Thậm chí sau khi hắn rời đi, vẫn có thể cảm giác được bước chân của mình phù phiếm; nguyện vọng cấp bách nhất chính là lập tức xông về Linh Bảo Các để khôi phục; nhưng, hắn tuyệt đối không ngờ rằng, lần tuyệt địa phản kích đó của mình lại lập tức dọa sợ đám người kia.
Bọn chúng lại đang vây quanh thi thể mà không dám động đậy...
Đây là tình huống kỳ quái gì thế này!
Diệp Tiếu thấy tình hình như vậy, trong lòng đâu còn bận tâm đến chuyện kỳ quái hay không, bỏ lỡ cơ hội trời cho thế này mới là kẻ ngu si chứ?
Ngay sau đó, hắn toàn lực vận công, kình thôn hải hấp linh khí vô tận trong không gian, nhờ đó mà kinh mạch, linh khí và nguyên khí của Diệp Tiếu khôi phục nhanh đến cực điểm. Chỉ trong chốc lát, hắn đã khôi phục được rất nhiều. Trong quá trình này, ngoài việc lẳng lặng chờ đợi, hắn cũng đang đợi đám người kia lờ đờ tiến về phía mình đã mai phục sẵn.
Khi chúng từng bước đến gần, Diệp Tiếu lần thứ hai phóng ra bảy cây phi châm, mạnh mẽ giết chết bảy kẻ địch gần nhất chỉ bằng một đòn. Đánh đổi vẫn như cũ, toàn bộ linh lực vừa khôi phục lại bị rút cạn sạch!
Sau đó, hắn vẫn như lần trước, thong dong rời đi.
Ừm, lần này mới thật sự là 'thong dong mà đi'!
Hơn nữa, lần này hắn đi thẳng một mạch về nhà!
Hai lần tập kích liên tiếp này đều cần có điều kiện đặc biệt; có một có hai chứ khó có lần thứ ba!
Bởi vì, tâm cảnh của đám người kia chắc chắn đã hoàn toàn điên cuồng, đánh mất lý trí...
Nếu mình cứ một mực tham thắng, giở lại trò cũ, không chừng đó sẽ là lúc mình gặp xui xẻo.
Vì lẽ đó, Phong quân tọa ung dung đi thẳng về nhà.
Thế nhưng đám đối thủ kia đã bị dọa cho thần hồn nát thần tính, sợ bóng sợ gió...
Trên đường đi, tất cả bụi cây, tất cả những nơi có thể ẩn thân, toàn bộ đều bị mười bốn vị cao thủ Thiên Nguyên cảnh san thành bình địa!
...
Một đường phi nhanh, cuối cùng hắn cũng trở về đến Linh Bảo Các. Vừa mới cảm thấy an toàn, còn chưa kịp thở một hơi.
Gió rít một tiếng.
Diệp Tiếu dù tâm tính có trầm ổn đến đâu, nhưng dù sao cũng là vừa trải qua kiếp nạn, kinh hồn chưa định, bỗng nhiên giật mình kinh hãi, quay đầu nhìn lại, vẻ mặt tràn đầy sự đề phòng.
Chỉ thấy người tới toàn thân vận bạch y, vóc người yểu điệu, khuôn mặt tinh xảo, mày mắt như tranh vẽ, phong hoa tuyệt đại.
Người đến chính là Thiên Thượng chi Tú, Tú Nhi.
"Ồ, ngươi sao thế?" Tú Nhi tỏ ra không hiểu trước dáng vẻ đề phòng của Phong quân tọa. Nàng nhìn lên người hắn, thấy có vẻ phong trần mệt mỏi; lại cẩn thận cảm nhận, đột nhiên phát hiện sát khí lẫm liệt sau trận chiến vẫn chưa hoàn toàn tiêu tan.
Nói cách khác ——
"Ngươi vừa trải qua một trận chiến?" Tú Nhi nhíu đôi mày thanh tú, trong mắt sát cơ chợt lóe.
Trong lòng Thiên Thượng chi Tú, vị Phong quân tọa trước mắt này chính là nhân vật then chốt quan trọng nhất. Thậm chí dù bản thân nàng có xảy ra chuyện gì, hắn cũng tuyệt đối không thể có mệnh hệ gì!
Người này chính là then chốt quan hệ đến việc công tử có thể trở lại Thiên Ngoại Thiên hay không!
Nếu có kẻ nào dám ra tay với Phong quân tọa vào lúc này, chỉ cần bị Phiên Vân Phúc Vũ Lâu biết được, mặc kệ đối phương là thế lực nào, có lai lịch ra sao, đều sẽ bị Uyển Nhi và Tú Nhi liều mạng, không nói hai lời mà chém tận giết tuyệt, chó gà không tha!
Thậm chí sau đó, Phiên Vân Phúc Vũ Lâu còn có thể triển khai một cuộc vây quét trên toàn đại lục để truy bắt những kẻ lọt lưới.
Tuyệt đối không để lại dù chỉ là một mầm họa nhỏ nhất!
Hiện tại, điều cần nhất là không được có bất kỳ sai sót nào!
Dù cho thế lực đối địch kia có sót lại một con chó cũng không được... Lỡ như con chó lọt lưới đó cắn Phong quân tọa một cái thì sao? Tú Nhi và Uyển Nhi sẽ lo lắng: Vạn nhất hắn bị lây bệnh dại thì phải làm sao?
Vì lẽ đó, dứt khoát đến một con chó, một con gà cũng không chừa lại.
