Không sai, thứ ánh sáng sáng lạn kia chính là đan vân thần đan, giờ phút này, trong đống tro cốt đầy đất, có khoảng ba bốn mươi viên đan vân thần đan! Tỏa ra hào quang rực rỡ, bốc lên những luồng đan vân lộng lẫy đẹp mắt.
Người của hai đại tông môn lúc trước cạnh tranh ở Linh Bảo Các rõ ràng chẳng thu được gì, tại sao trên người bọn họ lại có nhiều đan vân thần đan như vậy?
Ánh mắt Diệp Tiếu ngưng lại trên những viên đan vân thần đan dưới đất, thản nhiên nói: "Có gì mà ngạc nhiên, những thần đan này chắc hẳn là của tam đại gia tộc khác đấu giá được. Bây giờ, đan vân thần đan đã ở cả đây, người của tam đại gia tộc kia nếu chưa chết thì chính là đã khúm núm dâng thần đan lên để đầu hàng."
Yết hầu Long Thiên Vân khẽ động, nuốt nước bọt ừng ực, giọng khàn khàn nói: "Mộ Thị gia tộc? Công Tôn gia tộc?"
Diệp Tiếu nhàn nhạt cười: "Chuyện đã rõ ràng thì không cần nói thêm nữa. Chỉ là, những viên đan vân thần đan trên mặt đất này, tuy rơi trước cửa Linh Bảo Các, nhưng đây chung quy cũng là vật đã được bán đấu giá, ta sẽ không thu hồi lại. Long gia chủ, nếu các vị không chê, có thể nhặt lên, thu làm của riêng, ta không để ý đâu."
Long Thiên Vân bất giác buồn nôn, ánh mắt đăm đăm nhìn chằm chằm vào vô số viên đan vân thần đan trong đống tro cốt trên mặt đất.
Nhặt lên? Thu làm của riêng?
Không thể không nói, ý nghĩ này, tất cả mọi người đều đã từng có.
Nói đến đan vân thần đan, bất kể là ai cũng sẽ không chê, thế nhưng… đan vân thần đan cố nhiên là siêu phàm dật phẩm, nhưng nhặt lên từ một đống tro cốt, hơn nữa còn là tro cốt do kịch độc hóa thành… rồi ăn vào bụng ư? Ai dám chứ?!
"Hậu ý của Quân tọa, Long gia vô cùng cảm kích, nhưng những thần đan này, Long gia không cần nữa…" Long Thiên Vân lắc đầu quầy quậy như trống bỏi: "Mấy nhà các vị nếu muốn thì cứ việc nhặt lên… Ta tuyệt không để ý, ọe… Ta từ bỏ những thần đan này…"
Long gia chủ cuối cùng cũng không nhịn được cảm giác cuộn trào trong bụng, nôn thốc nôn tháo không ngừng.
Người của các đại gia tộc khác cũng nhìn những viên đan vân thần đan trong đống tro cốt như gặp phải quỷ, yết hầu ai nấy đều trồi lên sụt xuống, sắc mặt lập tức tái nhợt, vội vàng quay đầu đi, điên cuồng nôn mửa.
Nhặt lên?
Ăn?
Chỉ mới nhìn một cái thôi mà đã muốn nôn đến chết rồi…
"Chúng ta cũng không cần… Ọe…"
"Ta không cần, ọe ọe…"
"Không cần, ọe ọe…"
Trong chốc lát, giữa đống tro cốt dày đặc chưa bị gió cuốn đi, những viên đan vân thần đan lấp lánh ánh sáng mê người, vốn là siêu cấp bảo vật khiến cả giang hồ tranh đoạt đến đầu rơi máu chảy, giờ phút này, cứ thế vương vãi trên mặt đất, mặc cho thần đan vấy bẩn, vậy mà không một ai ngó ngàng tới.
Thật sự là… không một ai sau khi chứng kiến cảnh tượng kinh hoàng người sống nháy mắt biến thành tro cốt mà còn có dũng khí đem những viên đan vân thần đan trên mặt đất thu vào trong ngực.
Những viên đan vân thần đan nằm giữa đống tro cốt của vô số người lúc này, đừng nói là ăn, ngay cả chạm vào một cái cũng không dám.
Ai biết được trên đó… có dính độc hay không?
Chỉ cần có một tia khả năng đó thôi, cho dù là kẻ gan to bằng trời, chỉ cần không bị dồn đến tuyệt cảnh thì cũng tuyệt đối không dám thử!
Hiển nhiên, đối với mọi người của ngũ đại thế gia vừa được giải trừ toàn bộ nguy cơ lúc này, rủi ro như vậy quả thật không đáng để mạo hiểm!
Diệp Tiếu nhàn nhạt nhìn những viên đan vân thần đan trong đống tro cốt bay lên, ánh mắt ngưng tụ, nhẹ giọng nói: "Lần này, một lần hành động đã giải quyết được uy hiếp đến từ hai đại siêu cấp tông môn, tin rằng trong một thời gian ngắn sắp tới, có thể yên ổn được vài ngày rồi."
Dứt lời, hắn lại nhàn nhạt cười, rồi xoay người đi vào trong phòng, bước chân nhẹ nhàng, thong dong.
Chỉ là tất cả những người nghe được câu này đều không khỏi giật giật khóe miệng.
Gây phiền phức cho ngươi ư?
Phóng mắt khắp thiên hạ, còn ai dám?
