Bạch công tử giận dữ nói: "Ngươi nếu còn dám nói hươu nói vượn, còn dám nhìn loạn, ta liền móc mắt ngươi ra, cắt lưỡi ngươi đi! Ngươi nói xem ta có dám không?!"
"Chà chà, ánh mắt thật đáng sợ, lời lẽ thật sắc bén, đúng là làm ta sợ chết khiếp!" Gã thanh niên kia nhún vai, làm ra vẻ mặt sợ hãi: "Dù sao chúng ta cũng là bạn cũ, sao ngươi lại có thể đối xử với ta như vậy? Thế mà coi được sao? Hơn nữa, ngươi nói muốn móc mắt ta, vậy ngươi đến móc đi! Ngươi đến đi! Ta cứ đứng đây chờ ngươi, tuyệt đối không động, đảm bảo không động, chờ ngươi ra tay, chỉ cần ngươi hạ thủ được, thì cứ tới!"
"Lăng! Vô! Tà!" Bạch công tử gằn từng chữ gọi tên người này, nghiến răng nghiến lợi nói: "Ngươi đem chuyện đó, nói rõ ràng cho ta!"
"Hắc hắc... Biết ngay là ngươi đang sốt ruột mà!" Lăng Vô Tà kia ưỡn thẳng vai, cười vô cùng bỉ ổi: "Nhưng ta không nói cho ngươi đấy, ngươi làm gì được ta nào? Quên mất chân cẳng ngươi không lanh lẹ, không qua đây được à, nếu ngươi qua được, nhất định sẽ cắn ta vài miếng, phải không? Thật hung hăng?"
Bạch công tử hừ một tiếng: "Ngươi đã không muốn nói, vậy ngươi tới làm gì? Cút cho ta! Cút, cút càng xa càng tốt!"
"Ta nói không cho ngươi biết chính là không cho ngươi biết, thế nào cũng không nói với ngươi... Bất quá, ta sẽ nói cho hai nàng nghe." Lăng Vô Tà cười đểu cáng nhìn về phía Uyển Nhi và Tú Nhi: "Ta có một tật xấu, nói chuyện với mỹ nữ thì ta thao thao bất tuyệt, nhưng nói chuyện với nam nhân, cho dù là một nam nhân xinh đẹp hơn cả đại cô nương, ta vẫn thấy thiếu hứng thú, chẳng có chút hào hứng nào. Này, hai vị mỹ nữ bên kia, ta nói cho hai vị nghe..."
Uyển Nhi và Tú Nhi trợn tròn hai mắt.
Công tử lại có một người bạn như vậy sao? Gã này thật là... bỉ ổi...
Chỉ nghe Lăng Vô Tà này nói một tràng thao thao bất tuyệt, toàn là những lời vô nghĩa.
"Nói vào chuyện chính, nói chuyện của Mộng Vô Chân!" Bạch công tử ngắt lời.
"À, được thôi," Lăng Vô Tà nhe răng cười một hồi, nói: "Đối thủ lớn nhất của công tử nhà các ngươi, Mộng Vô Chân, một thời gian trước đã từ Tiên Nguyên cảnh giới, thoáng chốc tấn thăng đến Thánh Nguyên cảnh giới... Nói cách khác, hắc hắc, hắc hắc, vốn dĩ công tử của các ngươi có thể nghiền ép người ta, bây giờ thì ngược lại, chỉ còn nước bị người ta nghiền ép mà thôi, tin tức này chấn động chứ..."
Uyển Nhi và Tú Nhi nghe vậy không khỏi chấn động.
Tiên Nguyên cảnh, Thánh Nguyên cảnh! Giữa hai đại cảnh giới này còn cách cả một Thần Nguyên cảnh!
Làm sao có thể thoáng chốc tăng lên hai siêu cấp đại cảnh giới?
Tiến cảnh như vậy gần như là một bước lên trời!
Người nọ làm sao làm được?
"Rốt cuộc là chuyện gì xảy ra?" Bạch công tử giận dữ nói.
"Hai vị mỹ nữ, ta nói cho các vị nghe nha..." Lăng Vô Tà vẫn giữ vẻ mặt đểu cáng, nói giọng thần bí: "Nghe nói... Vạn năm trước tinh tú rung chuyển... Cách đây không lâu, tinh tú rung chuyển đó bỗng nhiên khôi phục lại trật tự bình thường..."
"Và vào một ngày nọ, Mộng Vô Chân kia... vô tình nhận được một món bảo bối tốt, từ đó về sau, tu vi đột nhiên tăng mạnh... một ngày ngàn dặm! Mà món bảo bối đó, nghe nói, là vật có liên quan mật thiết đến Thiên Đạo, tự nhiên tiến cảnh siêu phàm..."
"Vật có liên quan đến Thiên Đạo..." Uyển Nhi và Tú Nhi nghe vậy lại một lần nữa chấn động, hai mặt nhìn nhau, sắc mặt trắng bệch.
Hai nàng đều lờ mờ đoán được một khả năng, chỉ là không muốn tin.
Bên cạnh, sắc mặt Bạch công tử càng lúc càng khó coi.