Diệp Tiếu thản nhiên nói: "Cũng không có gì, chỉ là gặp phải mấy tên giặc cướp vặt ven đường, đã bị ta giết cả rồi, không đáng được gọi là địch!"
Tú Nhi là ai chứ, ánh mắt sắc bén đến mức nào, nàng hừ một tiếng, ánh mắt tràn đầy vẻ không tin, nói: "Phong quân tọa, hiện tại chúng ta là người một nhà, nếu có chuyện gì, gặp phải nguy hiểm gì, cứ việc nói thẳng! Bất kể là ai, thực lực ra sao, là thứ gì, chỉ cần uy hiếp đến ngươi, ta sẽ lập tức ra tay tiêu diệt toàn bộ bọn chúng! Nhất định có thể nhổ cỏ tận gốc, không để lại bất kỳ hậu hoạn nào! Tin rằng ngươi nên hiểu rõ, vào giờ phút này, cho dù là chính ta xảy ra chuyện, ta cũng không hy vọng ngươi có bất kỳ sơ suất nào!"
Nghe những lời đằng đằng sát khí như "Giết chết bọn họ! Nhổ cỏ tận gốc, không để lại bất kỳ hậu hoạn nào!" thốt ra từ miệng một tuyệt sắc mỹ nữ, Diệp Tiếu cảm thấy vô cùng quái dị.
Còn câu cuối cùng "Tin rằng ngươi nên hiểu rõ, vào giờ phút này, cho dù là chính ta xảy ra chuyện, ta cũng không hy vọng ngươi có bất kỳ sơ suất nào", càng khiến Diệp Tiếu dở khóc dở cười, câu nói này đúng là có thêm mấy phần mập mờ...
Diệp Tiếu tuy biết rõ ý tứ, thậm chí là tâm ý của đối phương, nhưng lại khó mà nói ra được.
Dù sao, Diệp Tiếu cũng có ngạo khí của riêng mình.
Hắn biết rõ, chỉ cần mình mở lời, sẽ được nhất lao vĩnh dật, từ nay trên đại lục này không còn phải lo nghĩ gì nữa.
Nhưng hắn sẽ không nói, nhất định không nói.
Chuyện của ta, tự ta xử lý, cần gì người ngoài nhúng tay giúp đỡ!
Hơn nữa, nếu đối thủ của ta đều bị các ngươi giết sạch, ta còn mài giũa võ kỹ thế nào? Làm sao nhanh chóng nâng cao tu vi? Các ngươi làm sao biết được, chính trận chiến hôm nay đã trực tiếp giúp ta từ Thiên Nguyên ngũ phẩm đột phá lên Thiên Nguyên lục phẩm?
Sự mài giũa trên lằn ranh sinh tử này mới là thứ quý giá nhất...
Không thể để các ngươi phá hỏng được!
"Tú Nhi cô nương xin yên tâm. Nếu thật sự gặp phải nguy hiểm mà chính ta không chống đỡ nổi, ta nhất định sẽ không chút do dự mà 'họa thủy đông lưu', dẫn mầm họa đến Phiên Vân Phúc Vũ Lâu." Diệp Tiếu cười nói.
Tú Nhi nghe vậy không khỏi tức giận.
Chúng ta đã mở lời đồng ý giúp đỡ, hơn nữa còn là chủ động đề nghị, đã hạ mình đến mức này rồi còn gì?!
Vậy mà tên này lại coi lòng tốt của mình như lòng lang dạ thú.
Lại còn nói phải đợi đến lúc 'không chống đỡ nổi' mới 'họa thủy đông lưu'...
Đây là lời gì chứ? Cách nói quái quỷ gì vậy! Thật là...
Thiên Thượng chi Tú hầm hừ ném tới một chiếc nhẫn không gian, không vui nói: "Trong này ngoài một trăm ức ngân phiếu, còn có năm trăm phần tài liệu luyện đan và ba ngàn bình ngọc... Dược liệu khác chúng ta đang tích cực thu thập trên toàn đại lục, dự tính ngày kia sẽ có thêm ít nhất 1,500 phần được đưa đến chỗ ngươi..."
"Lại có thể thu thập nhanh như vậy sao?" Diệp Tiếu thật lòng kinh ngạc.
Hình như trưa nay mấy người Tú Nhi mới rời khỏi chỗ mình mà?
Tính ra đến bây giờ hình như còn chưa qua ba canh giờ, vậy mà đã mang về nhiều như vậy rồi?
Hiệu suất gì thế này?! Hiệu suất này thật sự quá kinh người rồi!
"Phiên Vân Phúc Vũ Lâu chúng ta, từ ngàn xưa đến nay, tác phong làm việc vốn đặt hiệu suất lên hàng đầu!" Tú Nhi nói câu này, đầu ngẩng cao, ánh mắt bễ nghễ, vô cùng kiêu ngạo: "Phàm là những thứ trên mảnh đại lục này, chỉ cần chúng ta muốn, chúng ta liền có thể có được trong thời gian ngắn nhất! Hơn nữa còn đảm bảo cả chất và lượng, hoàn thành vượt mức!"
"Thật sao!?" Ánh mắt Diệp Tiếu sáng lên: "Ta biết Phiên Vân Phúc Vũ Lâu rất giỏi chiến đấu, nhưng không ngờ trong việc tìm kiếm linh dược cũng lợi hại đến thế sao?"
Ánh mắt của Phong quân tọa lúc này, giống hệt một kẻ nghèo rớt mồng tơi vừa phát hiện ra một ngọn núi vàng
☾ Bước vào thế giới mộng mơ… Thiên Lôi Trúc dịch từng tờ yêu thương ☽