Bạch công tử mỉm cười, tiện tay ném ra một chiếc nhẫn không gian, nói: "Bên trong này là tài liệu đủ để luyện chế một nghìn phần Đoạt Thiên Thần Đan. Nếu mỗi một lò đều thành công, tính theo một lò ba viên đan, ít nhất có thể ra ba nghìn viên."
Hắn híp mắt cười: "Ta chỉ cần ba viên là đủ rồi."
Diệp Tiếu trợn mắt: "Ba nghìn viên? Ngươi chỉ cần ba viên? Quả là đại thủ bút, ngươi nói nghe hào phóng thật đấy, nhưng ngươi sẽ không thật sự cho rằng ta luyện chế Đoạt Thiên đan lần nào cũng thành công chứ? Nói cứ như thể ta chiếm được hời hai nghìn chín trăm chín mươi bảy viên Đoạt Thiên đan của ngươi vậy... Ta nói này lão Bạch..."
"Chuyện đan đạo ta tuy không phải sở trường, nhưng cũng biết sự gian nan trong đó... Lão Bạch? Ngươi gọi ta là gì? Lão Bạch?" Bạch công tử nhíu mày, hiển nhiên rất khó chịu với cách xưng hô này.
"Gọi ngươi là lão Bạch đấy, ngươi đã lớn tuổi như vậy rồi, gọi lão Bạch chẳng phải là vừa vặn sao?" Diệp Tiếu nhìn Bạch công tử trẻ tuổi anh tuấn đến quá đáng, hừ một tiếng.
"Ta đã lớn tuổi như vậy rồi sao? Lão Bạch?" Bạch công tử nhíu mày, vẻ mặt rõ ràng là vô cùng xoắn xuýt.
Nhìn thấy Bạch công tử xưa nay luôn điềm tĩnh như giếng cổ không gợn sóng giờ phút này lại xoắn xuýt như vậy, Diệp Tiếu đột nhiên cảm thấy trong lòng rất khoan khoái.
Chẳng lẽ gã này lại cũng là một kẻ yêu chuộng vẻ ngoài, thật khiến người ta không thể ngờ tới!
"Không gọi ngươi là lão già bất tử đã là nể mặt ngươi lắm rồi, ngươi chính là một lão già! Người sáng mắt nào mà chẳng biết chứ?" Diệp Tiếu hung hăng nói, lập tức chộp lấy chiếc nhẫn chứa tài liệu của một nghìn phần Đoạt Thiên đan vào tay.
Dùng thần niệm quét qua, trong lòng lập tức dâng lên một cảm giác sảng khoái khó tả.
Thứ tốt bên trong này thật đúng là không ít, quả thực là siêu cấp nhiều, hơn nữa toàn bộ đều là hàng thượng đẳng.
Thật ra, tài liệu luyện chế Đoạt Thiên đan chưa hẳn đã quá trân quý, ví dụ như nhân sâm râu trắng, chỉ cần có sâm linh ba bốn mươi năm là được. Thế nhưng, nhân sâm râu trắng của Bạch công tử ở đây lại toàn là loại đã kết thành sâm quả, biến thành hình người. Theo nhãn lực của Diệp quân chủ phán đoán, tối thiểu cũng phải trải qua nghìn năm tuế nguyệt mới có thể sinh trưởng thành hình dạng này, hơn nữa còn chỉ nhiều không ít.
Các loại dược liệu khác, nói chung cũng đều là hàng đỉnh cấp, tuyệt không có hàng bình thường trà trộn vào!
Xét về bản chất dược liệu, nhân sâm sâm linh một hai năm cũng là nhân sâm, nhân sâm sâm linh một nghìn năm vẫn là nhân sâm...
Thế nhưng, dược hiệu khác biệt giữa chúng lại là một trời một vực, căn bản không thể đánh đồng.
Diệp Tiếu chỉ liếc qua rồi không để ý nữa; hừ, Đoạt Thiên đan đẳng cấp đan vân tự nhiên là khó luyện, mà dược liệu Bạch công tử cung cấp lại toàn là hàng đỉnh cấp, muốn thành đan tự nhiên lại càng thêm khó khăn. E rằng còn khó hơn gấp mấy lần so với Đoạt Thiên đan thành công một lần duy nhất kia.
Nhưng, tầng khó khăn này đối với Diệp Tiếu mà nói lại chẳng có một tia áp lực nào: Dù sao hắn cũng đâu có tự mình luyện.
"Lão già bất tử... Lão già..." Bạch công tử hiển nhiên thật sự rất để tâm đến cách xưng hô của Diệp Tiếu, mặt sa sầm, bất chợt có chút tức giận, nói: "Phong quân tọa, lời ngươi nói khiến người ta cảm thấy chói tai, ngươi không có một chút khí độ và lòng tự trọng của bậc thượng vị nên có sao?"
"Ồ?" Diệp Tiếu cuối cùng cũng xác định được nhân vật truyền kỳ tựa như thần nhân này lại tồn tại một nhược điểm tuyệt không nên tồn tại.
Hơn nữa nhược điểm của hắn lại giống hệt như nữ nhân, không cho phép người khác nói hắn già, yêu chuộng vẻ ngoài?
Hay nói đúng hơn là cực độ chú trọng hình tượng bản thân?!
"Từ xưa mỹ nhân như danh tướng, không cho nhân gian thấy bạc đầu." Diệp Tiếu giả nhân giả nghĩa thở dài một câu.
Bạch công tử cau mày, trừng mắt.
