"Khụ khụ khụ..."
Tô Dạ Nguyệt an vị bên cạnh Diệp Tiếu, vẻ ngoài trông có vẻ ngoan ngoãn, nhưng cái miệng nhỏ nhắn lại không ngừng tuôn ra hàng loạt câu hỏi, khiến Diệp Tiếu cũng phải sứt đầu mẻ trán; sau niềm vui gặp lại, hắn phải đối mặt với tính cách lí lắc đã lâu không gặp của tiểu nha đầu.
"Đợi khi nào có thời gian, chúng ta trở về thăm nhạc phụ nhạc mẫu, cũng đã lâu không gặp hai vị lão nhân gia." Diệp Tiếu rất có hứng thú với đề nghị quay về Hàn Dương đại lục của Tô Dạ Nguyệt.
"Được! Ta đã đột phá Bất Diệt cảnh, đạo lý xé rách không gian đã nắm giữ thuần thục, tùy thời đều có thể lên đường!" Tô Dạ Nguyệt hai mắt nhất thời sáng lên: "Cứ quyết định vậy nhé, một lời đã định!"
"Ta muốn về thăm cha mẹ, hi hi, hắc hắc... Không biết bọn họ nhìn thấy ta có giật mình không?" Tô Dạ Nguyệt chìm trong mơ mộng, ban đầu gương mặt còn đắc ý, đến cuối cùng lại thoáng nét thương cảm.
Tình cảm nhớ thương người thân vốn đè nén trong lòng lại trỗi dậy.
So với nỗi khổ tương tư của Diệp Tiếu, tình cảm tưởng niệm cha mẹ của tiểu nha đầu cũng không hề thua kém, chỉ là Mộng Hoài Khanh từng nói rõ, tu sĩ đã quen với không khí của Thiên Ngoại Thiên, muốn quay về vị diện cấp thấp như Hàn Dương đại lục, việc xé rách không gian bích chướng chỉ là thứ yếu, quan trọng nhất là phải khống chế khí tức của bản thân đến mức hoàn mỹ và hài hòa nhất, nếu không chỉ một chút khí tức tràn ra cũng có thể gây nên tai kiếp diệt thế. Tu vi chưa đạt đến Bất Diệt cảnh tam trọng trở lên thì tuyệt đối không nên thử!
Chuyện vợ chồng cùng nhau trở về chốn cũ dĩ nhiên là để sau, trước mắt việc Diệp Tiếu trở về đã khiến toàn thể Quân Chủ các trên dưới vui mừng khôn xiết.
Diệp Tiếu ngược lại không vội vàng, đầu tiên hắn dành mấy ngày chơi cùng Tô Dạ Nguyệt, đợi đến khi tiểu nha đầu chán rồi tự mình đi luyện công, sau đó lại tìm Huyền Băng an ủi vỗ về mấy ngày, rồi cùng Quân Ứng Liên dạo quanh Phân Loạn thành một thời gian, trò chuyện cùng Sương Hàn, kiểm tra tiến cảnh luyện công của hai muội muội.
Sau một loạt các hoạt động tuần tự như vậy, thời gian đã trôi qua gần một tháng.
Mà trong khoảng thời gian chưa đầy một tháng này, Diệp gia quân đã vùng lên mạnh mẽ, quét sạch Vô Cương Hải trên mọi phương diện, tấn công không phân biệt các thế lực khắp nơi.
Đầu tiên là Quy Chân các liên tiếp bại lui, sau đó là Tà Minh rút khỏi; Huynh Đệ Hội cũng không chịu nổi sự cường thế của Diệp gia, phải tan rã thành từng nhóm nhỏ, trở về chốn giang hồ, không còn tụ tập thành đoàn nữa. Còn Phiên Vân Phúc Vũ Lâu, thế lực vốn luôn cao thâm khó dò và mới nổi lên hàng đầu ở Vô Cương Hải, đầu tiên bị trọng thương vì phải hứng chịu đòn tấn công trực diện và mạnh mẽ nhất từ Diệp gia nên tử vong vô cùng thảm trọng, sau đó toàn bộ rút khỏi Vô Cương Hải, cuối cùng tạo nên cục diện Diệp gia nhất thống toàn bộ Vô Cương Hải.
