"Quan Chính Văn, ngươi từ nhỏ đã có thiên phú hơn người, thuở ấu thơ theo hộ viện võ sư trong nhà học được tâm pháp huyền công cơ bản. Sau đó, ngươi càng bí mật chuyên tâm tu luyện, tu vi dần đạt tiểu thành, thỉnh thoảng lại mai danh ẩn tích, xông pha giang hồ, tôi luyện võ kỹ, nâng cao tu vi từ thực chiến. Con đường này vốn không sai, nhưng vì vơ vét thêm nhiều tâm pháp luyện công, ngươi đã không tiếc lạm sát kẻ vô tội, gây nên sóng máu gió tanh. Mỗi người chết dưới tay, ngươi đều lục soát thi thể hoặc ép hỏi pháp quyết luyện công của đối phương. Nhờ học hỏi sở trường của các nhà mà ngươi tiến bộ cực nhanh, mãi cho đến một lần tình cờ, ngươi phát hiện ra pháp môn tu luyện Hóa Cốt chưởng."
Diệp Tiếu bùi ngùi thở dài: "Có thể nói, con đường luyện võ của ngươi đi rất không dễ dàng. Có được tu vi như hiện nay, cũng quả thực là đã trải qua muôn vàn thử thách, thiên tân vạn khổ!"
"Càng đáng quý hơn là, ngươi còn nghĩ ra được cách lấy danh văn nhân để che giấu võ công, vừa nỗ lực nâng cao tu vi, vừa duy trì hình tượng quân tử khiêm tốn, văn nhân nho nhã, lại còn chăm chỉ đèn sách, thi cử công danh. Ngươi quả thật rất xuất sắc, bất luận là văn hay võ, đều đạt được thành tựu đáng kể."
Ánh mắt lành lạnh của Diệp Tiếu lập lòe hào quang băng giá trong sương mù dày đặc, khóa chặt trên gương mặt Quan Chính Văn.
Biểu cảm trên mặt Quan Chính Văn biến ảo chập chờn, hồi lâu sau mới hóa thành một tiếng thở dài.
Những lời Diệp Tiếu vừa nói gần như đã dẫn dắt Quan Chính Văn đi lại một lần con đường đời của mình, từ thuở ấu thơ cho đến tận bây giờ. Vô số ký ức tưởng đã lãng quên cứ thế liên tiếp ùa về, xông thẳng lên óc.
"Ngươi nếu cứ như vậy thì cũng thôi, nửa đời trước của ngươi tuy rằng lúc xông pha giang hồ đã giết người vô số, nhưng người trong giang hồ, mạnh được yếu thua, cá lớn nuốt cá bé, rất khó nói ai đúng ai sai. Thường thường không muốn giết người thì phải bị người giết, xưa nay vẫn vậy..."
"Thế nhưng, từ sau khi ngươi nhận lễ vật của Thái tử điện hạ, ngươi lại trở thành một kẻ tiểu nhân hèn hạ từ đầu đến cuối, điên đảo thị phi, đổi trắng thay đen. Ngươi một lòng một dạ muốn lấy lòng Thái tử điện hạ, chỉ cần là chuyện Thái tử sắp đặt, mặc kệ táng tận thiên lương, thương thiên hại lý đến đâu, ngươi đều răm rắp làm theo, tận tâm tận lực, hoàn thành không chút suy suyển."
"Ngươi thật sự rất tận tâm, trong quá trình hành động, tuyệt đối không có nửa điểm do dự hay thương hại, dù cho đối mặt với bá tánh bình thường vô tội, hay gia thuộc của quan viên vô tội, ngươi đều dùng hết khả năng để vu oan hãm hại, mạnh mẽ cướp đoạt, không từ thủ đoạn."
"Đây chính là lịch trình cả một đời của ngươi, Quan Chính Văn!" Diệp Tiếu lạnh nhạt nói: "Vì lẽ đó, đêm nay bổn công tử muốn thay trời hành đạo, đến lấy mạng của ngươi!"
Bạch y của Diệp Tiếu bay về phía trước, trong làn sương mù cuồn cuộn, hắn cất giọng thăm thẳm: "Đúng rồi, ta suýt nữa quên nói cho ngươi một chuyện. Một chuyện đủ để khiến ngươi hối hận cả đời."
Ánh mắt Quan Chính Văn trở nên lạnh lẽo, uy nghiêm đáng sợ cất tiếng: "Chuyện gì? Việc đã đến nông nỗi này, Quan mỗ còn gì để hối hận? Cả đời Quan mỗ hành sự, lòng đã quyết, thân này sá gì? Dù cho thất bại thảm hại, Quan mỗ cũng không hối tiếc, càng không oán hận!"
"Thật vậy sao? Thực ra thiên phú của ngươi thật sự rất cao, điểm này chỉ cần nhìn việc ngươi phân tâm làm ba mà vẫn đạt được đến trình độ hiện tại là có thể thấy được phần nào. Nếu ngươi không cố sức ngụy trang hình tượng quân tử của mình, mà chỉ một lòng nghiên cứu võ học, giờ phút này e rằng đã sớm phá tan giới hạn cao nhất của Hàn Dương đại lục, trở thành một sự tồn tại siêu phàm ở tầng thứ cao hơn."
