Virtus's Reader
Thiên Vực Thương Khung

Chương 331: CHƯƠNG 330: TIẾU CÔNG TỬ XUẤT QUAN

Vừa mới bước ra khỏi cửa, Diệp Tiếu đã cảm nhận được một bầu không khí quỷ dị khó tả.

Ngay trên con phố trước cửa Diệp phủ, chỉ mới đi được vài chục bước chân, hắn đã cảm nhận được vô số thần niệm đan xen, tung hoành ngang dọc trên khắp con đường, quả thực có thể nói là sóng ngầm mãnh liệt, cuồn cuộn không ngừng.

Nếu nhìn bằng mắt của người thường, mọi thứ trên đường phố vẫn không có gì khác biệt, nhưng đối với người tu hành, cái cảm giác căng thẳng và bị thần niệm dòm ngó đó sẽ khiến cho mỗi võ giả đi qua nơi này, những người có thể cảm nhận được thần niệm dò xét, phải sởn hết cả gai ốc, như ngồi trên đống lửa, như lâm đại địch.

Mà cảm giác này càng đến gần hướng Linh Bảo Các lại càng trở nên đậm đặc.

Đi thêm một lát, Diệp Tiếu cuối cùng không thể không dừng bước.

Hắn ngây người tại chỗ, im lặng hồi lâu, chau mày suy tư.

"Sao có thể như vậy, Linh Bảo Các lại trở thành tiêu điểm? Tại sao chứ?"

Theo suy nghĩ của Diệp Tiếu, sau khi buổi đấu giá của Linh Bảo Các kết thúc, tiêu điểm của các thế lực nên chuyển dời sang những kẻ đã mua được Đan Vân Thần Đan, còn Linh Bảo Các đã không còn gì để tranh đoạt, thuận lý thành chương sẽ trở thành nơi không còn ai chú ý tới.

Nhất là vào ngày đấu giá, thái độ của Phiên Vân Phúc Vũ Lâu, Vân Đoan Chi Uyển, thậm chí cả Bạch công tử đối với Linh Bảo Các đều rất tích cực. Cái gọi là không nể mặt tăng cũng phải nể mặt phật, tại sao lại còn có người tập trung sự chú ý vào Linh Bảo Các chứ?

Trong lòng Diệp Tiếu nhất thời nghĩ mãi không ra, nhưng đột nhiên linh quang lóe lên, hắn bất giác nhướng mày, dường như đã hiểu ra điều gì đó.

Sau đó, hắn lại tiếp tục cất bước tiến về phía trước.

Sau khi liên tiếp rẽ qua mấy con hẻm, Diệp công tử đi ra từ một góc khuất, diện mạo đã biến thành Phong Quân Tọa. Hắn bình tĩnh bước ra ngoài, lại rẽ thêm vài lần nữa rồi biến mất không còn tăm hơi.

Đây là một tiệm nhỏ.

Là một tiệm may y phục.

Nhìn qua cũng biết, việc buôn bán rất ế ẩm. Chỉ có một lão già tóc bạc mắt mờ đang run rẩy ngồi trước cửa, chán nản chờ khách ghé qua.

Thỉnh thoảng có vài vị phu nhân ghé đến, một ngày cũng chẳng kiếm được mấy lượng bạc, nhưng lão già này hiển nhiên rất hài lòng với hiện trạng. Đến tuổi của lão, chỉ cần cơm ăn áo mặc không phải lo, có thể có bữa cơm yên ổn cho no bụng thì cũng chẳng còn yêu cầu gì lớn hơn nữa...

Thế nhưng, tin rằng không một ai có thể ngờ được, bên trong tiệm may này lại có một gian mật thất nhỏ.

Lúc này, Phong Quân Tọa đang lẳng lặng ngồi bên trong, tay bưng một chén trà, chân mày nhíu chặt.

Bỗng nhiên, từ dưới nền đất truyền đến những tiếng gõ nhỏ soạt soạt rất có tiết tấu và quy luật.

Diệp Tiếu dùng chân phải điểm nhẹ một cái xuống sàn nhà. Nền nhà vốn bằng phẳng không một dấu vết bỗng nhiên vô thanh vô tức xuất hiện một cửa động, thân ảnh của Liễu Trường Quân từ bên dưới chui lên.

"Công tử." Liễu Trường Quân quỳ một chân xuống đất, hành lễ với Diệp Tiếu.

Đối với Diệp Tiếu, thái độ này hoàn toàn khác khi đối mặt với Vạn Chính Hào. Mức độ kính cẩn của Liễu Trường Quân quả thực đã đến cực điểm.

Kể từ khi được Diệp Tiếu thu phục và chỉ điểm, tu vi của Liễu Trường Quân không chỉ tăng mạnh đột ngột mà hắn còn tu thành nhiều bí kỹ không xuất thế. Thực lực so với trước kia đã không thể nào so sánh nổi. Ngoại trừ việc tu luyện công pháp mới trong thời gian ngắn, công lực bản thân chưa có tiến triển quá lớn, các phương diện khác có thể nói đã áp đảo toàn diện so với cao thủ bản địa của Hàn Dương đại lục.

Ngoài việc tu vi thực lực tiến triển, Liễu Trường Quân còn là người tổng phụ trách chiến lực dưới trướng Diệp Tiếu. Toàn bộ sát thủ chiêu mộ trong khoảng thời gian này đều do Liễu Trường Quân điều khiển, răm rắp nghe lệnh hắn như Thiên Lôi sai đâu đánh đó. Quyền hành to lớn đến mức khiến Vạn Chính Hào cũng không khỏi hâm mộ.

