Virtus's Reader
Thiên Vực Thương Khung

Chương 469: CHƯƠNG 468: HẲN PHẢI CHẾT

"Nếu ta không ra tay tương trợ, mặc kệ ngươi có kinh thiên động địa hay không, cũng khó thoát khỏi tử kiếp. Ngươi biết rõ điều này mà không chịu ngoan ngoãn cầu xin ta, mong ta lòng mềm dạ yếu cứu cái mạng già này, lại còn dám uy hiếp ta? Ngươi quả thật là to gan lớn mật!"

Trong mắt Bộ Kinh Thiên bắn ra hàn quang, lạnh lùng nói: "Ngươi nói ngươi có thể cứu ta?"

Diệp Tiếu thản nhiên nói: "Với tu vi đan đạo của ta, nếu ta còn không cứu được ngươi, thì toàn bộ Hàn Dương Đại Lục này còn ai có tư cách nói rằng có thể cứu ngươi? Bất quá ngươi đừng vội mừng quá sớm, cứ xem thái độ của lão già nhà ngươi lúc này, tốt nhất đừng ôm hy vọng hão huyền!"

Bộ Kinh Thiên đột nhiên bùng nổ!

Hắn lúc này quả thật đã đi đến cuối con đường sinh mệnh, thậm chí như lời Diệp Tiếu nói, có thể mất mạng bất cứ lúc nào. Nhưng điều đó không có nghĩa là hắn có thể chịu đựng sự vũ nhục của kẻ khác! Huống hồ, uy danh thiên hạ đệ nhất mà hắn hùng cứ bao năm qua lại càng không cho phép bất kỳ ai tùy ý chà đạp.

Hắn mặt mày âm trầm, nhẹ giọng nói: "Phong quân tọa nhãn lực không tồi, lão phu quả thật đã mệnh chẳng còn dài, nhưng cũng chưa đến mức bị một tên nhãi ranh chỉ vào mũi mắng chửi, còn phải khom lưng uốn gối, vẫy đuôi mừng chủ như chó để cầu xin kẻ khác cứu mạng! Phong quân tọa, ngươi đang khiêu khích giới hạn chịu đựng của ta, lão phu đã sống ngần ấy năm tháng, nếu đến phút cuối cùng có thể kéo theo một vị đại tông sư đan đạo cùng xuống hoàng tuyền, cũng chưa hẳn không phải là một chuyện thú vị!"

Diệp Tiếu cười lạnh, đối chọi gay gắt: "Cùng xuống hoàng tuyền? Chuyện thú vị? Muốn cùng ta đồng quy vu tận ư? Được thôi, ngươi không phải tự xưng mình là một truyền thuyết sao? Vừa hay vào thời khắc cuối cùng của sinh mệnh, ngươi có thể viết tiếp một chương cho truyền thuyết của mình. Đến chương cuối cùng, truyền thuyết cùng đại tông sư đan đạo cùng nhau xuống Cửu Tuyền, tin rằng đó sẽ không còn là truyền thuyết, mà là sáng lập thần thoại!"

Bộ Kinh Thiên nghe vậy lại có chút do dự.

Cả đời hắn giết người vô số, tàn bạo đến cực điểm, trước nay luôn làm theo ý mình, không hề kiêng kỵ.

Hắn chưa bao giờ đặt quốc gia đại sự hay chính nghĩa lương tâm vào trong lòng; làm việc chỉ cầu bản thân muốn là làm, tùy tâm sở dục.

Đối với hắn, mặt mũi cố nhiên quan trọng, nhưng tính mạng mới là thứ quan trọng nhất.

Dù sao mạng đã mất thì chẳng còn lại gì.

Đây là kinh nghiệm quý báu mà hắn đã tổng kết được sau hơn một nghìn năm tồn tại.

Lúc này, dù đã bị Diệp Tiếu chọc cho tức sôi gan, giận không thể át, nhưng hắn lại chết sống không thể ra tay được!

Hắn tức đến nỗi bụng phập phồng như cóc, trong mắt lóe lên hung quang ác độc, nhưng lại không dám thật sự động thủ.

Dù là thiên hạ đệ nhất cao thủ thì đã sao, một khi bị người ta nắm được điểm yếu, đệ nhất cao thủ cũng chỉ là kẻ không dám ra tay mà thôi!

Có những lời nói thì dễ, nhưng khi thật sự làm… lại vô cùng khó khăn.

Chỉ là Diệp Tiếu nhìn kẻ được gọi là thiên hạ đệ nhất cao thủ này, trong lòng không khỏi thầm than một tiếng.

Xem ra, kế hoạch thu nhận tiểu đệ này, chắc chắn là đổ bể rồi...

Kẻ này hoàn toàn không giống Ninh Bích Lạc, Triệu Bình Thiên, hay Vạn Chính Hào, tuyệt đối không đáng để mình phải làm gì vì hắn!

Còn về cái danh thiên hạ đệ nhất cao thủ ư?

Thật đúng là nực cười.

Cục diện nhất thời rơi vào bế tắc, Diệp Tiếu khoanh tay trước ngực, ung dung thản đã, liếc mắt nhìn vị thiên hạ đệ nhất cao thủ này với vẻ mặt kiêu ngạo bất tuân, một bộ dạng rõ ràng là muốn ăn đòn.

Thế nhưng, Bộ Kinh Thiên ở đối diện lại không dám đánh, cũng chẳng dám lui, chỉ tức đến độ thở hồng hộc, không dám vọng động nửa phần.

Mà các cao thủ của hai đại môn phái đứng sau lưng Bộ Kinh Thiên, lúc này vẻ mặt ai nấy đều vô cùng đặc sắc, quả thực là cực kỳ ngoạn mục.

