"Gần đây không có chiến sự, bên ngoài cũng không có đại sự gì cần xuất động nhiều nhân thủ như vậy, hơn nữa thời gian dài như thế mà không một người nào trở về, trong khi toàn bộ nhà họ Tần từ trên xuống dưới lại không một ai tỏ ra lo lắng cho những người mất tích này..." Nguyệt lão gia tử khinh thường nói: "Lại tổng hợp các loại tình hình trước mắt, nhất là Tần lão ca ngài lại biết rõ cơ mật nội bộ của Quân Chủ các như thế, nếu ta còn không đoán ra được gì thì chẳng phải là quá ngu rồi sao?"
"Cái gọi là nhất lý thông, bách lý minh, chỉ cần phá được điểm mấu chốt thì những chuyện sau đó đều có thể lần lượt nhìn thấu. Những người của mấy nhà chúng ta trà trộn vào Quân Chủ các sở dĩ không phát hiện nhà họ Tần cũng có người cài vào, ta tin rằng bọn họ đều đã dịch dung, đều dùng tên giả thân phận giả để che giấu. Ân, chỉ dịch dung thôi chưa đủ, hơn phân nửa còn thay đổi cả thân hình. Đúng rồi, ta nhớ nhà họ Tần các ngươi có một loại dược thủy đặc biệt, một khi uống vào có thể thay đổi giọng nói... Thậm chí, để giữ bí mật, sau khi những người này âm thầm gia nhập Quân Chủ các, ngay cả ngươi cũng không chủ động liên lạc với họ, mặc cho họ tự do phát triển, chỉ thỉnh thoảng truyền về tin tức về những biến cố lớn trong các, ví dụ như chuyện nồng độ linh khí đột nhiên tăng lên nhiều lần hiện nay..."
"Cho nên ngươi mới cho rằng mình làm việc kín kẽ không một khe hở, có thể không chút kiêng dè chỉ trích chúng ta, chiếm lấy thế thượng phong về đạo đức... Nhưng, thường thì cái gọi là không có sơ hở lại chính là sơ hở lớn nhất!"
Nguyệt lão gia tử hừ một tiếng: "Vốn dĩ ta cũng không hề liên kết chuyện người nhà họ Tần mất tích với việc cài người vào Quân Chủ các, nhưng phản ứng vừa rồi của ngươi lại quá kích động, quá giả tạo, mà ánh mắt lại quá bình tĩnh, cộng thêm câu nói vô tình lỡ lời kia... Ta mới nảy sinh lòng nghi ngờ. Ngươi phẫn nộ ngập trời là phải, nhưng một người tức giận như vậy, tại sao trong mắt lại không có ngọn lửa giận tương ứng bùng lên... Vì sao trong khoảnh khắc tức giận như thế mà ngươi lại híp mắt? Chẳng phải ngươi nên trừng to mắt mà giận dữ mắng chửi sao? Lão già vương bát đản nhà ngươi rõ ràng là sợ chúng ta nhìn thấy sự tỉnh táo và mừng thầm trong mắt ngươi!"
"Mừng thầm cái gì? Chẳng qua là mừng thầm vì món hời mà chúng ta chiếm được đều không nhiều bằng ngươi chứ gì? Lão già vương bát đản nhà ngươi!" Nguyệt lão gia tử không hề nương tay mà tuôn một tràng chửi rủa.
Trong khoảnh khắc, Tần lão gia tử từ một người bị hại nhanh chóng chuyển thành mục tiêu công kích!
Cúc lão gia tử lúc này lại càng uất ức đến chết đi sống lại: "Các ngươi... các ngươi, một đám lão vương bát đản không biết xấu hổ! Ai trong các ngươi chiếm được món hời cũng đều nhiều hơn nhà ta, nhà chúng ta tổng cộng cũng chỉ có một người ở bên trong, vậy mà các ngươi vẫn lôi ta ra để công khai đấu tố, dựa vào đó để che giấu sự bẩn thỉu trong lòng các ngươi. Nhất là lão Tần, ra vẻ đạo mạo nhất, điên cuồng nhất, mặt người dạ thú nhất, không, căn bản là cầm thú không bằng! Nói cái gì mà không ai qua nổi ba chiêu trước mặt ta, chắc là ta không qua nổi ba chiêu trước mặt lão Tần thì có..."
"Khụ khụ khụ..."
Mọi người ho khan một tràng, từng người một ra vẻ đạo mạo ngồi trên ghế, không một ai lên tiếng.
Trên mặt ai nấy đều lộ ra vẻ ngượng ngùng khó tả...
Toàn bộ đại sảnh chỉ còn lại tiếng gào thét uất ức tột cùng của Cúc lão gia tử.
"Khụ khụ..." Tần lão gia tử làm bộ ho khan: "Cái này... cái kia..."
"Ngươi ho cái gì?" Cúc lão gia tử tức giận nói: "Ngươi bị ho lao à? Vừa rồi không phải ngươi nói rất hăng sao? Sao giờ lại chùn bước rồi? Không phải vừa rồi ngươi mắng rất có khí thế sao? Giờ ho cái lông gì? Nhanh như vậy đã tịt ngòi rồi à? Đồ lão vương bát đản!"
