Diệp Tiếu mắt thấy một quyền một đao cùng lúc ập đến, chỉ nhếch mép cười nhạt, thân trên bất động, hạ thân không dời, khẽ vung một kiếm!
Cùng lúc đó, tay trái của hắn cũng nhẹ nhàng nâng lên, sau đó tung ra một chưởng khoan thai tựa gió nhẹ lướt cành liễu.
Khoảnh khắc Diệp Tiếu ứng chiêu, bất luận là người của Diệp gia quân hay người của Kiều Ngũ Lượng đều không khỏi ngạc nhiên. Sau chiêu kiếm kinh diễm vừa rồi, cao thủ hai phe đều đánh giá Diệp Tiếu rất cao, thế nhưng hai vị cao thủ Thánh Nguyên cảnh từ hai phía đồng thời tấn công, một kẻ mạnh mẽ hung ác, một kẻ âm hiểm quỷ quyệt, mỗi người đều có phong thái riêng, vậy mà Diệp Tiếu lại đáp trả nhẹ bẫng như thế, là cái trò quỷ gì?
Đây là chiến trận binh đao hung hiểm, không phải sân khấu để thể hiện vẻ tiêu sái, muốn chết sao?!
Thế nhưng, ngay trước mắt mọi người, Tinh Thần kiếm nghênh đón thanh Liễu Diệp Đao tẩm độc kia; còn tả chưởng của Diệp Tiếu thì đón lấy cú đấm cương mãnh của gã cao thủ Thánh Nguyên cảnh ra tay trước nhất. Nhất tâm nhị dụng, một kiếm một chưởng, phân công tấn công hai kẻ đột kích!
Phốc!
Phốc!
Hai âm thanh gần như tương tự, vang lên liên tiếp gần như không phân trước sau.
Đầu tiên là một quyền một chưởng va chạm, kẻ ra quyền ở thế trên cao nhìn xuống, chiếm hết địa lợi, thân thể càng thuận thế lao tới cuồng mãnh. Một quyền này có thể nói là một đi không trở lại, khí thế ngút trời!
Thế nhưng, vào khoảnh khắc nắm đấm của hắn chạm vào lòng bàn tay Diệp Tiếu, nó lập tức vỡ nát.
Cảnh tượng đó giống như một chiếc xe hơi đâm sầm vào một bức tường bên ngoài bọc bông tuyết trắng, nhưng bên trong lại hoàn toàn được đúc bằng Huyền Kim!
Nhưng sự việc còn chưa kết thúc, bởi vì thân thể của hắn vẫn đang duy trì trạng thái lao về phía trước.
Kết quả là, cánh tay của hắn cũng vỡ nát theo, sau đó là bả vai, lồng ngực. Theo một tiếng “oanh” nhỏ, toàn bộ thân thể hắn cứ thế tứ phân ngũ liệt ngay trong trạng thái lao tới.
Hay phải nói là bị Diệp Tiếu một chưởng đánh cho tan tành!
Ở phía bên kia, thanh Liễu Diệp Đao cũng chính diện tiếp xúc với Tinh Thần kiếm. Chỉ nghe một tiếng “oanh” nhỏ, thanh Liễu Diệp Đao không chút sức chống cự đã lập tức hóa thành bột mịn. Tinh Thần kiếm không hề dừng lại, xuyên vào tay phải, cánh tay phải, bả vai, rồi đến trái tim của người nọ…
Cũng theo một tiếng “phốc”, kẻ dùng đao cũng người đao cùng nát.
Một chiêu song sát, hai đối thủ đồng thời bỏ mạng, cách chết cũng gần như tương tự, đúng là phấn thân toái cốt mà chết!
Tất cả mọi người đều chấn động!
Đây mới là thực lực chân chính của Diệp Tiếu sao?
