Mệnh lệnh vừa ban, thân thể Mộng Vô Chân vẫn đứng thẳng tắp như một ngọn giáo, tựa như đã hoàn toàn đông cứng.
"Bạch Trầm, ta nhất định sẽ khiến ngươi phải cúi đầu xưng thần trước mặt ta!"
Giọng Mộng Vô Chân đầy căm hận, nghiến răng nghiến lợi: "Đến lúc đó, ta lại muốn xem thử, cái vẻ mặt luôn tỏ ra trí tuệ vững vàng, mọi sự trong lòng bàn tay, bày mưu tính kế, liệu sự như thần của ngươi... sẽ biến đổi thành bộ dạng gì!"
Ngọc Phượng Hoàng thầm than trong lòng một tiếng, lập tức đi truyền lệnh.
...
Vào lúc Vô Cương Hải đang hỗn loạn cả lên, Diệp Tiếu, người vốn được xem là nhân vật chính của hồi loạn cục này, lại đang nằm trên lưng Kim Ưng. Lúc này, hắn đã rời khỏi Phân Loạn thành, vượt qua quãng đường bảy trăm ngàn dặm... đi đến vùng cực bắc của Thiên Ngoại Thiên!
Quãng đường xa xôi như vậy, cho dù với tu vi và tốc độ của Kim Ưng, cũng phải bay ròng rã nửa tháng trời!
Nơi đây, phóng tầm mắt ra xa, tất cả đều là một vùng trời băng đất tuyết!
Giữa một vùng tuyết trắng mênh mông, một tấm bia đá màu đỏ sừng sững trên mặt đất, trông vô cùng nổi bật!
Trên tấm bia đá, có bốn chữ lớn.
Bắc Thiên chi cực!
Diệp Tiếu nhìn bốn chữ này, ánh mắt đạm mạc không chút gợn sóng.
Bắc Thiên chi cực.
Vùng đất ức vạn năm băng sương không tan.
Kể từ khi có mảnh thiên địa này, nơi đây năm nào cũng có tuyết lớn tung bay; mà băng tuyết ở đây lại chưa từng tan chảy bao giờ.
Tấm bia đá màu đỏ này cũng không biết đã tồn tại từ khi nào, chỉ biết rằng, cho dù trải qua ngàn vạn năm bão tuyết gột rửa, cũng chưa từng có thứ gì có thể che phủ được nó.
Nó vẫn luôn tồn tại, chưa từng bị mài mòn, cũng chưa từng bị che lấp.
Tấm bia đá này giống như một đóa sen đỏ luôn nở rộ giữa đống tuyết.
Dù cho mỗi năm bão tuyết có dày thêm ngàn trượng, tấm bia đá này cũng không hề bị che khuất dù chỉ một chút.
Đã đến đích, Kim Ưng liền quay về không gian vô tận.
Nơi này quả không hổ danh là trời băng đất tuyết, quả nhiên lạnh đến tà dị; Diệp Tiếu phun một bãi nước bọt, không ngờ vừa ra khỏi miệng đã ngưng kết thành băng, tựa như mũi tên rời cung, theo một cơn gió lạnh thổi đến, hai hàng lông mày của Diệp Tiếu nhất thời nhuốm một lớp sương.
Cái lạnh ở nơi đây, nhiệt độ chỉ là thứ yếu, phần nhiều hơn là cái lạnh thấu thẳng vào xương tủy, vào linh hồn, trực tiếp tràn vào... sâu trong tâm linh. Cái rét lạnh ấy khiến cho Diệp Tiếu cũng cảm thấy có chút không chịu nổi.
Phải biết Diệp Tiếu đã từng dùng Thiên Ngoại U Minh để tu luyện khí cực hàn, sớm đã tự tin rằng không có bất kỳ âm hàn khí nào có thể xâm nhập vào cơ thể, thế nhưng khi đến nơi này, sự tự tin đó lại có phần lung lay!
Phảng phất nơi đây chính là tận cùng của trời đất, cũng có lẽ là điểm cuối của sinh mệnh.
Đây là một loại cảm giác vô cùng vi diệu.
Diệp Tiếu chắc chắn đây chỉ là một loại ảo giác của bản thân, với một thân tu vi của mình, cho dù chỉ mới là Đạo Nguyên cảnh cũng đã nóng lạnh bất xâm, huống chi Tử Khí Đông Lai thần công của hắn vốn là công pháp cực dương cực hàn. Cảm giác rét lạnh ở đây, thậm chí là cảm giác càng lúc càng lạnh, chắc chắn chỉ là một loại ảo giác!
Thế nhưng, khi Diệp Tiếu đưa mắt quan sát hoàn cảnh xung quanh thêm một lúc, hắn cảm thấy thân thể mình phảng phất như sắp bị đông cứng, ngay cả giơ tay nhấc chân cũng thấy trì trệ, trạng thái này tuyệt đối không thể là ảo giác!
"Chẳng lẽ hàn khí của đất trời này thật sự có điểm kỳ quái." Diệp Tiếu liên tục vận chuyển nguyên lực, nhưng không cảm thấy trạng thái có chút hồi phục nào, thậm chí cảm giác cứng ngắc ngày càng nghiêm trọng, tâm niệm đột ngột xoay chuyển, hắn trực tiếp mở ra không gian vô tận.
Đem không gian vô tận liên thông trực tiếp với nơi này!
Bỗng nhiên!
Từng đợt vòi rồng nối liền trời đất dường như đột ngột thành hình.
Lấy vùng cực bắc làm điểm xuất phát, chúng gào thét kéo đến, rót thẳng vào bên trong không gian vô tận.