Mọi người đưa mắt nhìn nhau, ánh mắt phức tạp.

Mẹ kiếp, đây là chuyện quái gì vậy? Chúng ta không phải đến đây để hưng sư vấn tội sao? Sao lại đứng chết trân ở đây rồi, bước tiếp theo phải làm thế nào?!

Còn nữa… tình hình cơ thể của Bộ Kinh Thiên, lẽ nào thật sự giống như lời vị Phong quân tọa này nói sao?

"Tên này rốt cuộc muốn làm gì? Đây lại là màn kịch gì nữa?" Trên không trung, Tú Nhi của Thiên Thượng Chi Tú thật sự không thể hiểu nổi: "Đối phương thực lực mạnh như vậy đến gây sự, hắn lại cứ từng câu từng chữ đẩy sự việc đến mức đối phương tiến không được, lùi cũng không xong… Trớ trêu là thực lực bên hắn căn bản không có cửa chống lại… Quả thực là đang tìm đường chết!"

Lăng Vô Tà cười hắc hắc, nói: "Cho nên mới nói, đàn bà mà, đúng là đàn bà tóc dài kiến thức ngắn, cổ nhân quả không lừa ta, chí lý, chí lý."

Uyển Nhi và Tú Nhi đồng thời chau mày, mắt tóe hàn quang, hiển nhiên đã bị câu "tóc dài kiến thức ngắn" này chọc giận, nhưng rồi lại nhanh chóng đè nén lửa giận xuống.

Người này là bằng hữu của công tử, nếu hai người đối đầu với hắn, người khó xử sẽ chỉ là công tử. Hơn nữa, dù bỏ qua mối bận tâm này, gã này tuy là một tên ngốc, nhưng thực lực lại thật sự kinh thiên động địa, đúng là không thể trêu vào. Hai nàng hiểu rõ điểm này, cố gắng nén giận, chỉ có thể đảo tròng mắt trắng dã liên tục.

Nếu ánh mắt có thể đánh người, e rằng lúc này Lăng Vô Tà đã sớm bị đánh cho xương cốt nát bét.

Lăng Vô Tà nhướng mày: "Tâm trí của vị Phong quân tọa này quả thật rất cao minh, dù ở trong thế yếu vẫn có thể nhìn thấu nhược điểm của đối phương, dăm ba câu đã khiến đối phương sợ ném chuột vỡ bình, không dám manh động. Còn về vị được gọi là thiên hạ đệ nhất cao thủ kia… khụ khụ…"

Nhắc đến sáu chữ "thiên hạ đệ nhất cao thủ", sắc mặt Lăng Vô Tà cũng rất đặc sắc.

Hắn thật sự không thể tưởng tượng nổi, một kẻ mà mình chỉ cần một hơi cũng có thể thổi bay đến hồn phi phách tán, vậy mà ở cái vị diện này lại là thiên hạ đệ nhất cao thủ, lại còn là truyền kỳ, là truyền thuyết, còn muốn sáng lập thần thoại. Từ bao giờ mà mấy thứ này lại dễ sáng lập đến thế…

Đến nỗi khi Lăng công tử nói ra mấy chữ này, hắn thật sự cảm thấy lương tâm cắn rứt, cái gọi là nói lời trái với lương tâm, cũng chỉ đến thế mà thôi.

"Vị cao thủ khụ khụ kia… ngay từ lúc mới đến, vị Phong quân tọa này đã nhìn ra manh mối, thấy được hắn mệnh chẳng còn dài. Mà hắn lại có cách để người này tiếp tục sống sót. Có được con át chủ bài này, vị Phong quân tọa dĩ nhiên muốn chiếm thế chủ động, thậm chí còn có ý định thu phục về dưới trướng mình… Cách làm cụ thể chính là, trước tiên dìm ngươi xuống tận bùn đen, triệt tiêu hoàn toàn sự ngạo mạn của ngươi, sau đó, ta mới ra tay cứu giúp."

"Thủ đoạn vừa đấm vừa xoa này, nếu vận dụng tốt, hoặc nói cách khác, nếu con người của tên Bộ Kinh Thiên kia có lấy một chút ưu điểm, thì chỉ cần sự việc xoay chuyển một chút, hai bên có thể hóa thù thành bạn. Hơn nữa, từ đó về sau, dù không có thêm một thuộc hạ, cũng có thể có được một trợ thủ đắc lực. Đương nhiên, Bộ Kinh Thiên kia cũng có thể thoát khỏi kiếp nạn tử vong, thậm chí tương lai còn có thể rộng mở."

"Đây là tính toán như ý của vị Phong quân tọa, nhìn chung cũng có thể xem là một thế cục đôi bên cùng có lợi, không phải hại người lợi mình, hay chỉ lợi mình mà không lợi người."

"Nhưng điều khiến hắn không ngờ tới là, đối phương lại là một tên ác ôn từ đầu đến đuôi, tâm tính hoàn toàn không có lấy nửa điểm đáng khen. Hơn nữa, trong xương cốt lại cực kỳ sợ chết, nhưng lại chuyên bắt nạt kẻ yếu, sợ hãi kẻ mạnh, ngoài mạnh trong yếu."

"Sau khi thật sự hiểu rõ tâm tính của đối phương, vị Phong quân tọa này liền chán ghét ra mặt, ngay cả cứu vãn cũng không muốn. Lúc này hiển nhiên là đang suy tính làm thế nào để tiễn tên đệ nhất cao thủ kia về chầu trời! Không tin các ngươi cứ xem tiếp đi, vị thiên hạ đệ nhất cao thủ này nếu không chết trong tay vị Phong quân tọa, đó mới là chuyện lạ!"

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!