"Tất cả đều là người trong cuộc, tự nhiên đều biết, bảo bối như vậy, từ trước đến nay đều cần dùng sinh linh để tế, huyết khí ngập trời, dẫn tới Âm Dương rung chuyển, mới có thể..." Lăng Vô Tà nhe răng, hắc hắc cười lạnh, khóe mắt liếc về phía Bạch công tử, mang theo ý hận không hề che giấu.
"Ngươi nhìn ta như vậy làm gì?" Bạch công tử thản nhiên nói: "Chuyện này thì liên quan gì đến ta, chắc hẳn, ngươi cũng bị Mộng Vô Chân kia dạy dỗ cho một trận không nhẹ phải không?"
Lăng Vô Tà lập tức nổi điên, nhảy dựng lên gào thét: "Vô liêm sỉ! Ngươi nói ta nhìn ngươi làm gì? Ngươi chẳng lẽ không biết vì sao ta nhìn ngươi? Biết rõ còn cố hỏi!"
Bạch công tử đảo mắt, nhưng không lên tiếng.
"Ngươi cho rằng, những chuyện ngươi làm thật sự có thể giấu được ta sao?" Lăng Vô Tà giận dữ nói: "Lúc đầu là hai chúng ta cùng nhau xem quyển sách đó! Tuy cuối cùng sách bị ngươi hủy đi, nhưng ta vẫn nhớ nội dung bên trong, ngươi bây giờ ra nông nỗi này, cộng với bao nhiêu năm tháng im hơi lặng tiếng, chẳng lẽ ta còn không đoán ra ngươi rốt cuộc đang làm gì? Thật sự cho rằng dưới đời này chỉ có mình ngươi, Bạch Trầm, là thông minh sao?"
"Lão tử một mực giữ kín bí mật của ngươi, là vì tình nghĩa huynh đệ giữa chúng ta! Hy vọng có một ngày ngươi có thể thành công, có một ngày, ngươi có thể chúa tể thiên hạ, như vậy, ta tuy không thể cùng ngươi sóng vai uy chấn thiên hạ, nhưng cũng cảm thấy vui mừng, vui mừng cho ngươi, tất cả những điều đó là vì cái gì? Ngươi hiểu không? Tên khốn nhà ngươi có hiểu tình cảm không? Ngươi có biết cái gì gọi là bằng hữu? Biết cái gì mới là huynh đệ không? Đồ cháu rùa, ngươi chính là một tên vương bát đản!"
Trong mắt Bạch công tử lóe lên một tia áy náy, một tia cảm động.
Nhưng y vẫn cúi đầu, không nói một lời.
"Đừng coi người khác là kẻ ngốc! Ngươi cho rằng ta không biết ai gây ra tinh tú chấn động? Ngươi cho rằng ta không biết ai gây nên cảnh sinh linh đồ thán, huyết khí ngập trời? Ngay cả ta cũng biết, chẳng lẽ người khác không thể biết trong đó có điều kỳ quặc sao?"
Lăng Vô Tà dậm chân, la to, thở hổn hển: "Mẹ kiếp, coi như ngươi làm thì cũng thôi đi! Vì sao không thể cẩn thận một chút? Sao không làm cho nó rơi vào tay mình! Lại để nó rơi vào tay kẻ khác, thậm chí đến cuối cùng ngươi còn không biết! Làm tới làm lui, cuối cùng lại làm áo cưới cho người khác, mà người đó lại chính là đối thủ lớn nhất của ngươi! Ngươi không thấy mất mặt, ta còn thấy xấu hổ thay ngươi!"
"Còn không lo chính sự, lại còn đắc chí làm cái trò Phiên Vân Phúc Vũ ở đây..." Lăng Vô Tà hung hăng nhổ một bãi nước bọt: "Khốn kiếp!"
Sắc mặt Bạch công tử trầm như nước.
"Hôm nay Mộng Vô Chân tu vi đại tiến, liền không thể chờ đợi được muốn lập uy trong đám người đồng lứa; người hắn muốn đánh nhất chính là ngươi, mà ngươi, tên khốn này, hay ho làm sao, lại không có ở đó, hắn tìm không thấy ngươi, liền trút hết cơn giận lên đầu lão tử, người có quan hệ tốt nhất với ngươi!"
"Ta lại không có nhiều tâm cơ quỷ quyệt như ngươi, trốn không thoát, tránh không khỏi, đánh lại càng không lại, ta có thể làm sao..."
Lăng Vô Tà làm ra vẻ mặt như mếu: "Lão tử nếu không phải bị tên khốn đó bắt nạt quá thảm, ta có chịu hạ mình xuống tìm ngươi không? Ngươi biết không? Tên khốn đó, cứ ba tháng lại tìm ta luận bàn một lần..."
"Luận bàn..." Khóe miệng Bạch công tử co giật: "Luận bàn à..."
"Mỗi lần luận bàn, lão tử lại phải nằm liệt giường hai tháng, ngươi tưởng nắm đấm của hắn dễ ăn lắm sao?" Lăng Vô Tà vô cùng bi phẫn, hung hăng nói!
Bạch công tử trầm ngâm, nói: "Nếu là như thế, vậy chưa hẳn hắn đã nhận được thứ ta muốn, nếu vật kia bị hắn nhận được, sao có thể liều lĩnh như vậy..."
Lăng Vô Tà cười lên một tràng quái dị: "Cạc cạc cạc cạc cạc..."
Bạch công tử trán đầy hắc tuyến.