Diệp đại soái cau mày, không nhịn được buột miệng chửi: "Chuyện quái gì thế này! Sao chuyện tốt nào cũng rơi vào tay Tô Định Quốc vậy, thế này còn có thiên lý hay không..."
...
Trên vòm trời, kịch chiến vẫn đang tiếp diễn.
Một bóng người áo đen, một bóng người áo trắng di chuyển với tốc độ cực nhanh, đan vào nhau giữa tầng mây trên không trung, tạo ra hàng ngàn vạn hư ảnh giăng khắp nơi, chiến đấu vô cùng quyết liệt.
Nữ tử áo đen tiện tay vung kiếm, hàng ngàn đạo ngân quang tựa thiểm điện gào thét lao đi. Nữ tử áo trắng vung đao, hàng ngàn đạo đao khí màu đỏ cũng phá không mà tới, cắt xé cả không gian thành từng mảnh vụn.
Thế nhưng, dù chiến đấu kịch liệt là vậy, vẻ mặt hai người lại trước sau như một, tĩnh lặng như nước, không chút biểu cảm. Mái tóc dài bay lượn, tay áo phiêu dật, cả hai đều là những nhân vật tuyệt thế vô song, những mỹ nữ phong hoa tuyệt đại. Dáng vẻ của họ tựa như đang nhẹ nhàng nhảy múa giữa không trung, không hề lộ ra nửa điểm sát khí.
Nhưng, song phương đã đại chiến một thời gian dài, lại đều toàn lực xuất thủ, tốc độ hồi phục tu vi của hai người dần dần không theo kịp mức tiêu hao trong chiến đấu.
Dù vậy, hai nữ tử vẫn không hề buông lỏng, không ai chịu nhận thua.
Không ai chịu lùi dù chỉ nửa bước.
Vốn dĩ, Tuyết Đan Như vì kỹ năng kém hơn một bậc, xếp hạng sau Huyền Băng áo đen trên Thiên Vực, hôm nay chính là quyết tâm rửa sạch mối nhục xưa. Huống chi, hai đại môn phái vốn là túc địch ngàn vạn năm, sớm đã định sẵn số mệnh không đội trời chung, hôm nay may mắn gặp được, tự nhiên sẽ không bỏ qua cho đối phương.
Mà nữ tử áo đen Huyền Băng lại càng hiểu rõ mình mệnh sắp tận, nếu có thể vào thời khắc cuối cùng, trực tiếp giết chết đại địch cả đời này, đệ tử bổn môn có lẽ sẽ có thêm vài phần sinh cơ!
Ít nhất là... mất đi Tuyết Đan Như, một siêu cấp cao thủ tọa trấn, uy thế của môn phái nàng ta nhất định sẽ rớt xuống ngàn trượng, tự bảo vệ mình còn khó, tự nhiên sẽ không có tâm tư đi đối phó Phiêu Miểu Vân Cung nữa. Thậm chí vì thực lực suy giảm nghiêm trọng, dẫn tới các thế lực khác dòm ngó, bản thân khó bảo toàn, gián tiếp san sẻ áp lực cho Phiêu Miểu Vân Cung.
"Tuyết Đan Như, ngươi không phải là đối thủ của ta, hà tất phải phí công giãy giụa, chịu chết đi!" Huyền Băng lạnh lùng nói.
"Ha ha... Tuyết Đan Như ta cả đời băng thanh ngọc khiết, há có thể nhận thua trước một yêu phụ vô sỉ như ngươi, kẻ không biết xấu hổ đi cường bạo một thiếu niên!" Tuyết Đan Như lạnh lùng trào phúng: "Tiện nhân không biết liêm sỉ!"
"Ngươi muốn chết!" Gương mặt Huyền Băng đỏ bừng, nghiến răng mắng: "Tiện tỳ, ngươi thì biết cái gì?"
Tuyết Đan Như cười lạnh hắc hắc: "Ta ít nhất còn biết nữ nhân cần tự trọng, cần băng thanh ngọc khiết, không giống như kẻ bỉ ổi nào đó!"
Huyền Băng vừa xấu hổ vừa tức giận, ngửa mặt lên trời thét dài một tiếng, chấn động cửu trọng thiên. Nàng không thể nhịn được nữa, một bên ống tay áo đột nhiên nổ tung, mảnh vỡ tựa cương đao chém về phía Tuyết Đan Như, để lộ ra cánh tay ngọc trắng hơn tuyết. Nơi gần bả vai, một nốt thủ cung sa đỏ thắm hiện ra rõ mồn một.
"Tuyết Đan Như! Huyền Băng ta băng thanh ngọc khiết, vẫn là xử nữ chi thân, đâu phải mấy câu bịa đặt của ngươi là có thể hủy hoại được!" Giọng Huyền Băng lạnh như băng: "Ngược lại là ngươi, Tuyết chưởng môn trong truyền thuyết ai cũng có thể làm chồng, có tư cách gì nói bốn chữ băng thanh ngọc khiết trước mặt ta!"
Tuyết Đan Như hừ lạnh một tiếng, loan đao trong tay vung mạnh, đao khí lăng không như rồng, bài sơn đảo hải tấn công từ bốn phương tám hướng. Cùng lúc đó, ống tay áo phải của nàng cũng nổ tung, để lộ ra cánh tay trắng nõn mịn màng, trên đó, một chấm đỏ thẫm cũng vô cùng bắt mắt!
