Độc Vương tu hành thần công Độc Hành Thiên Hạ, quả thực là tuyệt thế công pháp độc bộ thiên hạ, nhưng tu vi của bản thân hắn còn thấp, độc công tu hành cũng chưa đạt đến cảnh giới đại thành. Trong khoảng thời gian này, hắn đã luôn vận chuyển quá tải, cũng sắp đến ngưỡng sụp đổ, nhưng hắn vẫn đang kiên trì.
Có lẽ một trận chiến này, chính là trận chiến cuối cùng.
Chỉ tiếc, đã phụ tấm lòng của quân chủ đại nhân, khiến thần công Độc Hành Thiên Hạ tái hiện cõi trần, lại không thể chờ đến ngày chấn nhiếp Hồng Trần Thiên Ngoại Thiên...
Một âm thanh xé gió lăng lệ chí cực bỗng nhiên từ nơi xa xôi thổi tới.
Đó là một luồng sát khí lăng liệt, mang theo khí thế nhìn xuống của kẻ bề trên.
Phương xa, "bang" một tiếng vang lên.
"Tiến công!"
Đó là thanh âm của Hồn Mộng Chi Hổ.
Khí thế từ phương xa bắt đầu cuồn cuộn dâng trào, bốn phương tám hướng đều là gió nổi mây vần.
Thế nhưng, hai chữ 'Tiến công' này không chỉ là mệnh lệnh đối với người của Quy Chân Các, mà còn có tác dụng như một liều thuốc tỉnh táo cho tất cả mọi người của Quân Chủ các.
Tất cả nhân thủ của Quân Chủ các, bất kể có thể cử động được hay không, vào thời khắc này đều cố gắng chống người đứng thẳng dậy.
Trong mắt mỗi người không hề có chút khiếp đảm, nhu nhược hay chán nản thất vọng, ngược lại tất cả đều là ánh lửa nóng bỏng nhất.
Tới đi!
Thuộc hạ Quân Chủ các, nào tiếc một trận chiến!
Tất cả mọi người đều cố hết sức đứng thẳng người, ưỡn ngực.
Người của Quân Chủ các, sống chết đều vì quân chủ!
Có chết cũng không thể nhục!
Đây là lời quân chủ đại nhân đã nói!
Đây là cơ hội cuối cùng để chúng ta thực hiện, há có thể khinh suất!
...
Sát khí vô biên từ phương xa, bốn phương tám hướng vây quanh, bao trùm mảnh đại địa có bán kính không dưới ba ngàn dặm này, chắc chắn không có nửa điểm sơ hở.
Hiển nhiên, đối phương đã quyết ý chặn đứng mọi đường lui của mỗi người bên phía Quân Chủ các!
Sinh cơ không còn, chỉ có một con đường chết!
Viện binh của Quy Chân Các đã đến, hơn nữa số người đến không phải là mười lăm ngàn người như trong tình báo ban đầu, mà là năm vạn người!
Năm vạn đại quân, vây quét chưa đầy ba ngàn tàn binh của Quân Chủ các.
Thế mạnh yếu của đôi bên đã quá rõ ràng, chênh lệch một trời một vực!
Tốc độ tiến tới của đối phương không nhanh, thậm chí rất chậm, nhưng khí thế lại ngày càng cường thịnh.
Hiển nhiên, đối phương cố ý làm vậy là muốn dần dần khuếch đại bóng ma tâm lý của phe Quân Chủ các.
Xích Hỏa hét dài một tiếng, thân hình lóe lên, mang theo ánh lửa ngút trời, bỗng nhiên xuất hiện trên đỉnh núi.
"Thuộc hạ Quân Chủ các!"
"Có!"
"Ta là Xích Hỏa, xin hỏi! Hôm nay, chư vị huynh đệ, ai muốn cùng ta kề vai tử chiến!?"
"Ta!"
"Ta!"
"Ta!"
"..."
Tất cả mọi người đều đồng thanh hô lớn, giọng nói hoặc mạnh hoặc yếu, còn có rất nhiều người thanh âm cực kỳ yếu ớt, nhưng dù thanh âm nhỏ bé, khí thế lại không hề yếu, nhất là phần đấu chí kia, không gì sánh kịp!
