Liễu Trường Quân lúc này toàn thân đầy thương tích, chỉ cần nhếch miệng cười là toàn thân lại đau nhói, nhưng hắn vẫn vừa rên rỉ vừa cười, vừa nhe răng trợn mắt vừa cười nghiêng ngả: "Mẹ kiếp, lão Vạn ngươi... Ngươi đúng là tài tình thật! Ha ha ha ha... Ôi... Đau chết mất, ha ha ha..."
Vạn Chính Hào sa sầm mặt mày nhìn người này rồi lại ngó người kia, ban đầu còn ngơ ngác trước tràng cười của mọi người, nhưng rồi cũng chợt hiểu ra, tuy có chút xấu hổ, nhưng trạng thái này đã kéo dài mấy ngàn năm, dù rất thống khổ nhưng cũng đã quen rồi. Nghĩ đi nghĩ lại, chính y cũng không nhịn được mà bật cười, vừa cười vừa dùng ngón tay mập mạp chỉ vào Ninh Bích Lạc: "Vị này là..."
Ninh Bích Lạc cười quá vui vẻ, hình tượng sụp đổ hoàn toàn, đâu còn nửa điểm dáng vẻ của đệ nhất sát thủ?
Vạn Chính Hào chỉ cho rằng đây là thuộc hạ do Phong quân tọa hoặc Liễu Trường Quân mời đến, vốn là chuyện thường tình, nên nói năng nghênh ngang, ẩn chứa thái độ kẻ cả, tự cho mình là bề trên.
Ra vẻ vênh váo, ý tứ là đang chờ vị thuộc hạ mới này đến bái kiến mình.
Ân, lão tử chính là Vạn đại lão bản cơ mà.
"Đây là Ninh đại nhân!" Liễu Trường Quân giới thiệu một cách vô cùng trịnh trọng.
Vạn Chính Hào gật gật đầu, ừm, Ninh đại nhân?
Nghe cách xưng hô này, gã này hẳn là người trong triều đình.
Hơn nữa tuyệt đối là quan viên của Thần Hoàng đế quốc.
Không thể không nói, với tài lực và thế lực của Vạn đại lão bản, y thật sự không đặt quan lại vào mắt, nhất là quan lại của Thần Hoàng đế quốc. Tự cho là đã hiểu rõ đối phương, y rất tùy tiện gật đầu, nói: "Không biết Ninh đại nhân nhậm chức ở nha môn nào? Xin hỏi chức vị là gì? Nói không chừng, đồng liêu hoặc thượng cấp của Ninh đại nhân lại là hảo hữu của ta."
Liễu Trường Quân nghe vậy thì sững sờ, rồi chợt hiểu ra, biết cách xưng hô của mình đã gây ra hiểu lầm, bèn cố nén cười, nói rành rọt từng chữ: "Ninh đại nhân chủ quản chuyện sinh tử."
Lời này của Liễu Trường Quân không hề nói dối, chỉ xem ngươi lý giải thế nào mà thôi!
Nhưng chính câu nói này lại càng đẩy Vạn Chính Hào vào sâu trong sự hiểu lầm.
Vạn Chính Hào nghe vậy vẫn gật đầu một cách thờ ơ, như thể bừng tỉnh ngộ mà "à" một tiếng, cao cao tại thượng nói: "Hóa ra Ninh đại nhân là người của Hình bộ, quả là quyền cao chức trọng."
"Ninh đại nhân không phải người của Hình bộ." Diệp Tiếu cuối cùng cũng không nhịn được, cười đến co cả người lại, nói: "Đối tác của Ninh đại nhân là Diêm La Vương, cách ngài ấy chủ quản sinh tử không liên quan gì đến vương pháp luật lệ."
Đến đây, Vạn Chính Hào cuối cùng cũng có chút kinh ngạc khó hiểu: "Đối tác là Diêm La Vương? Đây là cách nói gì vậy? Triều đình có loại quan viên này sao? Sao ta chưa từng nghe nói qua nhỉ..."
Liễu Trường Quân cười đến co quắp, nói: "Sao lại chưa từng nghe qua danh húy của Ninh đại nhân, ngài ấy là người có uy danh lừng lẫy, chỉ cần ngươi nghe được tên của Ninh đại nhân, lập tức sẽ biết ngài là ai thôi."
Vạn Chính Hào "à" một tiếng, nói giọng chẳng mấy quan tâm: "Hóa ra Ninh đại nhân còn là một vị danh nhân..."
Y thầm nghĩ, trong Thần Hoàng đế quốc này, hình như chưa từng nghe nói có vị đại quan quyền cao chức trọng nào họ Ninh cả.
Chuyện này, ta đã tìm hiểu rất rõ ràng rồi...
Ừm, không đúng, Liễu Trường Quân này nói cho cùng cũng chỉ là một sát thủ, cả đời có lẽ chưa từng gặp qua đại quan nào, nói không chừng thấy một tên nha dịch cũng có thể xem đối phương là đại nhân, đừng có mà nhầm lẫn lung tung...
Vì vậy, Vạn Chính Hào ngẩng cái cổ mập mạp lên, nhìn Ninh Bích Lạc từ trên cao xuống, nói: "Xin hỏi tôn danh của các hạ?"
Nụ cười trong mắt Ninh Bích Lạc dần tắt, hắn thong dong nhìn Vạn Chính Hào, thản nhiên nói: "Ta tên Ninh Bích Lạc."