Tần lão gia tử bị mắng đến sầm mặt lại, thẹn quá hóa giận nói: "Bây giờ bắt đầu bàn chính sự! Ngươi nói ít thôi!"
Cúc lão gia tử không phục: "Mắng ta xong lại tỉnh bơ nói bắt đầu bàn chính sự, sự hèn hạ vô sỉ của ngươi cũng nên có giới hạn một chút chứ..."
"Ngươi nói ít thôi!" Sáu người còn lại đồng thanh quát lớn.
Cúc lão gia tử lập tức cảm thấy thế giới này thật không có thiên lý...
Đám lão già vô sỉ này, vừa rồi còn lôi mình ra mắng đến tối tăm mặt mũi, bây giờ tình thế đã đảo ngược rõ ràng mà vẫn không cho mình nói chuyện, không cho mình trút giận...
Thế này thì còn thiên lý ở đâu?
Lão thiên ơi, mau ban cho mấy tên này một chút thiên lý đi, lưới trời lồng lộng, thưa mà khó thoát, thiên lý ơi, người ở đâu?
"Được rồi, bây giờ quay lại chuyện chính, mọi người bàn bạc một chút, xem phải đối phó với chuyện của Quân Chủ các thế nào."
Tần lão gia tử ra vẻ đạo mạo trang nghiêm nói: "Thùy Thiên Diệp Hạ, Thất Đóa Kim Liên, đó là tổ huấn không thể thay đổi. Nhưng tình hình bây giờ có khác, con cháu của mọi người đều ở trong Quân Chủ các, nhất là lão Cúc đã cầu cứu chúng ta, cháu ruột của lão đang ở trong đó. Chúng ta dù có thể quân pháp bất vị thân với người khác, nhưng chắc chắn không thể xuống tay hạ sát với hắn... Chuyện này, phải hành động thế nào, có nên hành động hay không, mọi người hãy phát biểu ý kiến, mọi người nhất định phải cân nhắc kỹ đến tâm trạng của lão Cúc, đều là huynh đệ cả..."
Cúc lão gia tử mặt mày tái mét, nghiến chặt răng, không nói một lời. Hay cho một lão Tần, vốn còn tưởng ngươi là một dòng nước trong giữa đám huynh đệ, hóa ra ngươi mới là kẻ không có giới hạn nhất. Ta chỉ sắp xếp một hậu bối vào Quân Chủ các mà còn bị ngươi lôi ra nói riêng, trong khi chính ngươi lại sắp xếp tới ba mươi người vào!
Thật là thất đức!
Lão tử nhớ kỹ ngươi rồi, chờ ngươi rơi vào tay lão tử, nếu lão tử không chỉnh chết ngươi, lão tử sẽ theo họ của ngươi, đồ già không biết xấu hổ!
"Lão Tần, ngươi có chút giới hạn nào không? Tình hình đã thế này rồi, ngươi còn ra vẻ đạo mạo làm gì? Ngươi có bản lĩnh thì giết vài người trong tộc mình đi rồi hẵng nói đến quân pháp bất vị thân! Đúng là đứng nói chuyện không đau lưng! Theo ta thấy, còn hành động cái lông gì nữa!" Tống lão gia tử phẫn nộ: "Chẳng lẽ lại thật sự giết hết con cháu của chúng ta sao?"
"Lời này của lão Tống có lý, lời tuy thô nhưng lý không thô!" Tần lão gia tử ra vẻ trầm tư.
"Rất có lý." Quan lão gia tử hết sức đồng tình.
Thế là, đề án "lý không thô" này đã được nhất trí thông qua.
"Thật ra... lão hủ vì lo lắng cho nhiều đệ tử cốt cán trong tộc vô cớ mất tích đến nay không rõ tung tích mà cấp hỏa công tâm, hôm nay chẳng qua là cố gắng gượng đến đây gặp mặt..." Tần lão gia tử nói: "Lúc ở nhà, ta đã không thể chủ trì việc nhà, lần hành động này thật sự là hữu tâm vô lực, bất lực..."
Mọi người cùng đổ dồn ánh mắt, cùng kinh ngạc. Hóa ra Tần lão có thể cao siêu đến mức này, vô sỉ đến mức này, không có giới hạn đến mức này, quả nhiên không hổ là dòng nước trong của Thất Liên thế gia, khiến người ta chỉ biết than thở, giận sôi gan!
Nghĩ thì nghĩ vậy, nhưng vị thanh lưu này đã đưa ra phương án giải quyết đơn giản nhất mà cũng vô sỉ nhất!
"Ta cũng bị bệnh."
"Ta cũng bị bệnh, rất nghiêm trọng..."
"Ta là bị các ngươi làm cho tức đến phát bệnh..." Cúc lão gia tử nói.
"Ta ho đến không thở nổi..."
"Ta cũng không dậy nổi..."
Bảy vị lão gia tử đã đứng chung một chiến tuyến, đồng loạt đổ bệnh.