Diệp Tiếu hít một hơi thật dài: "Lần này trở về, ta không định nhịn nữa, đã nhẫn nhịn lâu như vậy, cũng nên phát tiết một phen. Nhất là, đối với Diệp Vân Đoan!"
Đang nói chuyện, đột nhiên hắn nhìn thấy phía trước khói bụi nổi lên cuồn cuộn, còn có âm thanh chiến đấu kịch liệt từ phía trước truyền đến.
Một lát sau, chỉ thấy phía bên kia có ba người đang chật vật hốt hoảng bỏ chạy, phía sau có đến mấy trăm kẻ hung thần ác sát đang đuổi theo. Ba người phía trước rõ ràng đã bị trọng thương, chỉ đang cố gắng chống đỡ, giãy giụa trong tuyệt vọng!
"Là người nào?" Diệp Tiếu ánh mắt co rụt lại: "Nơi này cách Phân Loạn thành đã không xa, sao lại có chuyện như vậy xảy ra?"
Mà hai nhóm người này, rõ ràng là đang từ hướng Phân Loạn thành một phe truy đuổi, một phe bỏ chạy mà tới, lại càng thêm kỳ quái...
Hai nhóm người một đuổi một chạy, tốc độ đều nhanh phi thường. Tình thế đã rõ ràng, ba người liều mạng chạy trối chết phía trước đã đến đường cùng, gần như dầu hết đèn tắt, toàn thân run rẩy, bước chân lảo đảo không vững, chẳng qua chỉ là đang vùng vẫy cầu sinh mà thôi.
Hơn nữa, tốc độ của mấy người họ càng lúc càng chậm, cứ theo trạng thái này, dù cho người phía sau không đuổi kịp để ra tay hạ sát, chính bọn họ cũng sẽ tự làm mình kiệt sức mà chết.
Về phần đám người truy đuổi phía sau, chẳng những đông người thế mạnh, lòng tin tràn đầy, nắm chắc thắng lợi trong tay, thậm chí còn mang một bộ dáng mèo vờn chuột.
"Kiều Ngũ gia, hà tất phải phí công giãy giụa, dừng bước thúc thủ chịu trói đi!" Trong đám người truy đuổi có kẻ hô lên: "Đều đã đến nước này rồi, còn cố chấp thì có ý nghĩa gì nữa. Tại hạ xưa nay vẫn kính trọng Kiều Ngũ gia là một hảo hán, tội gì phải ở đây phí hoài tính mạng?"
Người đại hán khôi ngô đang bỏ chạy phía trước chẳng những mặt như giấy vàng, trạng thái càng thêm tồi tệ, trên người còn cõng một người đang hôn mê bất tỉnh. Nghe thấy câu này, hắn không nhịn được mà hét lớn một tiếng, chế giễu nói: "Câm cái miệng thối của ngươi lại! Bảo Kiều Ngũ ta giống như các ngươi đi làm chó cho người khác sao? Ngươi chính là một tên tiểu nhân hèn hạ vong ân phụ nghĩa! Năm đó là ai đã ban cho ngươi ân đức trời cao biển rộng, không nghĩ báo đáp đã là không bằng heo chó, bây giờ lại còn muốn lấy oán trả ơn, phản bội ân nhân, ngươi đúng là đồ cặn bã!"
Kẻ phía sau cười lạnh một tiếng: "Ngũ Gia, chim khôn chọn cành mà đậu, người thức thời mới là trang tuấn kiệt, kẻ không biết thời thế... chỉ có một con đường chết. Hơn nữa, công tử đối với ngài không tệ, chẳng lẽ công tử không phải là huyết mạch Diệp gia sao! Hai chữ phản bội trong miệng ngài, lại nói ra từ đâu?"
Vị Kiều Ngũ gia phía trước tức đến tím mặt, vậy mà lại tức giận đến phun ra một ngụm máu: "Nói bậy! Huyết mạch đích hệ Diệp gia, gia tộc truyền thừa tự có quy củ, chỉ bằng hắn, Diệp Trường Thanh, mà cũng xứng sao!? Hắn nếu thật sự quang minh chính đại, vì sao lại mượn danh nghĩa của Vân Trung công tử để gặp người? Thủ đoạn thay mận đổi đào, mạo danh thay thế này thật sự quá vô sỉ!"
