Liên tiếp có vô số người bị Diệp Tiếu đánh bay. Hắn đi đến đâu, bọn sát thủ đều không còn ý chí chống cự, chỉ biết nhao nhao lùi lại, ánh mắt tràn đầy vẻ kinh hoảng khó tin. Những kẻ không kịp lui, hoặc nói đúng hơn là không có cơ hội lui, tất cả đều là những người có tu vi khá thấp...
Một đám cao thủ có thực lực cao hơn đẩy những kẻ thế mạng này ra, còn bản thân thì lùi lại phía sau, hiển nhiên là muốn dùng bọn họ làm đối tượng cho Diệp Tiếu trút giận.
Thế nhưng đối mặt với tình huống này, Diệp Tiếu lại như cá gặp nước, quyền cước như gió, tiến lui như điện, tuyệt không dung tình.
Chỉ trong nháy mắt, hắn đã lao vào hơn bốn mươi trượng.
Bỗng nghe "Keng!" một tiếng, trong tay Diệp Tiếu lại xuất hiện một thanh kiếm. Hàn quang chợt lóe, từng vòng quang ảnh liên tục lan ra, bốn phía vang lên những tiếng kêu thảm thiết...
Đến lúc này, Diệp Tiếu đã sắp sửa giết vào bên trong Linh Bảo Các.
Kẻ nào cản đường kẻ đó chết, thế như chẻ tre. Bọn sát thủ đã mất hết ý chí chiến đấu, lòng tràn đầy kinh hãi, làm sao có thể tổ chức được lực lượng ngăn cản hữu hiệu?
Nhưng đúng lúc này, một sát thủ đột nhiên linh quang chợt lóe, hét lớn: "Hắn dùng kiếm? Hắn đang xông thẳng vào?"
Ban đầu, tất cả mọi người đều tỏ vẻ khinh bỉ: Đây không phải là nói nhảm sao, sự thật rành rành trước mắt, còn gào lên như quỷ vậy làm gì? Chuyện này có gì đáng ngạc nhiên? Chẳng lẽ chỉ có ngươi sáng mắt, còn chúng ta đều là kẻ mù sao?
Nhưng ngay lập tức, tất cả mọi người đều hai mắt sáng lên!
Không sai! Quả nhiên là một phát hiện tinh tường!
Con đường tắm máu này của Phong Chi Lăng, tuy hắn đã đi được một đoạn xa, nhưng vũ khí hắn dùng để mở đường lại là kiếm!
Hắn đang xông thẳng về phía trước!
Nếu hắn còn có thể thi triển thần công dùng độc quỷ thần khó lường, kinh thiên động địa kia, cần gì phải dùng kiếm xông vào cho tốn sức?
Chẳng lẽ, độc của hắn thật sự đã dùng hết rồi sao?
Những người này đều không phải kẻ ngu, trong nháy mắt đã hiểu ra ý nghĩa trong tiếng hét của người nọ. Hơn nữa, cái đầu của Phong quân tọa đáng giá nhiều tiền như vậy, một sự hấp dẫn to lớn đến thế, chỉ cần có một tia cơ hội, trong lòng họ sẽ lại dấy lên ý niệm may mắn, tham niệm vừa trỗi dậy thì không thể nào kìm nén được nữa.
Bọn sát thủ vừa mới liều mạng lùi lại, lập tức có không ít kẻ dừng bước, ánh mắt rực lửa nhìn chằm chằm về phía Diệp Tiếu, như muốn nhìn thấu hành tung thật sự của Phong Chi Lăng, xem hắn có còn hậu thủ nào không.
Thế nhưng, Diệp Tiếu dường như không hề hay biết ánh mắt của vô số sát thủ đang đổ dồn vào mình, vẫn cứ một đường hát vang tiến mạnh.
Tình huống này không khỏi khiến người ta nảy sinh một cảm giác rõ rệt: Vị Phong quân tọa này muốn giết vào trong Linh Bảo Các, hội hợp với người của Linh Bảo Các!
Mà chỉ cần Phong Chi Lăng thật sự tiến vào bên trong Linh Bảo Các, vậy thì, ít nhất bên cạnh hắn sẽ có hai cao thủ đỉnh phong thiên hạ hộ vệ: Ninh Bích Lạc và Triệu Bình Thiên!
Đến lúc đó, tin rằng bất cứ ai muốn giết hắn đều phải trả một cái giá vô cùng đắt!
Thậm chí, chỉ cần sơ sẩy là sẽ bị cắn trả, có nguy cơ vẫn lạc.
Mọi người gần như đã có thể kết luận, tính toán của vị Phong quân tọa này chính là như thế!
Độc của hắn, quả nhiên đã hết.
"Tên này chỉ đang phô trương thanh thế!" Một sát thủ hét lớn.
"Độc của hắn chắc chắn đã dùng hết rồi!"
"Đúng vậy, loại Độc đan có hiệu lực nghịch thiên như thế, sao có thể có nhiều được? Hai đợt bộc phát vừa rồi đã là cực hạn!"
"Giết hắn đi! Giết hắn là mọi chuyện sẽ kết thúc, phần thưởng treo giá trên trời đang ở ngay trước mắt!"
