Mà cũng trong khoảng thời gian này, Diệp Tiếu đầu tiên là bị Tống Tuyệt tóm lấy thẩm vấn một trận kịch liệt!
"Tu vi của ngươi vì sao lại tăng tiến nhiều như vậy!"
"Ngươi chữa thương cho ta, cái đó của ngươi... cái đó..."
"Ngươi tìm đâu ra nhiều sát thủ như thế? Ngươi không phải là đi làm chuyện xằng bậy đấy chứ?"
"Chuyện này rốt cuộc là thế nào?"
"Ngươi nói, ngươi nói mau cho ta!..."
Đối mặt với sự chất vấn của quản gia thúc thúc, Diệp Tiếu sứt đầu mẻ trán.
Lúc trước nhất thời căm phẫn, hắn đã để lộ không ít sơ hở, bây giờ, đối mặt với sự truy hỏi gắt gao của Tống Tuyệt, Diệp Tiếu trông vô cùng chật vật, mồ hôi tuôn như tắm.
"Trước kia, cái đó, cái đó, cái đó và cả cái đó nữa..."
"Chẳng phải là vì... cái đó sao?"
"Ta cũng là... cái đó mà..."
Tống Tuyệt nghe mà đầu óc quay cuồng: Cái đó? Cái đó là cái quái gì?
Chỉ hơi lơ là một chút, Diệp Tiếu đã lẳng lặng chuồn mất. Hắn vừa lau mồ hôi lạnh vừa co giò bỏ chạy...
"Tiểu tử ngươi cứ chờ đấy, sớm muộn gì ngươi cũng rơi vào tay ta!" Tống Tuyệt nổi trận lôi đình.
...
Mấy ngày sau đó, Diệp đại thiếu được hưởng thụ mấy ngày tháng an nhàn, mỗi ngày cùng Băng Nhi tâm sự, trò chuyện, luyện công, nắm tay, hôn lên má, rồi sờ sờ... Khụ khụ...
Trong mấy ngày này, sau khi Vạn Chính Hào ban bố lệnh treo thưởng, tự nhiên là bắt tay vào chuẩn bị giao ngân lượng; đồng thời, còn chuẩn bị cho buổi đấu giá lần sau.
Phong quân tọa đã nói rồi, lần đấu giá này, phải thu về ít nhất một nửa số tiền đã bỏ ra lần này!
Nói cách khác, tổng kim ngạch giao dịch của buổi đấu giá này sẽ không dưới 2.500 ức!
Câu nói này khiến Vạn đại lão bản đang cau mày lo lắng bỗng chốc phấn khích như uống phải tiên dược!
Hơn nữa, Phong quân tọa còn nói: Sau buổi đấu giá lần sau, Sấu Thân Đan sẽ có!
Nhận được tin tức càng thêm phấn chấn lòng người này, Vạn đại lão bản có thể nói là lệ nóng lưng tròng.
Cuối cùng cũng chờ được rồi!
Thật ra Sấu Thân Đan bây giờ đã có. Hơn nữa còn là thần đan cấp bậc đan vân...
Lần trước, sau khi Trứng huynh thu gom toàn bộ dược liệu trồng trong không gian Mộc Linh, cùng với thiên tài địa bảo thu được từ buổi đấu giá, các loại dược liệu do Bạch công tử cung cấp, thậm chí cả cửu cửu linh dược của Lăng công tử, sau khi đem tất cả những dược liệu này luyện hóa, đã tùy ý sắp xếp tổ hợp, luyện chế ra vô số loại thần đan có đan vân, có thể nói là đủ mọi chủng loại, không thiếu thứ gì, chỉ có thứ không ngờ tới chứ không có thứ không tìm thấy.
Trong đó, những loại hiếm thấy như Đoạt Thiên Thần Đan cố nhiên có, mà những loại đặc biệt như Sấu Thân Đan cũng có.
Chỉ có điều, hiện tại đang lúc binh hoang mã loạn, Vạn đại lão bản vẫn cần thân hình béo tốt này để trấn giữ... Nếu thật sự lập tức gầy đi, e rằng lúc đấu giá lần sau người ta sẽ vô cùng ngạc nhiên, ồ, người kia là ai, Vạn đại lão bản của Linh Bảo Các đi đâu rồi?
Ngươi nói người này là Vạn đại lão bản?
Sao có thể chứ?!
Đây thật sự là bản thân hắn sao?
...
Những vấn đề như vậy tất nhiên sẽ nối liền không dứt, lũ lượt kéo đến, phiền phức như vậy có thể bớt được chút nào hay chút ấy, có thể tránh thì nên tránh...
Ngoài việc quan tâm đến nghiệp vụ của Linh Bảo Các, trong khoảng thời gian này, Diệp Tiếu cũng rất chú ý đến động tĩnh ở tiền tuyến.
Phải thừa nhận rằng, trong một năm qua, cuộc chiến tranh đại lục này đã liên tiếp xuất hiện những sự kiện không thể tưởng tượng nổi, đủ sức ảnh hưởng đến xu thế của toàn bộ chiến cuộc.
Sở dĩ nói là không thể tưởng tượng nổi ——
Là bởi vì những biến cố này, đều không phải do nhân lực tạo thành.
Mà là vì thiên ý!
Đương nhiên, những chuyện này xét đến cùng là nhân lực hay thiên ý, mỗi người một ý, nhưng theo tư duy thông thường, những biến cố này chỉ có thể là thiên ý, nếu là do con người làm ra, thì thật sự quá khó tin!