"Cái gọi là lời đồn trên Thiên Vực nhiều vô số, toàn là những lời vô căn cứ, nhưng ta thật không ngờ, đường đường Huyền đại trưởng lão lại tin vào những lời ba người thành hổ như vậy, thậm chí còn dùng nó để công kích ta... Ngươi băng thanh ngọc khiết không nhiễm bụi trần, chẳng lẽ phẩm hạnh của Tuyết Đan Như ta lại không bằng Huyền đại trưởng lão ngươi sao? Ít nhất ta cũng không chủ động cởi quần áo của thiếu niên lang!"
Trong mắt Huyền Băng, vẻ kinh ngạc lóe lên rồi biến mất, nàng không để ý đến lời mỉa mai của Tuyết Đan Như, thản nhiên nói: "Tuyết Đan Như, nhiều năm như vậy, quả thật hôm nay ta mới biết, ngươi cũng là một nữ tử tiết liệt. Không ngờ trong Thiên Vực anh hùng hào kiệt vô số, lại không một ai có thể lọt vào pháp nhãn của Tuyết đại chưởng môn sao?"
Miệng nói, tay vẫn không ngừng, trường kiếm thon dài trong nháy mắt bung ra ngàn vạn đóa kiếm hoa, xuy xuy xé rách không gian, giăng khắp nơi tấn công tới mọi vị trí trên người Tuyết Đan Như.
Đúng là một đòn công kích toàn diện!
Tuyết Đan Như ánh mắt lóe lên, loan đao xinh xắn trong tay đột nhiên "ong" một tiếng, vù vù xoay tròn, sau đó rời tay bay lên không, tỏa ra ánh sáng vàng kim rực rỡ, trong chớp mắt đã biến thành một thanh loan đao khổng lồ dài không dưới mười trượng, đánh nát từng đạo kiếm khí của Huyền Băng, sau đó đại đao mang theo thế bổ núi bổ thẳng xuống đầu nàng!
Một chiêu này uy lực kinh người, đại đao đi đến đâu, không gian nơi đó đều sụp đổ thành hắc động, bên rìa hắc động còn thấy được khói xanh nhàn nhạt!
Chính là do tốc độ quá nhanh, đã đốt cháy cả không khí!
Nàng thản nhiên nói: "Cái gọi là anh hùng hào kiệt Thiên Vực, chẳng qua là một đám nam nhân hôi hám bẩn thỉu, trong cả trời đất này, có ai xứng với ta?!"
Giọng nói tuy đạm mạc, nhưng ngạo khí ẩn chứa bên trong lại ngút trời, không gì sánh được!
Nàng trào phúng nhìn Huyền Băng: "Ngươi tưởng ta cũng như ngươi sao? Hắc hắc, ngươi đến giờ phút này vẫn là xử nữ, điều đó không giả, nhưng nếu ta không nói thêm câu đó, e là đã khó nói rồi. Giống như ngươi, chạy đến thế tục tìm người giải tỏa dục vọng, còn định cường bạo một thiếu niên... Ha ha... Huyền đại trưởng lão, ta thật sự phải nhìn ngươi bằng con mắt khác."
Nàng vừa công kích, vừa dùng lời nói sắc như dao: "Về phương diện này, ta tự nhận cam bái hạ phong, đời này chắc chắn không theo kịp ngài rồi. Không đúng, phải là kiếp sau, kiếp sau sau nữa, đời đời kiếp kiếp, vĩnh viễn cũng không theo kịp ngài."
Vốn với thân phận của Tuyết Đan Như, dù hai người lập trường đối địch, cũng không nên nói dai nói dài chọc vào nỗi đau của người khác như vậy. Nhưng cả hai đều là lão xử nữ nhiều năm, Tuyết Đan Như trước kia nhiều lần bị người trong Thiên Vực bôi nhọ nhưng vẫn giữ mình trong sạch, còn Huyền Băng lại luôn tự cho mình là thanh cao thuần khiết, xem thường Tuyết Đan Như vốn có tiếng xấu. Trong mắt Tuyết Đan Như, con người của Huyền Băng lại hoàn toàn trái ngược với lời đồn, bề ngoài thì ra vẻ đạo mạo, bên trong lại dơ bẩn không chịu nổi, làm sao không nói ra cho hả giận.
Mà Huyền Băng đối mặt với sự sỉ nhục của Tuyết Đan Như, mặt đỏ tới mang tai, giận dữ vung trường kiếm, cũng hóa thành một thanh cự kiếm dài mười trượng ngút trời, không chút nhượng bộ mà hung hăng đánh văng thanh đại đao kia ra, cả giận nói: "Tuyết Đan Như, có nhiều chuyện ngươi căn bản không biết nội tình, chỉ giỏi võ mồm thì có ích gì?"
Tuyết Đan Như đầu ngón tay khẽ điểm, đại đao xoay tròn cực nhanh, đột nhiên hóa thành một ngọn núi đao khổng lồ lấp lánh ánh chớp, thẳng tắp nện xuống, miệng lạnh lùng nói: "Mắt ta chẳng lẽ để trưng à, sự thật rành rành trước mắt, thế nào gọi là cãi chày cãi cối? Thật ra ánh mắt của Huyền đại trưởng lão quả thật không tệ, thiếu niên bên dưới mày thanh mắt sáng, tướng mạo quả thực không tồi. Hơn nữa thân hình cao ráo, đôi mắt có thần, một thân nguyên dương chi khí dồi dào, chắc chắn là một chân dương đồng tử. Kẻ này hiếm có như vậy, tương lai ắt không phải vật trong ao. Huyền đại trưởng lão mắt sáng như đuốc, tuệ nhãn biết được châu báu, tiểu muội cũng mừng cho đại trưởng lão."
...
..