Diệp Tiếu không khỏi sững sờ trước biến hóa này, dù sao theo hắn thấy, không gian vô tận chính là không gian ở tầng cao hơn cả Lãnh Dương, Thanh Vân hay thậm chí là Hồng Trần Thiên Ngoại Thiên. Vùng cực bắc này dù có huyền dị, cũng khó lòng gây tổn thương cho không gian vô tận, nhưng tình huống hiện tại, sao lại giống như cực bắc đột nhiên khởi xướng thế công mạnh mẽ, chủ động tấn công không gian vô tận!
Vùng cực bắc này thật sự bá đạo đến vậy sao?!
Chỉ là Diệp Tiếu chợt phát hiện, hàn khí kia tuy giống như bài sơn đảo hải, gào thét tràn vào một cách mạnh mẽ, nhưng ngay khoảnh khắc rót vào đã bị chín đại không gian đồng hóa.
Thiên Linh không gian, Địa Linh không gian, Thủy Linh không gian, Nguyên Linh không gian, bốn không gian này càng đồng thời phát ra lực hút mạnh mẽ vô cùng, chủ động hấp thu luồng hàn khí mênh mông đang tràn vào.
Dưới sự phối hợp của bốn đại không gian, chín mươi chín phần trăm hàn khí tiến vào không gian tức thời bị phân giải thành bốn bộ phận, ngoan ngoãn tiến vào bốn không gian lớn; mà cột vòi rồng nối trời đất kia vẫn tiếp tục chuyển động, từ gần đến xa, đầu tiên là thu lấy hàn khí trong phạm vi mấy trăm dặm, sau đó lại từng bước lan rộng ra xa hơn...
Mãi cho đến khi bao trùm toàn bộ vùng cực bắc chi địa...
Mà Diệp Tiếu lúc này đang đứng trong mắt bão của cột vòi rồng siêu khổng lồ kinh khủng này, lại không hề suy suyển dù chỉ một sợi tóc.
Thậm chí, cái lạnh thấu xương vừa rồi còn cảm nhận được rõ ràng, bây giờ lại không cảm thấy một chút nào.
Trên bầu trời, những đám mây đen dày đặc đã tồn tại không biết bao nhiêu năm tháng cũng bị vòi rồng cuồn cuộn cuốn đi, chỉ trong chốc lát, đã sớm tan thành mây khói, không còn tồn tại.
Kể từ khi khai thiên lập địa đến nay, qua vô số năm tháng chỉ có gió tuyết và băng giá, Bắc Thiên chi cực lần đầu tiên để lộ ra bầu trời trong xanh.
Diệp Tiếu đứng tại chỗ rất lâu, vòi rồng vẫn không ngừng gào thét tàn phá, các loại linh khí cuồn cuộn tràn vào không gian vô tận, quá trình này kéo dài suốt mười ngày!
Mười ngày sau, vòi rồng rốt cuộc càng lúc càng nhỏ, cuối cùng tan biến vào hư không...
Mà khí hậu của Bắc Thiên chi cực này tuy vẫn còn có chút rét lạnh, nhưng đã thuộc phạm trù mà tu giả có thể chịu đựng được, ít nhất... ít nhất là Diệp Tiếu có thể chịu đựng được.
Còn có... điều khiến Diệp Tiếu bất ngờ chính là... lần biến cố này không chỉ khiến bốn không gian Thiên Địa Nguyên Thủy tích tụ thêm một lượng lớn nguyên năng, mà ngay cả Mộc Linh không gian, Âm Linh không gian, Dương Linh không gian, cũng có thêm không ít năng lượng tinh thuần!
Điều này cũng không có gì lạ, bốn đại không gian đã hấp thu chín mươi chín phần trăm nguyên năng từ luồng gió lạnh cực hàn mạnh mẽ tràn vào, phần còn lại tuy ít ỏi nhưng lại bao hàm các loại nguyên năng khác tinh khiết hơn. Số lượng tuy không đáng kể, nhưng chất lượng và độ tinh thuần lại vượt xa, mấy không gian còn lại có thêm không ít năng lượng tinh thuần, ngược lại cũng không có gì lạ!
Điều duy nhất khiến Diệp Tiếu cảm thấy không thể tưởng tượng nổi lại là... Hỏa Linh không gian vốn luôn không có bất kỳ động tĩnh gì, lần này cũng sinh ra biến hóa, đột nhiên xuất hiện thêm một ngọn lửa!
Lửa cháy hừng hực!
Ngọn lửa này thật sự là tự nhiên xuất hiện.
Hơn nữa, ngọn lửa này tuy trông đang bùng cháy, nhưng khí tức tỏa ra lại là cực hạn rét lạnh.
Diệp Tiếu gãi gãi đầu, có chút không hiểu.
Đây là chuyện gì?
Cái gọi là liệt diễm hừng hực, phải là nóng bỏng rực lửa, thế nhưng dị hỏa đột nhiên xuất hiện trong Hỏa Linh không gian, sao khí tức lại quỷ dị như vậy!
Nhị Hóa mấy ngày nay cũng không ngẩn người như ai đó, vẫn luôn xử lý và điều phối nguồn năng lượng đột nhiên tăng vọt trong không gian vô tận, nghe thấy sự ngạc nhiên của Diệp Tiếu, nó liếc mắt nhìn ngọn lửa băng hàn đang nhảy múa hừng hực trong Hỏa Linh không gian, rồi tùy ý nói một câu: "Thì ra là Băng Diễm!"
❂ Từng câu chữ → hóa vần ca ← Thiên Lôi Trúc thắm tình bao la ❂