Sự kiện mang tính bước ngoặt và kỳ quái nhất lần thứ nhất, rõ ràng đang lúc chiến sự hừng hực khí thế, chiến cuộc Nam Cương bên phía Thần Hoàng đang tràn ngập nguy cơ, đột nhiên lại có một ngọn núi sụp xuống, vừa vặn chặn đứng con đường tiến công của đối phương, khiến cho hai đại đế quốc vốn đã nắm chắc phần thắng tức đến nổ phổi...
Còn biến cố lần thứ hai thì tương đối dễ chấp nhận hơn, mắt thấy chiến cuộc đã ngã ngũ, quân đội Thần Hoàng ở cả hai mặt đông tây đã bắt đầu liên tục bại lui, thì trên trời ào ào trút xuống một trận mưa lớn...
Chuyện này cũng khiến người ta uất nghẹn trong lòng.
Nếu nhất định phải nói bên phía đế quốc Thần Hoàng còn có người bất mãn với trận mưa này, thì đó chính là Diệp Nam Thiên, Diệp đại soái.
Bởi vì chính trận mưa này đã phá hỏng bố cục tỉ mỉ của ông, khiến ông đánh mất cơ hội tốt để triệt để tiêu diệt bầy sói thảo nguyên.
Sau đó đến lần thứ ba, càng khiến người ta không nói nên lời, cũng vì lý do tương tự.
Chiến cuộc Nam Cương, Hoa Dương Vương Tô Định Quốc đã rút quân, suất lĩnh đại quân ngày đêm không nghỉ lao thẳng đến chiến tuyến phía Đông đang nguy cấp nhất; mà thống soái đối phương là Chiến Thiên Sơn cũng biết, nếu Tô Định Quốc thật sự đến nơi, vậy trận chiến mà mình sắp phải đối mặt sẽ vô cùng khó khăn.
Kết luận chỉ có một, phải triệt để đánh tan quân coi giữ ở chiến tuyến phía Đông của đế quốc Thần Hoàng trước khi đại quân của Tô Định Quốc đến!
Cho dù Tô Định Quốc có đến, cũng phải không còn khả năng xoay chuyển càn khôn!
Chiến Thiên Sơn không kể ngày đêm tấn công, điên cuồng dùng mạng người để lấp vào, không tiếc bất cứ giá nào để tiến công...
Chiến tuyến phía Đông của đế quốc Thần Hoàng tuy biết rõ Hoa Dương Vương sắp đến viện trợ, nhưng đối mặt với thế công điên cuồng của một đời quân thần Chiến Thiên Sơn, bọn họ cũng lực bất tòng tâm... Mắt thấy sắp đến thời điểm toàn quân tan rã...
Ào ào ào...
Lại là một trận mưa lớn giáng xuống!
Hơn nữa quy mô của trận mưa này, lại là trên phạm vi toàn bộ đại lục!
Trận mưa lớn này trực tiếp biến doanh trại của Chiến Thiên Sơn thành một vùng biển nước, quân đội bị ép chia cắt trên nhiều đỉnh núi, trông như mấy chục hòn đảo nhỏ.
Trận chiến này còn đánh thế nào nữa?
Binh lính bình thường chỉ cần sơ sẩy trượt chân là có thể bị chết đuối, chứ đừng nói đến việc vượt qua thủy vực trăm dặm để công thành giết địch...
Chiến Thiên Sơn bị hai trận mưa lớn này tức đến mức phun ra hai ngụm máu tươi, suýt chút nữa đã ngã bệnh không dậy nổi!
Có cần phải trùng hợp đến thế không?
Lần thứ nhất sắp thành công, ông trời giáng mưa to thì cũng thôi đi. Lần thứ hai lại y hệt như vậy...
Lẽ nào trời thật sự đang che chở cho đế quốc Thần Hoàng!
"Trời xanh a..." Một đời quân thần Chiến Thiên Sơn xưa nay không tin quỷ thần ngửa mặt lên trời gào thét, vẻ mặt bi thương.
Thiên ý trêu người, e rằng cũng chỉ đến thế mà thôi!
Đại quân bách chiến của đối thủ cũ Hoa Dương Vương Tô Định Quốc, mặc dù đã hành quân ngày đêm, mắt thấy đã áp sát đến bên ngoài ba trăm dặm của đại chiến tuyến phía Đông, nhưng cũng đã người mỏi ngựa mệt, cần gấp nghỉ ngơi chỉnh đốn, cho dù họ có cố gắng đến nơi, cũng không kịp tham chiến viện trợ, nói cách khác, họ cũng chỉ có thể trơ mắt nhìn chiến tuyến phía Đông của đế quốc Thần Hoàng bị mình đánh tan mà thôi!
Thế nhưng trận mưa lớn này lại biến tất cả kế hoạch quân sự thành bọt nước!
Chờ đến khi hồng thủy rút đi, mình cố nhiên vẫn có thể tiếp tục xua quân tấn công, nhưng bên phía Hoa Dương Vương chắc chắn cũng sẽ không ngồi yên, hơn nữa qua mấy ngày, dù mệt mỏi đến đâu cũng đã nghỉ ngơi xong, đến lúc đó, đối thủ của mình sẽ không phải là đội quân trước mắt, mà là đội quân thiện chiến của Hoa Dương Vương sau khi đã được nghỉ ngơi dưỡng sức!
Đó là hai khái niệm hoàn toàn khác nhau.
Thiên Lôi Trúc tỏa khắp muôn nơi