Cục diện Diệp gia chân chính nhất thống Vô Cương Hải, nói một cách nghiêm túc, đã được định đoạt chỉ trong một ngày.
Tình thế Vô Cương Hải biến đổi đột ngột như vậy, không phải đại thế xoay vần, mà là... hoàn toàn đổi chủ!
Diệp gia quân cũng vì việc này mà lập tức dừng lại bước chân bành trướng.
...
Khởi nguồn của biến cố kinh thiên trong ngày hôm đó, chính là việc Nguyệt lão tổ Nguyệt Du Du của Thất Đóa Kim Liên rốt cuộc đã xuất thủ!
Một khi ra tay, cũng đồng nghĩa với việc Thất Đóa Kim Liên đã im hơi lặng tiếng từ lâu, cuối cùng cũng chính thức bước vào chiến trường!
Mà việc Nguyệt lão tổ Nguyệt Du Du xuất thủ, đối với Phiên Vân Phúc Vũ Lâu đang giao chiến mà nói, không khác gì một cơn ác mộng, cục diện giằng co giữa hai bên lập tức tan vỡ.
Nguyệt Du Du xuất thủ, quả nhiên thể hiện ưu thế áp đảo!
Phiên Vân Phúc Vũ Lâu không một ai có thể ngăn cản được đòn tấn công cường thế của Nguyệt Du Du, chỉ một chưởng hạ xuống, mười vạn đại quân cùng với một ngàn năm trăm dặm sơn hà trong phạm vi chưởng lực bao trùm, tất cả đều hóa thành tro bụi!
Uy thế như vậy, có thể xưng là kinh thiên động địa.
Người sống sót sau trận chiến này là Thiên Thượng Chi Tú, cũng bị trọng thương mà quay về.
Mà đây, vẫn chỉ là đối mặt với một người trong Thất Đóa Kim Liên!
Chỉ một người mà thôi!
Nếu đồng thời đối mặt với cả bảy người của Thất Đóa Kim Liên, kết quả sẽ ra sao?
Đó là chuyện không ai dám nghĩ, cũng không cần phải nghĩ tới.
Phía Phiên Vân Phúc Vũ Lâu lập tức rút lui, lúc này rút lui không phải mất mặt, mà là thức thời. Đối mặt với lực lượng không thể chống cự, vẫn cố chấp đối đầu, đó không phải là dũng khí hay nghị lực, mà là đi tìm cái chết, một cái chết hoàn toàn vô nghĩa!
Mà ngay khi Diệp gia quân đang định thừa thắng xông lên...
Từng đạo tin tức nối gót truyền đến.
Tất cả thám tử mà Ngũ Phương Thiên Đế cài vào Vô Cương Hải, bao gồm rất nhiều thuộc hạ đắc lực, thế mà toàn bộ bị nhổ tận gốc, tất cả đều bị tru sát, chó gà không tha!
Đầu tiên là thuộc hạ của Đông Phương Thiên Đế, Chiến Thiên Hầu Điền Vô Khuyết, cùng mười tám tên hộ vệ Bất Diệt cảnh dưới trướng đồng thời chết một cách oan uổng, thi thể bị treo ngược trên đỉnh núi, tình cảnh vô cùng thê thảm.
Chiến Thiên Hầu Điền Vô Khuyết chính là lão thần tử từ thời Đông Phương Thiên Đế gây dựng cơ nghiệp, cái chết của hắn trực tiếp chấn động toàn bộ Đông Phương Thiên Đình!