Xích Hỏa cười ha ha, vẻ mặt khoái ý đến cực điểm!
Ngay lúc này, một thanh âm đạm mạc từ phương xa truyền đến: "Xích Hỏa, không ngờ sắp chết đến nơi mà ngươi vẫn có thể hào khí ngút trời như vậy, cũng không hổ danh là một trong Thất Sắc Thần Quân năm đó. Mặc dù đã sớm tụt lại phía sau, nhưng cuối cùng vẫn không thể xem thường, riêng phần hào khí này của ngươi, cũng coi như ngươi là một nhân vật!"
Trong thanh âm đạm mạc này, còn xen lẫn vô tận sự chế giễu và châm chọc.
Xích Hỏa cười ha ha một tiếng, lạnh lùng nói: "Liên quan đéo gì đến ngươi?"
Một câu chỉ vỏn vẹn bốn chữ, song chư vị thuộc hạ của Quân Chủ đều cười ha hả, cười đến thỏa thuê.
Hay cho một câu, liên quan đéo gì đến ngươi?
Một câu của Xích Hỏa nhất thời khiến đối phương nghẹn họng, nửa ngày không nói được lời nào.
Ta sa sút, ta lạc hậu, dù đó là sự thật, nhưng liên quan đéo gì đến ngươi?
Ta ở đây động viên người của ta, ta động viên huynh đệ của ta tử chiến, liên quan đéo gì đến ngươi?
Thanh âm kia ở phía đối diện tràn đầy sát khí: "Xích Hỏa, phút cuối cùng ngươi vẫn không dám ra đây cùng ta quyết một trận sao?! Đến chết vẫn muốn làm con rùa đen rụt đầu à?"
Xích Hỏa cười ha ha: "Ngươi là cái thá gì, ta Xích Hỏa là hạng người gì không đến lượt ngươi nói. Muốn dùng một câu nói như vậy liền kích động ta ra ngoài cùng ngươi tử chiến? Ngươi, một tên tiểu nhân vô danh, không khỏi mơ mộng hão huyền quá rồi? Xích Hỏa ta hôm nay cố nhiên không định sống sót trở về, nhưng cũng không có ý định đấu khí với ngươi. Nhiệm vụ của ta hôm nay, chính là tận tình đồ sát đám ranh con các ngươi của Quy Chân Các! Có thể giết một vạn, ta tuyệt đối sẽ không chỉ giết chín ngàn chín!"
Trong thanh âm của Xích Hỏa, tràn đầy sát khí và chế nhạo: "Vào lúc này, vì chút khí phách nhất thời mà cùng ngươi đơn đả độc đấu? Thật không biết là đầu óc ngươi có bệnh, hay là ngươi cho rằng đầu óc ta có bệnh?"
Người kia ở phía đối diện tức đến hỏng bét, nói: "Ngươi có năng lực giết người của ta, chẳng lẽ ta lại không có năng lực giết người của ngươi? Với thân phận của Xích Hỏa nhà ngươi mà lại nói ra những lời như vậy, thật chẳng biết xấu hổ, tự cam đọa lạc!"
Xích Hỏa cười to: "Xem ra đầu óc của ngươi thật sự có bệnh! Huynh đệ của ta đều ở đây, dù ngươi có giết họ hay không, họ cũng sẽ liều mạng ngăn chặn ngươi, tạo cơ hội cho ta giết thêm vài tên của các ngươi! Nhất là bây giờ ngươi lại tự mình xông tới, ha ha ha, chúng ta cầu còn không được!"
Tất cả huynh đệ cùng nhau cất tiếng cười to: "Ha ha... Không sai, chúng ta cầu còn không được! Tên khốn điên khùng, có gan thì tới đây thử xem! Xem các gia gia đây có sợ không, xem cuối cùng ai sẽ chết!"
Thanh âm của người kia ở phía đối diện bỗng nhiên biến mất, nhưng sát khí lại càng ngày càng dày đặc.
