Một cường giả cấp bậc tông sư Thiên Nguyên cảnh, có thể cùng Triệu Bình Thiên bất phân thắng bại, không hề rơi xuống thế hạ phong, vậy mà lại chỉ là một quân cờ, một quân cờ hoàn toàn bị người khác bài bố ư?!
Thực lực chân chính của Phiên Vân Phúc Vũ lâu rốt cuộc hùng hậu đến mức nào, át chủ bài lại còn bao nhiêu nữa đây?
Nhưng bất kể thế nào, theo kết quả trước mắt, nhiệm vụ tối nay của hắn chính là cầm chân Triệu Bình Thiên, không hơn không kém; đến bây giờ, nhiệm vụ của hắn đã xem như hoàn thành.
"Người của ngũ đại gia tộc đâu?" Diệp Tiếu đè nén nghi vấn trong lòng, hỏi.
"Phong quân tọa quả nhiên trí tuệ cao minh, quyết đoán kinh người. Chỉ trong lúc cười nói mà cường địch đã tan thành mây khói, nguy cơ ngập trời thoáng chốc đã được hóa giải. Chúng ta bội phục sát đất!"
Người nói chuyện chính là Long Thiên Vân.
Mà những lời này quả thật phát ra từ đáy lòng, không hề khoa trương giả tạo, càng không phải lời tâng bốc.
Bởi vì vị Phong quân tọa này trong sự việc tối nay đã thực sự làm được từng bước cẩn trọng, nắm giữ mọi phản ứng trong lòng bàn tay, tùy cơ ứng biến, lại lập tức bộc phát cường thế, nắm giữ cục diện, từng bước tiến tới, không hề rối loạn, thậm chí khống chế toàn cục.
Tuyệt đối là bậc tài năng của một đời kiêu hùng!
Diệp Tiếu nhíu mày: "Quá khen rồi."
Long Thiên Vân nhìn ra hắn đang suy nghĩ điều gì, bèn lên tiếng giải thích: "Chúng ta vẫn luôn làm theo phân phó của Phong quân tọa, mai phục ở một bên. Nhưng Vạn đại lão bản lại cứ lo lắng, nếu chúng ta tùy tiện ra tay sẽ dẫn dụ mấy siêu cấp môn phái kia tham gia, ngược lại khiến thế cục càng thêm không thể cứu vãn, cho nên... vẫn luôn không để chúng ta ra tay..."
Nghe vậy, Diệp Tiếu lập tức thấy lòng nhẹ nhõm, nói: "Thì ra là thế."
Đối với lời giải thích này, Diệp Tiếu tự thấy có thể chấp nhận. Tiền có thể giải quyết đám sát thủ xâm phạm, nguyên nhân lớn nhất là vì tiền ở một ý nghĩa nào đó đúng là khắc tinh lớn nhất của sát thủ. Thế nhưng, tiền đối với các đại siêu cấp tông môn, đại môn phái mà nói, cho dù là số lượng khổng lồ đến đâu cũng chưa chắc có thể lay chuyển. Về điểm này, thế lực môn phái và lực lượng sát thủ có sự khác biệt về bản chất!
Chỉ là hiểu là một chuyện, việc cần nói cần làm vẫn phải tiếp tục, hắn lập tức nghiêm mặt nói: "Tuy nguy cơ lần này của Linh Bảo các tạm thời kết thúc một giai đoạn, nhưng nguy cơ của ngũ đại gia tộc các ngươi vẫn chưa bắt đầu đâu, tuyệt đối không thể xem nhẹ. Điểm này, Long gia chủ hẳn là đã hiểu rõ."
Long Thiên Vân sắc mặt nặng nề, nói: "Long mỗ hiểu, tất cả mọi người ở đây đều hiểu."
Diệp Tiếu gật đầu, đoạn lại nói: "Hiểu là tốt rồi. Lão Ninh, Triệu Bình Thiên, Liễu Trường Quân, ba người các ngươi dẫn người đến hoàng cung xem sao... Nếu vẫn còn chiến đấu chưa kết thúc thì cố gắng giúp một tay, mau chóng chấm dứt trận hỗn loạn này."
"Vâng."
"Quân tọa, còn có phủ thái tử, các vương tử phủ, nha môn các nơi trong kinh thành, quốc khố to lớn... cũng đều bị tấn công, có phải là..." Vạn Chính Hào nhắc nhở.
Diệp Tiếu gật đầu: "Ừm, lão Ninh đi hoàng cung, Triệu Bình Thiên đi quốc khố... Liễu Trường Quân thì đến phủ Tả tướng xem sao, đám người Vô Biên Hồ kia tám phần sẽ quay lại đó đặt chân, cố gắng đừng xảy ra xung đột. Còn bên phía Lan đại tướng quân, Lan tiểu tử bây giờ không có ở đây, chắc sẽ không có chuyện gì, phái một người đi canh chừng một chút. Đúng rồi, còn có phủ Hoa Dương vương, cũng nên chia một nhóm người đi giúp đỡ. Về phần những nơi khác thì không cần quản, làm gì có nhiều tinh lực như vậy để quản những chuyện vớ vẩn kia..."
Đối với mấy cái phủ thái tử, phủ hoàng tử, Diệp Tiếu căn bản không thèm để tâm, trong lòng hắn, đám người đó chết sạch mới tốt. Sao có thể đi cứu viện được?