Rõ ràng là phân tâm nhị dụng, tả hữu khai cung, dùng binh khí khác nhau, chiêu pháp khác nhau, công phu khác nhau, lại có thể đồng thời đánh chết hai kẻ địch cường đại!
Một quyền một đao của đối phương hoàn toàn không chừa cho Diệp Tiếu nửa điểm không gian xoay xở, chỉ còn lại con đường liều mạng; mà một quyền một kiếm này của Diệp Tiếu cũng bao trùm tất cả mọi phương vị xung quanh.
Ngươi không cho ta đường lui, ta lại càng không cho các ngươi đường sống!
Thiên lý rõ ràng, mạt lộ lên đường!
Lúc này, giữa không trung toàn là mưa máu bay tán loạn, duy chỉ có một thân áo trắng của Diệp Tiếu là không nhiễm một hạt bụi trần.
Diệp Tiếu ngẩng đầu, ánh mắt thanh lãnh nhìn chăm chú hơn một trăm người đối diện, thản nhiên nói: "Còn ai muốn chết?"
Lời này tuy lạnh lùng nhưng lại tràn đầy khí thế bá đạo của kẻ nắm quyền sinh sát trong tay, cao cao tại thượng.
Triệu Nhất định lên tiếng nói gì đó để cổ vũ sĩ khí, thuận thế chuẩn bị cho đợt tấn công tiếp theo, nhưng cuối cùng chỉ ho khan một tiếng. Ngay cả hắn, kẻ đứng đầu tứ đại hộ vệ của Diệp Vân Đoan, cũng bị một quyền một kiếm của Diệp Tiếu làm cho chấn động triệt để!
Nếu còn vọng động ra lệnh tấn công, chưa bàn đến việc có thể uy hiếp được Diệp Tiếu hay không, nhưng chắc chắn sẽ rước lấy tử thần cho chính mình. Một kẻ địch liên tục muốn dồn mình vào chỗ chết, tất sẽ trở thành mục tiêu ám sát chủ yếu, mà Triệu Nhất lúc này chính là đang đóng vai một nhân vật như vậy!
"Diệp Quân Chủ, đây là chuyện nhà của Thùy Thiên Chi Diệp chúng ta! Cách làm của các hạ e rằng có phần bao đồng. Hiện nay, Quân Chủ các và bản quân là hai thế lực duy nhất ở Phân Loạn thành, từ trước đến nay chung sống hòa bình. Sinh Tử Đường lại có danh tiếng tốt đẹp là nơi thầy thuốc nhân tâm cứu chữa người bị thương, vì thế bản quân mới mặc cho Quân Chủ các tiếp tục phát triển ở Phân Loạn thành, chứ không phải bản quân không có năng lực hay không dám khu trừ Quân Chủ các và Sinh Tử Đường. Điểm này, Diệp Quân Chủ có hiểu không? Tại hạ xin khuyên các hạ một câu, hy vọng các hạ không nên xen vào việc của người khác!"
Triệu Nhất quát lên: "Ngươi nên rõ ràng phân lượng của mình, càng nên rõ ràng Thùy Thiên Chi Diệp chúng ta là gia tộc gì! Chúng ta đang bắt giữ phản nghịch, ngươi lại chặn ngang một tay như vậy, chính là công khai lập trường đối địch với Thùy Thiên Chi Diệp! Nếu hôm nay ngươi sớm rút đi, ta, Triệu Nhất, đảm bảo có thể coi như chưa có chuyện gì xảy ra. Nếu không, ngày Diệp Quân Chủ hối hận cũng không xa!"
Nếu chỉ xét về lời lẽ bề ngoài, những lời Triệu Nhất nói quả thật câu nào cũng có lý, tất cả đều là suy tính cho Diệp Tiếu, xử sự lại càng rộng lượng, ngay cả hơn mười mạng người chết trong tay Diệp Tiếu cũng bỏ qua không nhắc tới. Đúng là điều kiện hậu hĩnh, lại còn có Diệp gia quân và Thùy Thiên Chi Diệp, một gần một xa song trọng vũ lực uy hiếp ở phía sau. Diệp Tiếu cả thể diện lẫn lợi ích đều có đủ, bất luận công tư đều nên buông tay mới là sáng suốt!