"Ừm ừm, tên hay lắm, Ninh Bích Lạc, bầu trời xanh biếc, ừm, quả thật rất có ý cảnh, tục ngữ có câu, trên đuổi tận bích lạc, dưới xuống hoàng tuyền, cổ nhân có câu... Tôn húy của Ninh huynh đặt thật là... A! A a a a a..."
Vạn Chính Hào bình phẩm thao thao bất tuyệt một hồi, mãi đến khi nói tới hai chữ "hoàng tuyền" mới chợt nghĩ ra điều gì đó, nhưng theo đà lại nói thêm một câu nữa, cuối cùng mới hoàn toàn hiểu ra.
Một tràng kêu lên kinh hãi.
Toàn thân nổi hết cả da gà.
Y đột ngột đứng phắt dậy, vô cùng hoảng sợ nói: "Ngươi vừa nói ngươi tên gì... Ninh... Ninh Bích Lạc?"
Ninh Bích Lạc nhàn nhạt gật đầu, ra hiệu mình chính là người mà Vạn Chính Hào đang nghĩ tới.
Vạn Chính Hào lập tức lại run rẩy, giọng run run: "Vua sát thủ Ninh Bích Lạc?"
Ninh Bích Lạc thản nhiên nói: "Hóa ra Vạn đại lão bản cũng từng nghe qua tên của Ninh mỗ, thật là vinh hạnh..."
"Ặc... Ôi ôi... Ôi ôi... Ôi..." Cổ họng Vạn Chính Hào như thể bị nhét một cái cối xay gió, hai mắt trợn trừng nhìn Ninh Bích Lạc như gặp quỷ, toàn thân run lẩy bẩy, run như cầy sấy, sau đó, "bịch" một tiếng ngồi phịch xuống ghế, hai mắt thất thần, mồ hôi trên đầu túa ra như tắm.
Trời đất ơi...
Ninh Bích Lạc!
Vua sát thủ...
Ta ta ta... Ta vừa rồi lại dám ở trước mặt vua sát thủ mà tỏ vẻ kiêu ngạo lâu như vậy...
Ta đúng là hào khí ngất trời, nghĩa bạc vân thiên, quang minh chính đại quá rồi...
Lão thiên gia của ta ơi!
Vạn Chính Hào chỉ cảm thấy đầu váng mắt hoa, một cảm giác muốn ngất đi bất cứ lúc nào chợt ùa đến.
Nếu nói trên thế gian này Vạn Chính Hào sợ ai nhất, tuyệt đối không phải Diệp Tiếu, thậm chí không phải Cổ Kim Long!
Vạn Chính Hào xưa nay luôn rất có tiền, mà người càng có tiền thì thường lại càng sợ chết!
Vạn đại lão bản cũng vừa hay là loại người này!
Vạn Chính Hào sở dĩ sợ hãi Ninh Bích Lạc như vậy, không phải vì tu vi cao thâm hay thực lực cường hoành của hắn!
Bởi vì người mà Vạn Chính Hào thật sự sợ hãi từ trước đến nay, chưa bao giờ là những cao nhân sâu không lường được, không biết mạnh đến mức nào, mà là những sát thủ chuyên nghiệp lấy tiền mua mạng trên giang hồ. Mà trong giới sát thủ chuyên nghiệp, người đứng ở đỉnh cao nhất, tự nhiên chính là vua sát thủ!
Cho nên, Vạn Chính Hào sợ hãi Ninh Bích Lạc, đơn giản vì Ninh Bích Lạc là đệ nhất sát thủ thiên hạ đương thời, là vua sát thủ!
Trong mấy ngàn năm sinh mệnh dài đằng đẵng của Vạn đại lão bản, cứ cách vài trăm năm, tên của người mà y sợ nhất lại thay đổi một lần. Nghề sát thủ này, vương giả thay nhau trị vì, lớp sau xô lớp trước; vua sát thủ đời trước cũng sẽ chết, sẽ mất tích, hoặc là phi thăng gì đó... Mà trong khoảng hai mươi năm gần đây, người khiến Vạn Chính Hào sợ hãi có hai người ——
Một là Vô Biên Thánh chủ!
Người còn lại chính là vua sát thủ Ninh Bích Lạc!
Nhưng so với Vô Biên Thánh chủ, Vạn đại lão bản vẫn sợ Ninh Bích Lạc hơn.
Nguyên nhân rất đơn giản, Ninh Bích Lạc là đệ nhất sát thủ được cả thiên hạ công nhận!
Kể cả Vô Biên Thánh chủ, cũng không có nửa lời dị nghị về danh hiệu vua sát thủ của Ninh Bích Lạc!
Kết quả này, cũng đã đủ để nói lên rất nhiều vấn đề!
Vạn Chính Hào lần đầu tiên đối mặt với người mình sợ hãi nhất, sát thủ mạnh nhất, vua của các sát thủ, toàn thân run lên bần bật, run rẩy cố gắng quay đầu lại, căm hận nhìn Liễu Trường Quân: "Ngươi ngươi ngươi... Ngươi cái đồ trời đánh! Ngươi ngươi... Ngươi thật sự muốn hại chết ta rồi... Hóa ra Ninh đại nhân... lại là *Ninh đại nhân* đó... Trời của ta ơi..."
❂ Từng câu chữ → hóa vần ca ← Thiên Lôi Trúc thắm tình bao la ❂