Đến đây, Diệp Tiếu cuối cùng cũng mệt mỏi thở phào một hơi.
Đêm nay, nhìn qua thì giống như hắn vẫn luôn nắm giữ thế chủ động, mọi thứ đều trong lòng bàn tay, mạnh vì gạo, bạo vì tiền, bình tĩnh ung dung, dùng sức một người đùa bỡn sát thủ thiên hạ trong lòng bàn tay, uy phong lẫm liệt đến cực điểm. Nhưng tình huống thật sự thì chỉ có mình Diệp Tiếu rõ nhất.
Một đêm nay, bất kể là tinh thần hay thể lực của hắn đều đã tiêu hao nghiêm trọng.
Có thể chống đỡ đến bây giờ mà chưa gục ngã đã là chuyện vô cùng không dễ dàng rồi!
Kinh thành khói lửa bốn bề, chẳng có mấy nơi yên ổn, nhưng Diệp Tiếu cảm thấy chuyện mình có thể làm thật sự không nhiều. Vào giờ khắc này, trong đầu hắn đột nhiên dấy lên một ý nghĩ: Nếu như mình... nắm trong tay quyền lực tối cao thì sao?...
Ngay sau đó, hắn liền lắc đầu, gạt đi ý nghĩ mê người mà không thực tế này, chậm rãi ngồi xuống một chiếc ghế, thổ nạp điều tức, khôi phục nguyên khí, dưỡng sức nghỉ ngơi.
Mà số ít sát thủ ở lại Linh Bảo các thì đang cố gắng dọn dẹp. Bên trong và ngoài Linh Bảo các lúc này đâu đâu cũng là máu, thây chất thành núi, máu chảy thành sông, mùi máu tươi nồng nặc đến mức khiến người ta ngửi thấy là muốn nôn mửa, thật sự tựa như địa ngục huyết trì.
Sương sớm dần dần phiêu đãng, một đêm dài đằng đẵng và hỗn loạn này cuối cùng cũng sắp qua đi.
Long Thiên Vân lặng lẽ đứng bên cạnh Diệp Tiếu một lúc, cuối cùng mới thăm dò hỏi: "Phong quân tọa, xem ra ngài... đã tìm được phương pháp giải quyết chuyện này rồi?"
Diệp Tiếu không mở mắt, thản nhiên nói: "Một nửa thôi."
Long Thiên Vân cẩn thận nói: "Thuộc hạ lại cho rằng, Phong quân tọa đã tìm được phương pháp giải quyết triệt để mọi vấn đề."
Diệp Tiếu ngạc nhiên nói: "Ồ? Sao lại nói vậy?"
Đoạn, hắn mở mắt ra nhìn Long Thiên Vân.
Long Thiên Vân nhẹ giọng, nhưng lại vô cùng nặng nề nói ra một chữ: "Tiền!"
"Tiền?" Diệp Tiếu cau mày, vẻ mặt trầm tư.
"Tiền có thể sai khiến cả quỷ thần." Long Thiên Vân nói: "Tiền tuy tục khí, không lọt vào mắt của bậc thượng vị, nhưng ở thế giới thế tục này, nó lại chính là thứ có uy lực lớn nhất... Nếu lợi ích được nâng lên đến một độ cao nhất định, cũng có thể phiên vân phúc vũ, không gì cản nổi."
"Mà, chỉ riêng về phương diện này, tuyệt đối không có ai có tư cách hơn Phong quân tọa!"
Long Thiên Vân cẩn thận nói, vừa nói vừa quan sát sắc mặt của Diệp Tiếu.
Diệp Tiếu chậm rãi gật đầu, tỏ vẻ tán thành.
Đúng vậy.
Long Thiên Vân nói không sai, mà Diệp Tiếu cũng thật sự đã nghĩ đến phương diện này.
Tiền!
Đó là vào lúc nửa đêm, khi hắn đang phi tốc chạy về Linh Bảo các, linh quang chợt lóe, trong lòng đột nhiên nảy ra một phương án giải quyết: Nguy cơ lần này tuy chưa từng có, nhưng nói cho cùng, căn nguyên chẳng qua cũng chỉ là một khoản treo thưởng khổng lồ, tức là tiền!
Tiền, chính cái thứ dung tục và phổ biến nhất này, đã gây ra cho mình phiền toái lớn đến vậy!
Thế nhưng, tiền không chỉ kẻ địch của chúng ta có, chúng ta cũng có. Hơn nữa, xét về tài lực, với sự tích lũy mấy ngàn năm của Linh Bảo các, tài lực vốn có đã đủ để ngạo thị thiên hạ, tuyệt đối không thua kém quốc khố của bất kỳ quốc gia nào trong tam đại đế quốc vào thời điểm dồi dào nhất!
Còn hiện tại, tin rằng cho dù là tất cả các quốc gia trên thế gian này liên thủ, muốn so kè tiền mặt với Linh Bảo các thì cũng chẳng khác nào châu chấu đá xe!
Nếu đã như vậy, cớ gì lại để người khác dùng tiền để đập phá Linh Bảo các?
Nếu đối phương thực sự thành công, Linh Bảo các sở hữu tài phú vô tận trong thiên hạ chẳng phải sẽ biến thành một trò cười từ đầu đến cuối hay sao?