Tuy nhiên, Diệp Tiếu cũng thật sự chưa từng nghe nói qua về Thiên Duyên thụ, không cách nào dựa vào nhận thức của bản thân để xác minh lời của Bạch công tử.
Nhưng, xét theo thân phận địa vị của Bạch công tử, nhất là cái khí chất ngạo mạn của hắn, thật sự không cần phải nói dối.
Hắn càng khinh thường việc nói dối.
Nhưng, một cái cây mười hai vạn năm, gần mười ba vạn năm mới kết một quả, cũng quả thật quá mức kinh hãi thế tục.
"Vốn dĩ hiệu năng của quả này đã vô cùng thần kỳ, có thể nói là có công đoạt thiên địa tạo hóa cũng không ngoa, nhưng so với một bí mật khác của Thiên Duyên quả này, lại vẫn còn kém nửa phần. Bên trong quả còn có một hạt; trong hạt đó lại ẩn giấu một quyển đan thư!" Bạch công tử nhẹ giọng nói: "Quyển đan thư này ghi lại chính là pháp môn tu luyện chí cao pháp tắc do Thiên đạo trực tiếp hình thành. Mỗi một kỷ nguyên, xuất hiện một quyển."
Diệp Tiếu trong lòng lại một lần nữa chấn động.
Thiên Duyên thụ!
Pháp môn tu luyện chí cao pháp tắc!
"Thế nhưng quả của Thiên Duyên thụ này cũng ít có người được thấy, càng đừng nói là hái được; bởi vì, tất cả những người có thể nhìn thấy cái cây này đều phải có đủ thiên duyên." Bạch công tử nhẹ giọng nói: "Duyên phận giữa thương thiên và người này."
"Kỳ thật rất nhiều người biết có một cái cây như vậy tồn tại, nhưng, hầu như tất cả mọi người, cho đến lúc chết, cũng sẽ không nhìn thấy cái cây này."
"Bởi vì vô duyên, vô duyên thì không thể gặp!"
"Mà cái cây này từ khi tồn tại, từ xưa đến nay, cũng không biết đã rơi xuống bao nhiêu quả Thiên Duyên như vậy... không biết rơi xuống nơi nào, nhưng mỗi một người nhận được, cuối cùng đều trở thành cường giả cấp bậc Thiên đạo, không có ngoại lệ!"
"Tuy không biết những cường giả Thiên đạo này rốt cuộc có ai đã từng ăn Thiên Duyên quả, tu luyện qua thần công trong đan thư ẩn giấu bên trong Thiên Duyên quả, nhưng, việc đó chắc chắn tồn tại, điểm này lại không thể nghi ngờ."
Bạch công tử nhẹ nhàng nói: "Năm đó, ta tuổi trẻ niên thiếu, một hôm ra ngoài du ngoạn, vô tình gặp được một gốc cây. Trên cây đó, ta thấy một quả, mà quả đó lại vẫn chưa thành thục."
Bạch công tử nhẹ nhàng nói: "Có lẽ là duyên pháp của ta chưa tới, lúc ấy cũng không biết, đó chính là Thiên Duyên thụ trong truyền thuyết. Mà ta từ nhỏ thích uống trà, thấy mỗi một phiến lá trên cây kia đều xanh biếc tươi mới, nhất thời hứng khởi hái liền mấy trăm phiến lá non, đem nó chế thành trà."
"Mà trong lúc ta chế trà, vô tình lật xem một quyển sách cổ, bên trên có ghi chép về Thiên Duyên thụ, lại cực kỳ khớp với hình dạng lá cây ta hái được, ta lập tức ý thức được, thứ ta gặp được chính là Thiên Duyên thụ trong truyền thuyết."
"Ta lập tức quay trở lại nơi đó, nhưng đã không còn thấy cái cây ấy nữa, từ đó về sau, không bao giờ gặp lại."
Bạch công tử trên mặt tràn đầy thổn thức: "Ta biết, duyên phận đã đến là đã đến, bỏ lỡ chính là bỏ lỡ, ta đã bỏ lỡ thiên duyên lớn nhất trong đời! Hối hận cũng không kịp! Cho nên, số trà được chế từ mấy phiến lá cây kia, ta vẫn luôn không nỡ uống, giữ lại cho đến tận bây giờ!"
"Chính là gói trà này." Bạch công tử khoan thai xoay người: "Mà yêu cầu ngươi đưa ra, có lẽ cũng chỉ có gói trà này mới có thể thỏa mãn. Bên trong này, tổng cộng có chín mươi chín phiến lá trà; lúc ta chế trà, vì thấy được quyển sách kia, tay run lên, làm hỏng mất hơn mười phiến... sau đó, lại may mắn thế nào còn lại con số chín mươi chín."
"Đây cũng là thiên ý, cũng là thiên duyên."