Toàn bộ mấy vạn sát thủ khét tiếng giang hồ, gần như là dắt tay nhau đến gây phiền phức cho ngươi, để lấy thủ cấp của ngươi, lại bị ngươi giết ba bốn ngàn người chỉ trong nháy mắt. Chuyện đó cũng thôi đi, kẻ giết người thì người sẽ giết lại, thế nhưng những sát thủ còn lại chẳng những không giết người nữa, ngược lại còn bị ngươi triệt để phân hóa, thậm chí quay đầu trở thành trợ lực cho ngươi.
Liên quân hai đại siêu cấp tông môn do thiên hạ đệ nhất cao thủ Bộ Kinh Thiên dẫn đầu, tổng cộng sáu mươi bốn vị siêu cấp cao thủ, cường thế kéo đến, chỉ trong một thời ba khắc, đã bị ngươi giết sạch sành sanh, toàn bộ đã tan thành mây khói, ngay cả xương cốt cũng không còn, đều đã hóa thành tro bụi!
Với chiến tích như vậy, thì còn ai dám gây phiền phức cho ngươi nữa!
Coi như là Chiếu Nhật Tông và Tinh Thần Môn, đối với ngươi cố nhiên là hận thấu xương, nhưng sau khi suy xét thực lực bản thân ngươi, thực lực đan đạo của ngươi, thực lực độc đạo của ngươi, muốn bọn họ một lần nữa đến gây phiền phức cho ngươi, chắc chắn phải suy đi tính lại, cân nhắc đắn đo thật kỹ lưỡng.
"Phong Quân tọa một trận hôm nay, đã đủ kinh thiên động địa, quỷ khóc thần sầu, tin rằng từ nay về sau, Linh Bảo Các nhất định sẽ trở thành cấm địa trong lòng của sát thủ thiên hạ! Càng sẽ trở thành vô thượng cấm khu khiến người trong giang hồ nghe danh đã biến sắc."
Long Thiên Vân đi theo bên cạnh Diệp Tiếu, cảm khái nói: "Đời ta có thể đoán được, sau ngày hôm nay, đại thế thiên hạ, phong vân giang hồ, đều sẽ vì Quân tọa mà thay đổi."
"Ồ?" Diệp Tiếu không quay đầu lại, vẫn thản nhiên nói: "Long gia chủ chẳng lẽ không cho rằng, ta chỉ là dùng độc, giở thủ đoạn? Dùng âm mưu? Chơi quỷ kế, thắng không vẻ vang sao?"
Long Thiên Vân ha ha cười, nói: "Trên chiến trường, chỉ có thắng làm vua thua làm giặc! Cần gì phải quản thủ đoạn đối phó với địch là gì, hữu hiệu khắc địch chế thắng vĩnh viễn là ưu tiên hàng đầu. Hơn nữa, tin rằng nếu những thủ đoạn và độc dược này đặt vào tay bất kỳ ai khác, quyết không thể làm được đến trình độ như Phong Quân tọa. Không ngờ Phong Quân tọa ngoài việc là đan đạo đại tông sư, lại còn là đại hành gia về độc đạo."
"Đây chính là thực lực chân chính, là uy hiếp thật sự, không hề khoa trương!" Long Thiên Vân quả thực đối với các loại thủ đoạn của Phong Quân tọa bội phục sát đất!
Ngoài ra, trong lòng hắn còn lờ mờ xuất hiện một ý niệm: Từ nay về sau, bất kể là chuyện gì, Long Thị gia tộc chúng ta, tuyệt đối tuyệt đối không dám đối nghịch với vị Phong Quân tọa này! Người này chỉ có thể làm bạn, không thể làm địch. Nếu vọng tưởng đối địch với người này, khác nào tự tìm đường chết?!
Thủ đoạn làm việc của người này, thật sự là quá độc ác, quá tuyệt tình, quá… đáng sợ!
"Đừng quá lạc quan, ta nghĩ hai đại tông môn kia sẽ không dừng tay như vậy đâu." Diệp Tiếu trầm ngâm, nói: "Vẫn phải phòng bị một hai."
"Ngay cả Bộ Kinh Thiên cũng một chiêu mất mạng, người của hai đại tông môn đối với Phong Quân tọa mà nói, đã sớm không đáng lo ngại." Những lời này của Long Thiên Vân tuyệt không phải tâng bốc, mà là xuất phát từ tận đáy lòng.
Một chưởng đánh chết Bộ Kinh Thiên!
Cho dù là tuyệt đại cao thủ, siêu cấp cường giả ngang hàng với Bộ Kinh Thiên, cũng tuyệt đối không làm được.
Mà Phong Quân tọa đã có thực lực như vậy, lại còn có cả hai kỹ năng đan đạo và độc đạo bên người, phóng mắt khắp thiên hạ này, còn ai có được bản lĩnh kinh người như vậy chứ?!
Diệp Tiếu nghe vậy cũng không tỏ ý kiến, chậm rãi đi hai bước, đột nhiên dừng lại, rồi xoay người.
Những người của ngũ đại gia tộc theo sau hắn cũng đồng thời dừng bước, nhìn vị Phong Quân tọa đột nhiên dừng lại này, nhưng không ai dám lên tiếng trước.
Chỉ thấy ánh mắt sắc bén của Phong Chi Lăng lướt qua mặt mọi người, khẽ nói: "Nghe nói, chuyện làm ăn của Linh Bảo Các, trên khắp đại lục, đều bị chống đối ở một mức độ nhất định…"
Giọng hắn rất bình thản, nhưng hàm ý trong lời nói lại vô cùng sâu xa.
Khóe miệng hắn còn nở một nụ cười bình thản vô hại.