Thế nhưng, Diệp Tiếu chỉ cảm thấy một ý nghĩ duy nhất trong đầu: bản công tử thật sự hết nói nổi, gã này rốt cuộc đang nói cái quái gì vậy, những lời hắn nói có câu nào là sự thật không? Có nửa câu đáng tin không? Diệp gia quân và Quân Chủ các bình an vô sự?
Đúng là bình an vô sự, nhưng nền tảng của sự bình an vô sự này là xây dựng trên việc Sinh Tử Đường là cây bảo hộ không thể phá vỡ, Diệp gia quân không có năng lực công phá mà thôi. Chỉ cần có biện pháp, Diệp gia quân đã sớm nhắm vào Quân Chủ các và Sinh Tử Đường rồi, còn có…
Sinh Tử Đường tuy là nơi trị bệnh cứu người, nhưng người được cứu trị đều cần phải trả một cái giá cực kỳ đắt đỏ. Người không có thực lực cao siêu, không có giá trị lợi dụng, dù đáng thương đến đâu Sinh Tử Đường cũng sẽ không ra tay tương trợ. Cho nên kẻ trước mắt này căn bản là đang mở mắt nói láo. Thật khó cho hắn có thể nghiêm trang nói hươu nói vượn như vậy, lại còn nói một cách lời lẽ đanh thép, trật tự rõ ràng, quả nhiên là nhân tài!
Diệp Tiếu vừa cười lạnh một tiếng, đang định lên tiếng chế giễu thì nghe có người sau lưng gầm lên giận dữ: "Triệu Nhất, ngươi cái tên hèn hạ vô sỉ, ăn nói bừa bãi, miệng đầy lời hươu vượn! Ngươi đang truy sát phản nghịch? Ai là phản nghịch? Ngươi, tên tiểu nhân hèn hạ vong ân phụ nghĩa, táng tận thiên lương, điên cuồng đến mức người người căm phẫn, mới là phản nghịch của Diệp gia!"
Triệu Nhất vẫn thần sắc không đổi, ánh mắt nhìn chăm chú Diệp Tiếu, trầm giọng nói: "Diệp Quân Chủ, hai nhà chúng ta ở Phân Loạn thành từ trước đến nay nước giếng không phạm nước sông, công tử nhà ta cũng vô cùng hy vọng có thể luôn duy trì mối quan hệ hòa hợp với Diệp Quân Chủ!"
Diệp Tiếu cười hắc hắc: "Diệp Vân Đoan muốn cùng bản công tử duy trì quan hệ hòa hợp? Nước giếng không phạm nước sông? Không nói đến lời này của ngươi ở chỗ công tử các ngươi có tác dụng hay không, dù sao ở chỗ ta là không được! Nước giếng của ta nếu không phạm vào nước sông của các ngươi, Quân Chủ các làm sao mở rộng thế lực đây? Ngươi vừa nói về hy vọng của ngươi, bây giờ ta nói cho ngươi hy vọng của bản công tử. Chỉ cần các ngươi rút khỏi Phân Loạn thành, sau này mọi người nhất định hòa hợp khăng khít, không còn phân loạn!"
Diệp Tiếu híp mắt cười nhạt một tiếng: "Nếu như sau này mỗi lần các ngươi nhìn thấy ta đều tự động nhượng bộ lui binh, vậy thì ta có thể bảo đảm, mối quan hệ hòa hợp giữa chúng ta nhất định sẽ được duy trì lâu dài, ý này không đổi."
✫ Một chữ gieo, ngàn câu hát ✫ Thiên Lôi Trúc hóa giấc mơ xanh