"Ta cũng tin tưởng sâu sắc, từ xưa đến nay, cho dù có người gặp được Thiên Duyên thụ, cũng nhận ra Thiên Duyên thụ, nhưng tuyệt đối sẽ không có người từ bỏ quả mà dùng lá của Thiên Duyên thụ để chế trà, cho nên ta, Bạch Trầm, chính là người làm chuyện này... khai thiên tích địa đệ nhất nhân..."
Bạch công tử nói những lời này, rất hiếm khi dùng đến giọng điệu tự giễu.
Thái độ của hắn trước giờ luôn là phong khinh vân đạm, không vướng bận ngoại vật, bất kể đối mặt với chuyện gì cũng đều bình tĩnh, cười xem phong vân thiên hạ, nhưng, rốt cuộc khi nói đến mấy phiến lá trà này, một phần tiếc nuối sâu sắc chưa từng có, cùng với nỗi ảo não khó nói thành lời, cho dù hắn đã toàn lực áp chế, cũng không thể nào đè nén nổi.
Đây, dù sao cũng là thiên duyên cực kỳ khó gặp trên trời dưới đất!
Trong cả một đời người, có lẽ cũng chỉ có được một lần cơ duyên!
Rõ ràng đã đến trước mặt mình, trong tầm tay có thể chạm tới, không, chính mình rõ ràng đã chạm đến rồi, vậy mà lại cứ thế bỏ lỡ!
Chuyện như vậy, nếu dùng một từ thời thượng để hình dung, thì chỉ có hai chữ —— "bi kịch"!
"Cho nên, chẳng những trước đây không ai uống qua." Bạch công tử cười khổ: "Sau này, tám phần cũng sẽ không có người uống."
"Từ xưa đến nay, cũng chỉ có chín mươi chín phiến lá trà này."
"Đợi đến sau khi ngươi uống xong, ngay cả ta cũng sẽ không uống nữa." Bạch công tử cười khổ: "Thật sự không nỡ uống, ta còn muốn giữ lại một phiến lá. Để phòng lần sau gặp lại Thiên Duyên thụ, lại một lần nữa có mắt không tròng, tuy biết duyên phận như vậy chỉ có thể ngộ mà không thể cầu, ngay cả ta cũng không ngoại lệ, nhưng trong lòng vẫn còn một chút hy vọng vạn nhất..."
Diệp Tiếu tinh thần chấn động, nói: "Đã ngươi không nỡ uống, vậy thì, không ngại đem hết số còn lại đưa cho ta đi."
Bạch công tử nghe vậy lần đầu lộ ra một nụ cười khổ, thậm chí có chút sững sờ nhìn người nào đó, lắc đầu liên tục: "Phong quân tọa, ta chưa từng thấy qua, thậm chí chưa từng nghĩ tới, giữa nhân thế này lại có người mặt dày như ngươi, ngươi có biết mình đang nói gì không?..."
Diệp Tiếu lại tỏ ra đương nhiên nói: "Nguồn gốc của những lá trà này thế nào, lai lịch ra sao, kỳ thật đối với chuyện ngươi mời ta uống trà này cũng không quan hệ nhiều lắm a! Hiện thực đã là như thế, đã loại trà này chỉ có ta có thể uống? Đã chính ngươi cũng không muốn uống, lại không thể uống, vậy thì ngươi cứ giữ lại phiến lá cuối cùng làm kỷ niệm chẳng phải là được rồi sao? Giữ nhiều như vậy, mỗi lần nhìn thấy trong lòng lại càng thêm khó chịu, đúng không? Mỗi lần nhìn thấy đều sẽ nhớ lại sự ngu xuẩn của mình, đúng không? Mỗi lần nhìn thấy đều sẽ cảm thấy mình là một tên ngốc, đúng không? Đã có lý do mạnh mẽ như vậy ở phía trước, vậy ngươi tại sao không tặng cho ta? Chẳng lẽ nhất định phải tự mua dây buộc mình, nghĩ cho kỹ đi!"
"Chỉ cần ngươi đem hết những lá trà kia đưa cho ta, ngươi chẳng phải sẽ nhẹ nhõm sao?"
Diệp Tiếu cười tủm tỉm nói: "Ta đây thật ra là đang giúp ngươi một tay, giải thoát gông cùm xiềng xích cho ngươi a, cảm ơn thì không cần đâu, không có ý nghĩa thực tế gì, ta thật sự rất thích những lá trà này, những lá trà chỉ có ta mới có thể uống..."
Bạch công tử cười ha ha, lắc đầu liên tục: "Hôm nay ta xem như đã một lần nữa nhận thức được đại danh đỉnh đỉnh Phong quân tọa, lại có thể đem việc chiếm món hời cực lớn của người khác, nói thành giúp người ta một việc thiên đại, còn nói với đối phương không cần cảm tạ. Ngươi, Phong quân tọa, coi như là một nhân vật độc nhất vô nhị hiếm thấy giữa thiên địa, ta, Bạch Trầm, hôm nay có thể nói là lại được mở mang tầm mắt một lần nữa."