✵✵✵✵✵✵✵✵✵
"Hàn Băng Tuyết." Lệ Vô Lượng cười như không cười: "Ta không muốn đi cùng Diệp Tiếu, nguyên nhân chính là ta không muốn tranh vị trí lão đại với hắn... Nhưng ngươi biết tin tức của hắn từ sớm, tại sao lại cứ chần chừ không đi tìm hắn?"
Hàn Băng Tuyết xì một tiếng, khinh thường nói: "Lệ đại ca, trước kia ta vẫn luôn cho rằng ngươi là một người thẳng thắn, có gì nói đó, sao bây giờ ngươi cũng học được cách nói vòng vo vậy? Cái gì mà không muốn tranh vị trí lão đại với Diệp lão đại, căn bản là ngươi không muốn làm thủ hạ của Diệp lão đại thì có! Vốn dĩ ta vẫn luôn rất tôn trọng ngươi, ngoài Diệp lão đại ra thì đến ngươi, nhưng chỉ bằng ngươi thì không thể nào tranh được vị trí lão đại với ta. Với huynh đệ mình tự tâng bốc nhau một chút, cười cười nói nói cho qua chuyện thì thôi, chứ để người ngoài nghe được thì mất mặt lắm. Con người ta vẫn nên có chút tự biết mình thì hơn, mộng đẹp dễ tỉnh, tỉnh rồi chỉ còn lại hư vô, nói mộng nói sảng đều là si ngốc... Cái người này!"
Nghe xong một tràng này, Lệ Vô Lượng dựng râu trừng mắt.
Tên khốn này sao dám nói thế, ngươi tâng bốc tên khốn Diệp Tiếu kia thì thôi đi, nhưng lại dìm ta xuống tận chín tầng địa ngục là sao, lại còn ra vẻ nói ‘mặc dù ta vẫn luôn rất tôn trọng ngươi...’ thật sự cho rằng ta không hiểu sao, ngươi chính là muốn làm nổi bật việc ta là kẻ si ngốc nói mộng thôi chứ gì!
"Hàn Băng Tuyết nhà ngươi! Lão tử tốt bụng ôn chuyện với ngươi, thế mà ngươi lại chuyên chọc ngoáy ta, ngươi tôn trọng ta như thế đấy à!"
Lệ Vô Lượng tức giận đến thở hồng hộc.
Hàn Băng Tuyết cười hắc hắc.
"Còn dám cười, tiểu tử ngươi bây giờ tu vi gì rồi?" Lệ Vô Lượng liếc mắt nhìn Hàn Băng Tuyết: "Thế mà chỉ là Thánh Nguyên cảnh bát phẩm, thực lực chẳng khác nào con sâu cái kiến, vậy mà cũng dám xem thường Lệ đại gia nhà ngươi à, tin hay không Lệ đại gia nhà ngươi một ngón tay cũng đủ nghiền chết ngươi!"
Lời này thật không phải khoác lác, dù chỉ mới qua vài năm, nhưng tu vi của hai người Lệ Vô Lượng lại có đột phá kinh người, mà thực lực hiện tại của Hàn Băng Tuyết bất quá chỉ là Thánh Nguyên cảnh bát phẩm, thật sự chưa chắc chịu nổi một ngón tay út của Lệ Vô Lượng.
Chuyện nhà mình, mình biết rõ nhất, Hàn Băng Tuyết mặt đỏ tía tai phản bác: "Lệ Vô Lượng, ngươi nói vậy là có ý gì? Tu vi cao thì hay lắm sao? Nói lý không lại liền muốn dùng vũ lực à? Cậy mình tu vi cao hơn một chút, gặp vận cứt chó nhiều hơn một chút, liền muốn bắt nạt ta sao?"
Lệ Vô Lượng hung hăng phì một tiếng: "Bắt nạt ngươi? Ngươi tưởng ngươi là vợ ta chắc? Cũng không soi nước tiểu mà xem lại đức hạnh của mình đi. Ngươi cho rằng mình có cái mặt đẹp trai là vạn năng à?"
Hàn Băng Tuyết nhất thời nghẹn họng, không thể tin vào tai mình, Lệ Vô Lượng ăn nói có duyên, phóng khoáng rộng lượng, quang phong tễ nguyệt ngày xưa đâu rồi? Trước mắt đây là cái quỷ gì!
Một bên, Tuyết Đan Như nghe hai tên dở hơi này đấu võ mồm, vốn còn đang cười đến gập cả người, nhưng nghe đến đây thì mặt mày tím lại, hung hăng véo một miếng thịt trên lưng Lệ Vô Lượng, xoắn bảy tám vòng.
"... Tê... Rớt mất..." Lệ Vô Lượng đau đến run rẩy, vội vàng cầu xin tha thứ.
Hàn Băng Tuyết thấy vậy liền không nể nang mà cất tiếng cười to, Lệ Vô Lượng quả thật không còn là Lệ Vô Lượng của ngày xưa nữa rồi, Lệ Vô Lượng có vợ sao có thể là Lệ Vô Lượng ban đầu được!
"Mẹ kiếp, cười cái gì mà cười, câu hỏi lúc nãy ta vẫn chưa được ngươi trả lời, tại sao không đi tìm Diệp Tiếu?" Lệ Vô Lượng nói: "Ngươi mà đi tìm hắn, tu vi hiện tại của ngươi tuyệt đối không chỉ có từng này. Hai nha đầu Sương Hàn khi gặp lại Diệp Tiếu, tu vi còn yếu hơn, nhưng ta dám chắc, cảnh giới hiện tại của hai người họ tuyệt đối mạnh hơn ngươi rất nhiều, thậm chí không thua kém gì chúng ta."