Đối phương thấy Xích Hỏa đã nhìn thấu mưu đồ của bọn họ. Hiện tại, người của Quân Chủ các tuy đã trở thành cá trong chậu, chắp cánh khó thoát, kết cục đã định. Nhưng nhân thủ mà mình mang đến cũng là lực lượng trung kiên của Quy Chân Các.
Nếu Xích Hỏa liều mạng, bất chấp tất cả ra tay với những người này, vậy thì trước khi vị Xích Hỏa Thần Quân danh chấn thiên hạ này bỏ mình, phe mình cũng phải có mấy ngàn người chôn cùng.
Thậm chí, nếu Xích Hỏa cuối cùng từ bỏ luân hồi, dùng phương thức thần hồn câu diệt để tự bạo, con số đó sẽ còn tăng lên nữa.
Hắn vốn định dụ Xích Hỏa ra ngoài, hợp lực cùng mấy tu giả Bất Diệt cảnh của phe mình, vây khốn Xích Hỏa trong một khu vực đặc biệt. Khi đó, cho dù Xích Hỏa tự bạo, mấy người phe mình liên thủ cưỡng ép phong tỏa không gian, dù khó tránh khỏi bị thương nhưng sẽ không có nguy cơ vẫn lạc, thậm chí thương thế cũng sẽ không quá nghiêm trọng!
Nhưng không ngờ, Xích Hỏa Thần Quân xưa nay tính nóng như lửa thế mà lại không mắc lừa, còn dứt khoát nói ra sẽ cố hết sức nhắm vào tu giả bình thường của phe mình. Điều này chẳng những đẩy thế cục về hướng bất lợi nhất cho Quy Chân Các, mà còn là điều không ai trong Quy Chân Các muốn thấy!
"Đã như vậy, các ngươi có bao nhiêu tên thì đi chết hết bấy nhiêu đi!" Người kia trầm mặc một lát, lập tức nói ra câu này, sau đó vung tay lên.
Đại quân của Quy Chân Các đột nhiên tăng nhanh tốc độ tiến lên.
Tầng mây đột ngột tách ra, đại quân Quy Chân Các ngang nhiên xuất hiện trên chiến trường.
Xích Hỏa chắp hai tay sau lưng, ung dung nhìn kẻ địch trên bầu trời, sắc mặt đạm nhiên, thần thái lại vô cùng thoải mái.
"Các huynh đệ, cơ hội gỡ vốn cuối cùng đã tới, xem ai có thể vớt vát được nhiều hơn. Cơ hội chỉ đến một lần, bỏ qua sẽ không có lại!"
Xích Hỏa gầm lên một tiếng, cũng là nói lên tiếng lòng của tất cả mọi người.
Vì vậy, sau câu nói đó của Xích Hỏa, bên dưới lập tức vang lên tiếng hô ứng như núi kêu biển gầm.
"Không sai, giết!"
"Giết một tên là đủ vốn, giết hai tên là có lời! Các huynh đệ, lát nữa so tài xem ai kiếm được nhiều nhất..."
"Ai sợ mà không dám cược với lão tử? Xuống âm tào địa phủ thực hiện tiền cược!"
"Lão tử cược với ngươi, kẻ nào thua phải gọi một tiếng ca ca!"
"Ta cũng cược, tính cả lão tử một suất!"
"Còn có ta, ta cũng cược, ca ca nhất định là lão tử!"
Từng gã hán tử mình đầy thương tích nghiêm nghị bước ra, khí thế hùng hổ, bay thẳng lên trời cao.
Giữa tầng mây, một người mặc kim giáp với ánh mắt lạnh lùng nhìn chằm chằm những người bên dưới, khẽ vung tay: "Chuẩn bị!"
Phía sau, tất cả mọi người đều giương cung lắp tên.
Tên đã trên dây!
Những mũi tên lạnh lẽo nhắm thẳng vào đám người gần như không thể cử động của Quân Chủ các bên dưới.
Chỉ cần một tiếng ra lệnh, vạn tiễn sẽ cùng bắn.
Tru Thần Tiễn!
Đây chính là đệ nhất sát khí trong quần chiến của Hồng Trần Thiên Ngoại Thiên