Điền Vô Khuyết không mạnh về vũ lực, nhưng trời sinh tính cẩn thận chặt chẽ, là nhân vật chủ chốt phụ trách vận hành hệ thống tình báo của Đông Thiên. Lần này đến Vô Cương Hải tự mình điều hành hệ thống tình báo, cũng là vì tình hình Vô Cương Hải gần đây biến hóa khôn lường, hắn mới phải tự mình đến đây tọa trấn, khống chế toàn cục; nhưng không ngờ đến nơi này mới hơn một năm đã bị sát hại!
Điền Vô Khuyết bị giết, tất cả mật thám Đông Thiên cài vào Vô Cương Hải, những đường dây sáng tối đã hao tổn vô số tâm lực gây dựng suốt mấy vạn năm, thế mà toàn bộ bị nhổ tận gốc, không sót một ai!
Tổng số người tử vong, lên đến hơn ba vạn người!
Con số này kinh người đến mức nào!
Con số này cũng đồng nghĩa với việc sức khống chế của Đông Phương Thiên Đình tại Vô Cương Hải đã hoàn toàn trở về con số không!
Điền Vô Khuyết là lão thần tử đi theo Đông Thiên Thiên Đế gây dựng cơ nghiệp, tu vi tất nhiên cực cao, một thân tu vi đã đạt đến Bất Diệt cảnh thất trọng thiên, có thể xưng là tuyệt đỉnh cao thủ đương thời! Mười tám hộ vệ của hắn cũng không phải kẻ yếu, tuy chỉ có tu vi Bất Diệt cảnh sơ giai, nhưng khi hợp lực thi triển "Tàn Dương Thập Bát Diệt" cũng đủ để gây ra uy hiếp cực lớn cho đại năng Bất Diệt cảnh cao giai. Vậy mà một chiến lực như vậy, lại bị giết chết trong im lặng.
Như vậy, hiện nay ở Vô Cương Hải, ai có thể làm được điều này?
Vấn đề này, thậm chí không cần suy nghĩ, dù là một con lợn cũng có thể nói ra đáp án ngay lập tức: Thất Đóa Kim Liên!
Ngoại trừ Thất Đóa Kim Liên xuất thủ, hoặc là Diệp đại tiên sinh tự mình ra tay, những người khác tuyệt đối không thể tạo nên chiến quả huy hoàng như vậy!
Mà việc trục xuất các thế lực ngầm mà các Thiên Đế cài vào Vô Cương Hải, cũng là điều kiện tiên quyết để Diệp gia quân khống chế toàn diện Vô Cương Hải, có thể nói là hoàn toàn phù hợp với yêu cầu của Diệp gia.
Tất cả dường như thuận lý thành chương, không còn nghi ngờ gì nữa!
...
Hơn nữa, không chỉ Đông Phương Thiên Đình chịu tổn thất nặng nề, mà cả Tây Phương Thiên Đình, Bắc Phương Thiên Đình, Nam Phương Thiên Đình, Lưu Ly Thiên đình...
Phàm là thế lực thuộc Ngũ Đại Thiên Đế tồn tại ở Vô Cương Hải, không một ngoại lệ, tất cả đều bị nhổ tận gốc!
Nam Phương Thiên Đình có hai mươi tám ngàn người bị toàn diệt, bao gồm cả thủ lĩnh tổ chức tình báo, người nắm giữ toàn cục tình báo của Nam Phương Thiên Đình, Doanh Vĩnh Quân Hầu gia.
Bắc Phương Thiên Đình hơn ba vạn người bị ám sát không còn một mống...
Tây Phương... toàn bộ bị hủy diệt.
Yêu tộc của Lưu Ly Thiên, toàn tộc bị giết, không một ai may mắn sống sót, thậm chí còn liên lụy đến rất nhiều Yêu tộc bản địa vô tội của Vô Cương Hải. Trong biến cố lần này, số lượng Yêu tộc tử vong có thể nói là vô cùng kinh người, còn nhiều hơn cả tổng số thương vong của tứ phương thiên địa cộng lại, trọn vẹn hơn bảy mươi vạn