Vô số sát thủ mắt đỏ ngầu, nhanh chóng xông tới. Một vài kẻ vừa lùi rất nhanh, lúc này đã ở vòng ngoài lập tức hối hận đến xanh cả ruột.
Trong đó, có cả sát thủ xếp hạng thứ năm thiên hạ, Quỷ Thủ Doãn Ngọc Thành!
Doãn Ngọc Thành trước nay luôn quý trọng mạng sống, mỗi khi làm nhiệm vụ đều chỉ nhận những mục tiêu có mười phần nắm chắc, nếu là mục tiêu nguy hiểm, thà từ bỏ chứ không chịu mạo hiểm. Vừa rồi hắn vốn đã suýt tiếp cận được Phong Chi Lăng, nhưng khi biến cố đột ngột xảy ra, hắn cũng là kẻ lùi nhanh nhất! Giờ phút này, hắn đã ở một nơi khá xa, muốn quay lại hàng đầu rõ ràng là không thể.
Doãn Ngọc Thành mắt thấy cơ hội tốt đẹp vuột mất, lòng nóng như lửa đốt, vừa vội vàng xông vào trong, vừa hét lên từ tận đáy lòng: "Phong quân tọa! Ngươi phải chống đỡ đấy! Nhất định phải chống đỡ cho đến khi ta tới a!"
Lời này vừa thốt ra, khiến tất cả sát thủ, thậm chí cả người của Linh Bảo Các cũng gần như phải bật cười.
Thật sự là quá khôi hài!
Ngươi bảo người ta chống đỡ để làm gì? Chống đỡ để người khác không giết được sao? Lại còn phải chống đỡ đến khi ngươi tới? Để chờ ngươi đến cắt đầu người ta à?
Câu nói vốn nên dùng trong lúc sốt ruột cứu người, lại bị ngươi dùng trong hoàn cảnh này, thật đúng là… hết chỗ nói!
Vô số sát thủ tràn vào, lần này, vì lòng ai cũng vô cùng nôn nóng, nên tất cả đều xông lên rất nhanh, chen chúc thành một đoàn, số lượng so với lúc vây công ban đầu còn dày đặc hơn gần gấp đôi!
"To gan thật, xem Độc đan lợi hại của ta đây!"
Phong quân tọa lại gầm lên một tiếng!
"Ha ha ha..." Có người đang cười ngạo nghễ, vị Phong quân tọa này sao đến giờ phút này mà vẫn muốn dùng lại chiêu cũ? Vừa rồi ngài đã dùng chiêu phô trương thanh thế này nhiều lần rồi, bây giờ vẫn còn bám lấy thủ đoạn này không buông, chẳng lẽ không biết kế cũ đã nhàm, dùng một lần là vô dụng sao...
Thế nhưng, lời của Phong Chi Lăng còn chưa dứt, một tiếng "Phụt" đột nhiên vang lên!
Tất cả những người xông đến gần nhất đều ngây người ra trong cùng một lúc, hoàn toàn chết lặng...
Chỉ thấy, một đám khói đen dày đặc, ngay giữa đám đông đông đúc nhất, bất ngờ bung tỏa!
À không, nói vậy cũng không đúng, không thể tính là "bất ngờ", Phong Chi Lăng rõ ràng đã nhắc nhở tới bốn lần "Xem Độc đan của ta", những lời tương tự như vậy, hình như đã nói không chỉ một lần...
Chỉ là đám sát thủ đang ở trong phạm vi của làn khói đen sẽ không còn tâm trí nghĩ đến chuyện có dấu hiệu hay không, có cảnh cáo hay không, bọn họ chỉ còn lại vẻ mặt kinh hoàng tột độ, nhìn làn khói đen kinh khủng đó lan tỏa ngay trước mắt mình, lượn lờ khuếch tán...
Vào khoảnh khắc này, tim của tất cả mọi người đều chìm xuống đáy cốc!
Toàn thân lạnh buốt!
Độc!
Loại độc đó!
Vậy mà lại xuất hiện một lần nữa!
Hơn nữa, phạm vi bao phủ lần này cực lớn, lớn hơn cả hai lần trước, về cơ bản, tất cả những người xúm lại đều nằm dưới sự bao phủ của làn khói độc lần này!
Những người bị làn khói đen này bao phủ, ít nhất cũng hơn một ngàn người!
Là hơn một ngàn, con số ước chừng gần hai ngàn!
Tất cả những người trong phạm vi này đều sắc mặt xám như tro tàn nhìn chằm chằm vào làn khói độc, ngay cả ý nghĩ giãy giụa chạy trốn cũng không có.
Bởi vì tất cả mọi người đều hiểu rõ một điều, không trốn thoát được!
Tuyệt đối không trốn thoát được.
Trong nháy mắt bộc phát, khói đen đã bao phủ toàn trường!
Quan trọng nhất là, mọi người đều có tu vi trong người, giác quan nhạy bén hơn người thường rất nhiều, trong khoảnh khắc đó, gần như tất cả đều đã cảm nhận được cái cảm giác khiến bản thân tuyệt vọng: Ngứa!
Trúng độc rồi!
Diệp Tiếu thấy đám người này tụ tập lại, lần này cũng thật sự ra tay tàn nhẫn, dứt khoát ném ra hai viên Độc đan cùng một lúc
Thiên_Lôi_Trúc dẫn ta về nguồn ✿