"Thuốc đắng giã tật, sự thật mất lòng mà..." Diệp Tiếu mân mê chiếc nhẫn trong tay: "Ai bảo ngươi nói chuyện luyện chế thần đan đan vân cứ như ăn cơm bữa, lại còn một nghìn phần dược liệu ra ba nghìn viên... Nói chuyện cũng không có chừng mực. Ta nói thật cho ngươi biết, Đoạt Thiên đan kia ta chỉ là do cơ duyên xảo hợp mà có được đan phương, cũng chưa từng tự mình luyện chế qua. Chẳng qua là ta có nắm chắc rất cao có thể luyện chế linh đan đẳng cấp đan vân, nên mới muốn thử thách luyện chế loại thần đan tuyệt phẩm trong truyền thuyết này, cũng xem như là một lần kỳ ngộ và thử thách trọng đại trên con đường đan đạo của ta."
"Ngươi cho ta một nghìn phần dược liệu này, ba trăm phần đầu tiên e rằng đều phải dùng để làm thí nghiệm, nghiệm chứng phương hướng thành đan; ba trăm phần tiếp theo lại dùng để tìm tòi quá trình luyện chế; ba trăm phần kế nữa mới là thử nghiệm dung hợp các loại dược hiệu. Mà trong một trăm phần cuối cùng để thử thách thành phẩm, tối thiểu năm mươi phần vẫn sẽ bị hủy, hơn nữa còn là loại nổ lò ấy! Ước tính lạc quan nhất, cũng chỉ có trong mười phần cuối cùng, có năm thành nắm chắc có thể thành đan, nhưng cũng chưa chắc đã là Đoạt Thiên đan trong truyền thuyết... Nói cách khác, một nghìn phần tài liệu Đoạt Thiên đan này, cuối cùng có thể luyện thành hai lò Đoạt Thiên đan đã là vạn phần may mắn rồi!"
"Còn một tầng nữa... Tất cả đều là người trong nghề, chi bằng nói rõ ràng mọi chuyện. Cho dù thật sự có thể luyện thành hai lò, nhưng mỗi lần thành đan một lò, đều cần phải gánh chịu đan kiếp một lần... Thật sự phải gánh chịu hai lần đan kiếp, ta cơ bản cũng sẽ biến thành tro bụi... Cho nên nói, thành phẩm Đoạt Thiên đan cuối cùng cũng chỉ có thể luyện ra một lò! Lò thứ hai dù có thể thành, ta cũng đành phải vứt bỏ!"
Diệp Tiếu căm phẫn nhìn Bạch công tử, nghiến răng nghiến lợi: "Lão Bạch, ngươi tính toán hay thật! Tổng cộng cũng chỉ có thể ra được một phần Đoạt Thiên đan, hơn nữa, một lò Đoạt Thiên đan này ra được mấy viên, tối đa cũng không quá ba viên! Ngươi lấy hết cả, đến chút canh cũng không chừa lại cho ta, bây giờ lại còn bày ra bộ dạng ta chiếm được hời lớn, đây là cái gọi là khí độ và lòng tự trọng của bậc thượng vị sao..."
Bạch công tử vuốt mũi cười khổ: "Là như vậy sao? Ta đối với luyện đan cũng chỉ biết sơ qua, đối với huyền cơ trong đó thật sự không hiểu nhiều."
"Ngươi không hiểu! Ngươi dám nói ngươi không hiểu!" Diệp Tiếu nổi trận lôi đình: "Thôi đi, ngươi nếu thật sự không hiểu, ngươi tuyệt đối không thể nói ra con số ba viên! Tất cả đều là người trong nghề, hà tất phải biết rõ mà giả hồ đồ, có thú vị không?"
Bạch công tử chỉ biết cười khổ.
Gã trước mặt này, mình chỉ cần ra lệnh một tiếng là có thể lập tức biến hắn thành một đống thịt nát, vậy mà bây giờ lại dám ở trước mặt mình nổi trận lôi đình, la lối om sòm... Quả thật là không biết chữ "chết" viết như thế nào.
"Cứ cho là dùng đẳng cấp dược liệu của ngươi, dùng một viên cũng đã là cực hạn, nhiều hơn chỉ là lãng phí!" Diệp Tiếu giận dữ nói: "Hơn nữa, lò Đoạt Thiên đan thành công duy nhất đó, ta dự tính ba viên có thể giữ lại được hai viên đã là may mắn trời ban rồi. Đây dù sao cũng là tuyệt phẩm thần đan đi kèm với đan kiếp, ngàn vạn lần đừng nói với ta là ngươi không biết những điều này, ta tuyệt đối không tin... Còn nữa, khả năng luyện hỏng toàn bộ một nghìn phần tài liệu này cũng không dưới tám phần, ta chi bằng nói rõ hết mọi rủi ro cho ngươi, để tránh cho ngươi đến lúc đó lại lằng nhằng. Đúng rồi, điểm này ngươi cũng biết chứ?!"
Bạch công tử cười khổ.
Những chuyện này, hắn đương nhiên là biết.
Nếu không phải như thế, sao hắn lại chuẩn bị cả nghìn phần tài liệu luyện đan!
Luyện thành đan dược đẳng cấp đan vân đã là chuyện thiên cổ hiếm thấy, khó như lên trời; Đoạt Thiên đan đẳng cấp đan vân lại càng khó hơn lên trời, tuyên cổ chưa từng có!
Mình đưa ra một nghìn phần tài liệu kia... nếu cuối cùng thật sự có thể ra được một lò, cũng phải là tông sư đan đạo tuyệt đỉnh cộng thêm vận may cực lớn mới có thể làm được...