Một người bên cạnh quát: "Ngũ ca, giữ lại chút sức lực, mau chóng đưa công tử thoát khỏi hiểm cảnh mới là việc cấp bách, đừng nói nhảm với bọn chúng nữa! Bọn chúng đang tiêu hao khí lực của huynh đó!"
Vị Kiều Ngũ gia này hừ một tiếng, giận dữ nói: "Ta làm sao không biết bọn chúng đang tiêu hao khí lực của ta? Nhưng chẳng lẽ ta lại có thể nghe những lời vô sỉ như vậy mà không phản bác một câu sao?"
Người kia nhất thời im lặng, nói: "Ta quay lại chặn bọn chúng một chút, Ngũ ca mau đi đi!"
Vị Kiều Ngũ gia này giận dữ nói: "Ngươi bảo ta chạy trước? Để một mình ngươi ở lại liều mình đoạn hậu? Chuyện bỉ ổi như vậy ta không làm được!"
Người kia vừa tức vừa vội: "Kiều Ngũ, tên khốn nhà ngươi, ngươi có biết công tử đang ở trên lưng ngươi không, chẳng lẽ ngươi còn có thể ở lại đoạn hậu hay sao? Đều đến lúc này rồi, đầu óc ngươi có thể tỉnh táo lại một chút được không? Nếu công tử đang ở trên lưng ta, ta sẽ không nói hai lời mà lập tức bỏ chạy, để ngươi ở lại đoạn hậu, tuyệt không do dự!"
Kiều Ngũ gia "ờ ờ" hai tiếng, nói: "Ờ ờ ờ... Vậy sao ngươi không cõng công tử, lại để ta cõng chứ..."
Đột nhiên ngẩng đầu lên, hắn kinh hãi khi thấy đám người Diệp Tiếu phía trước, lập tức mặt mày tuyệt vọng: "Ngươi cũng đừng mắng tổ tông ta nữa, chúng ta ai cũng không thoát được rồi, phía trước còn có mai phục... Cứ ở đây liều mạng với lũ chó chết này đi!"
...
Mặc dù chỉ qua vài câu đối thoại, nhưng Diệp Tiếu đã nghe ra không ít manh mối.
Ba người phía trước rõ ràng là người trong Diệp gia, hơn nữa thân phận dường như còn không hề tầm thường!
Mà đám người truy đuổi phía sau... lại là người của Diệp gia quân ở Phân Loạn thành?
"Thú vị, một màn kịch thật thú vị, màn kịch chó cắn chó trước nay vẫn luôn đặc sắc." Khóe miệng Diệp Tiếu nhếch lên một nụ cười nhàn nhạt, hắn vung tay lên, cả đoàn người dứt khoát dừng lại.
Diệp Tiếu không có chút hảo cảm nào với tất cả những ai có liên quan đến Diệp gia. Nếu là Diệp Tiếu của mấy tháng trước khi còn ở Phân Loạn thành, hắn tuyệt đối sẽ không dính vào phiền phức này, bởi vì khi đó Diệp Tiếu còn quá yếu ớt, đối với Thất Đóa Kim Liên và Diệp gia quân, căn bản không thể chống lại một đòn. Tùy tiện tham gia vào chuyện nhìn qua đã biết là vô cùng phiền phức này, chỉ là tâm hữu dư mà lực bất túc!
Nhưng bây giờ...
Diệp Tiếu đã xưa đâu bằng nay, hắn đã có đủ thực lực và thủ đoạn để ứng phó với mọi tình huống!
Ba người trước mắt bất kể là ai, chỉ riêng việc họ là những kẻ mà Diệp Vân Đoan muốn giết, Diệp Tiếu liền hoàn toàn không ngại ra tay cứu giúp. Trước kia tên hoàn khố bại gia tử đó dựa vào xuất thân tốt của mình mà ngang ngược càn rỡ ức hiếp hắn, bây giờ có cơ hội, nếu không thu lại chút lợi tức, Diệp Tiếu tự thấy có lỗi với chính mình.
Diệp Tiếu đang chuẩn bị ra tay can thiệp, đã thấy ba người đang bỏ chạy phía trước "soạt" một tiếng, ngã xuống cách đó vài chục trượng. Người đi đầu bi phẫn kêu lên: "Lũ ranh con, hôm nay gia gia sẽ quyết một trận tử chiến với các ngươi tại đây!"
Vừa dứt lời, hắn liền phun ra một ngụm máu tươi.
Vệt máu đó, rõ ràng có màu đen