Mà Liễu Trường Quân cũng không phụ sự tín nhiệm và coi trọng của Diệp Tiếu, phàm là mệnh lệnh của hắn, y đều răm rắp tuân theo, kỷ luật nghiêm minh, chưa từng do dự, càng không có chuyện nhiệm vụ không hoàn thành.

Cho nên, xét về năng lực làm việc, ít nhất trong lòng Diệp Tiếu, Vạn Chính Hào nhiều nhất chỉ có thể xếp thứ hai, Liễu Trường Quân mới là đệ nhất.

"Hiện tại kinh thành xảy ra chuyện gì? Tại sao lại có nhiều sóng ngầm mãnh liệt như vậy? Hơn nữa tất cả đều nhắm thẳng vào Linh Bảo Các, sao lại hình thành trạng thái này?" Diệp Tiếu nhíu mày hỏi.

Liễu Trường Quân muốn nói lại thôi, một lúc lâu sau mới nói: "Nguyên nhân bắt nguồn từ buổi đấu giá lần này của chúng ta."

Diệp Tiếu trừng mắt: "Hửm? Chuyện gì xảy ra, nói chi tiết xem nào."

Kiếp trước, tu vi của Diệp Tiếu tuy trác tuyệt, có thể gọi là cao thủ tuyệt đỉnh, nhưng nói đến âm mưu quỷ kế hay trù tính toàn cục thì tuyệt đối không phải là cao thủ trong lĩnh vực này, bằng không cũng không đến mức cuối cùng vẫn đơn độc một mình.

Hiện nay, dù đã sống hai kiếp, phương diện này của hắn vẫn không có tiến bộ gì lớn. Đối với tình hình hiện tại, tuy đã có chỗ phát giác nhưng vẫn chỉ là biết sự việc là thế chứ không rõ nguyên do tại sao.

"Là thế này..." Liễu Trường Quân giải thích: "Lần này số lượng Đan Vân Thần Đan chúng ta tung ra quả thực hơi nhiều, lại không có thế lực cường đại nào dùng sức mạnh để độc chiếm, tất cả đều mua được thông qua đấu giá. Mà giá cuối cùng của Đan Vân Thần Đan lại cực cao, tài lực các nhà tương đối có hạn, điều này đã tạo thành cục diện các thế lực tham gia về cơ bản đều có thu hoạch. Vốn dĩ mưa móc thấm đều, có thể kết thúc trong hòa khí, thế nhưng lòng người chưa đủ, rắn muốn nuốt voi. Kẻ có được ít thì muốn nhiều hơn, kẻ có được nhiều thì ngoài việc muốn bảo vệ những gì đã có lại còn muốn nhiều hơn nữa. Còn những kẻ không có thu hoạch gì, trong lòng không cam tâm nên nghĩ cách khác, nếu có thể tay không bắt sói thì tự nhiên là tốt nhất..."

Diệp Tiếu nghe vậy không khỏi ngạc nhiên: "Ồ? Lại có chuyện như vậy sao?"

Cũng không trách Diệp Tiếu không nghĩ tới, thật sự là bản tính tham lam của con người chính là như vậy, chưa có được thì muốn có được, có được rồi lại muốn nhiều hơn. Đối với Diệp Tiếu mà nói, Đan Vân Thần Đan tuy trân quý hiếm có nhưng chưa hẳn là thứ càng nhiều càng tốt, thế nhưng đối với những người khác, nó lại là thứ càng nhiều càng tốt, nhiều hơn nữa cũng không thấy nhiều, huống chi là những thế lực không có được viên nào.

Liễu Trường Quân thở dài: "Huống chi, lần này hai đại siêu cấp tông môn ngay cả một viên Đan Vân Thần Đan cũng không có được. Mắt thấy nhiều Đan Vân Thần Đan như vậy xuất hiện, tất yếu sẽ tạo ra rất nhiều cao thủ trong tương lai, chỉ cần chờ một thời gian sẽ có thể lung lay địa vị bá chủ của hai đại tông môn, nên bọn họ tự nhiên sẽ lưu lại kinh thành không chịu rời đi. Mà bọn họ không đi, những người khác cũng không ai dám đi, bởi vì ai cũng hiểu, chỉ cần vừa ra khỏi kinh thành sẽ gặp phải chặn giết. Đối mặt với sự chặn giết của hai đại tông môn, bất cứ thế lực nào trong kinh thành cũng không tự tin mình có thể thoát được, thậm chí một khi đối đầu ngay cả chạy trốn cũng không thoát."

"Kế sách hiện giờ, chỉ có thể chờ đợi viện binh từ gia tộc hoặc môn phái đến đây, tăng cường thực lực bản thân, khiến cho kẻ ngấp nghé phải kiêng dè, dù có chặn giết thành công cũng phải trả một cái giá tương đương. Sau khi cân nhắc được mất, bọn họ sẽ có sự lựa chọn."

"Mặt khác, có lời đồn rằng Vô Biên Thánh Chủ của Vô Biên Hồ hiện cũng đã đến Thần Tinh thành, nhưng ngài ấy lại không lộ diện trong buổi đấu giá. Nếu lời đồn là thật, vậy thì đối phương phần lớn là đang chờ đợi điều gì đó... Về phần rốt cuộc đang chờ đợi cái gì, hiển nhiên mục tiêu cũng giống như hai đại tông môn..."

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!