Hàn Băng Tuyết nhẹ nhàng lắc đầu, thản nhiên nói: "Ta biết tin tức của lão đại từ rất sớm, nhưng lúc đó lão đại đã bắt đầu nổi danh, cười nhìn phong vân. Ta tân tân khổ khổ tu luyện bao năm, ngày đêm không nghỉ, đến bây giờ cũng chỉ mới Thánh Nguyên cảnh bát phẩm. Với chút tu vi này, đi tìm lão đại làm gì? Gây thêm phiền phức cho hắn sao? Hai nha đầu Sương Hàn đi tìm lão đại, là một phần tình cảm quấn quýt, quyến luyến, còn ta đi thì tính là gì?"
"Ta cũng biết nếu ta đi tìm hắn, lão đại nhất định sẽ đối xử đặc biệt với ta, sẽ hết lòng bồi dưỡng ta. Nhưng ở trong tổ chức của hắn, ta sẽ trở thành một kẻ dị loại, một tên tiểu bạch kiểm vô dụng." Hàn Băng Tuyết buồn bã nói: "Ta không muốn để hắn khó xử."
Lệ Vô Lượng nói: "Hửm?"
"Ta đối với lão đại, từ đầu đến cuối đều là sự tôn kính từ tận đáy lòng. Bất kể lúc nào, bảo ta làm thủ hạ của lão đại, ta đều cam tâm tình nguyện. Ngày đó Diệp lão đại mới trở về Thiên Vực, tu vi rơi xuống đáy, đích thị là chiến năm cặn bã, ta một ngón tay là có thể nghiền chết hắn, nhưng ta vẫn nhận hắn làm lão đại, đó là tấm lòng của ta đối với hắn." Gương mặt tuấn tú của Hàn Băng Tuyết hiện lên vẻ ấm áp hồi tưởng: "Nhưng lão đại và ta không giống nhau, lão đại đối với chúng ta, trước nay chỉ có tình huynh đệ, không hề có ý phụ thuộc."
"Ta tin ngày đó hắn để ngươi đi, cũng là vì hắn không muốn phá hỏng tình huynh đệ năm xưa, biến huynh đệ thành thủ hạ. Mà ta vẫn luôn không đi tìm hắn, cũng chính vì điểm này. Năm đó hắn cần ta ở bên cạnh, bảo vệ cũng được, bầu bạn cũng được, dù là giải khuây cũng chẳng sao, nhưng bây giờ..."
Hàn Băng Tuyết cười khổ một tiếng: "Ta biết mình làm vậy rất ngốc, quá cố chấp, nhưng... nhưng ta vẫn hy vọng, khi lão đại bước lên đỉnh cao, ở trên cao không tránh khỏi cái lạnh, trong lòng hắn vẫn còn có huynh đệ, có vướng bận, có tưởng niệm, như vậy hắn sẽ không cô đơn."
Lệ Vô Lượng im lặng hồi lâu, một lúc sau mới nói: "Nhưng nếu ngươi có thể tiếp tục ở bên hắn, cùng nhau bầu bạn, cùng đi tới đỉnh phong, chẳng phải tốt hơn sao?"
"Ta vốn rất muốn làm vậy, ta cũng tin lão đại sẽ giúp ta. Hắn sẽ liều mạng kéo ta tiến lên, điểm này không cần nghi ngờ."
Hàn Băng Tuyết nói: "Trước khi đến đỉnh phong, ta và lão đại đều sẽ không có bất kỳ thay đổi nào. Nhưng sau khi đạt tới đỉnh phong thì sao? Khi song hùng cùng tồn tại thì sao? Coi như hai chúng ta sơ tâm không đổi, nhưng lòng dạ của thủ hạ hai bên, liệu có không đổi không? Đỉnh của đỉnh phong, trước nay luôn chật hẹp đến mức chỉ có thể dung thân một người, cục diện này không phải chỉ cần hai người sơ tâm không đổi là có thể giải quyết được."
Hàn Băng Tuyết cười nhạt: "Vì lẽ đó, ta quyết định không nhận sự giúp đỡ của lão đại nữa, cứ để chênh lệch tu vi giữa hai bên lớn hơn một chút cũng không sao. Dù sao trong lòng các huynh đệ, huynh đệ mãi mãi là huynh đệ, sẽ không vì chênh lệch tu vi quá lớn mà xem thường nhau..."
"Thật ra như bây giờ, cũng rất tốt." Hàn Băng Tuyết ấm áp cười một tiếng.
"Vậy bây giờ tại sao ngươi lại đến, không sợ liên lụy hắn sao?" Lệ Vô Lượng cười ranh mãnh.
"Lúc này chính là thời khắc mấu chốt của hắn, thời khắc sinh tử tồn vong. Trận chiến này nếu không thắng, e rằng khó có ngày gặp lại." Hàn Băng Tuyết trầm giọng nói: "Hôm nay đến đây, chỉ để gặp lại huynh đệ. Sống cùng sống, chết cùng chết; một đời huynh đệ, sống chết có nhau. Lúc này nếu lão đại không có ta bầu bạn, chẳng phải sẽ rất cô tịch sao!"