Diệp Tiếu ha ha cười: "Nếu ngươi có thể gác lại võ đạo, ngược lại một lòng chăm chỉ đèn sách, tin rằng giờ khắc này đã sớm công thành danh toại, ghi danh nơi triều đình, dù cho quyền khuynh triều chính, địa vị cực cao, cũng không phải là việc khó."
"Chỉ tiếc, ngươi đã chọn một con đường đủ để nổi bật hơn mọi người, nhưng lại cố chấp tách ra làm hai, cuối cùng được cái này mất cái kia, thành tựu đều có hạn!"
"Vì lẽ đó, ngươi nhất định là kẻ vô dụng!"
Diệp Tiếu lãnh khốc nói: "Hoặc có lẽ là thiên ý đã vậy, người làm việc gì đều có trời cao chứng giám, ngươi tàn sát vô tội, hãm hại trung lương, làm đủ chuyện xấu, không phân trắng đen! Ngươi vừa không có phong độ của võ giả, cũng chẳng có khí tiết của văn nhân! Ông trời sao có thể để ngươi thật sự bước lên đỉnh cao của cả văn lẫn võ? Cho nên kết cục đột tử hôm nay của ngươi, vừa do người gây ra, cũng là trời định."
"Nếu ta đã đến, vậy thì chính là ông trời đã định, ngươi phải chết trong tay ta, thiên ý khó cãi!"
Quan Chính Văn theo bản năng lại lùi về sau một bước.
Sắc mặt hắn lúc này thật sự rất khó coi.
Bởi vì hắn phát hiện, toàn bộ đấu chí của mình, thứ mà trước đây dù đối mặt với bất kỳ cường địch nào cũng sừng sững không lay chuyển, sự tự tin không tiếc một trận tử chiến, vậy mà ngay sau khi đối phương nói xong những lời này, đã biến mất không còn tăm hơi!
Đối mặt với thiếu niên áo trắng yêu nghiệt trước mắt, mỗi một câu hắn nói ra, gần như đều đánh trúng vào nơi yếu ớt nhất trong lòng mình!
Khiến cho mình không còn chút đấu chí nào nữa!
Hơn nữa, nỗi sợ hãi âm ỉ trong lòng càng lúc càng sâu sắc hơn.
Hắn đột nhiên cười một cách điên dại: "Thay trời hành đạo? Ngươi không xứng, ngươi không giết được ta!"
Hắn cười: "Ngươi tưởng ngươi là ai, lại cho rằng ta là ai? Coi như ngươi luyện võ từ trong bụng mẹ, ngươi cũng tuyệt đối không phải là đối thủ của ta! Ngươi thực sự quá trẻ, căn bản không biết cái gì là giang hồ, cái gì là sinh tử trong gang tấc! Ha ha..."
Diệp Tiếu nhàn nhạt nhìn hắn, như đang nhìn một kẻ ngu si, nói: "Võ công cao thấp có thể quyết định chiến thắng hôm nay sao? Coi như ta không phải là đối thủ của ngươi, nhưng ngươi có dám hạ sát thủ với ta không? Có dám tung thêm một Hóa Cốt chưởng về phía ta không?"
Sắc mặt Quan Chính Văn càng co giật dữ dội.
Đúng, mình căn bản không dám, căn bản là không dám hạ sát thủ!
Bởi vì, Diệp Nam Thiên, vị siêu cấp cao thủ mạnh đến khó có thể đo lường kia.
Càng bởi vì, cả nhà già trẻ của mình đều đang ở kinh thành, đây đã không còn là bí mật!
Đêm nay một khi mình giết Diệp Tiếu, ngày mai, cả nhà mình sẽ bị tịch thu gia sản, tru di cửu tộc!
Dù cho hoàng đế không hạ lệnh, Thái tử điện hạ cũng sẽ hạ lệnh, dùng mạng của mình, mạng của cả nhà mình, để đổi lấy sự tha thứ thậm chí là hữu nghị của Diệp đại tướng quân, đó tuyệt đối là một sự cám dỗ chí mạng không thể kháng cự!
"Nếu hôm nay ngươi mất mạng trong tay ta, ta sẽ không động đến người nhà của ngươi. Ngươi chết, cũng chỉ một mình ngươi chết." Diệp Tiếu cười gằn: "Nhưng ngươi dám chạm vào một đầu ngón tay của ta thử xem? Chỉ cần ta thiếu một sợi tóc, ta bảo đảm cả nhà già trẻ của ngươi, nhất định không thấy được ánh mặt trời ngày mai!"
Quan Chính Văn không nhịn được lại lùi về sau một bước nữa, mồ hôi trên trán tuôn như suối.
"Nhưng ta nhất định sẽ không bó tay chờ chết!" Quan Chính Văn điên cuồng gầm nhẹ một tiếng: "Ai chết ai sống, còn chưa chắc chắn!"
Diệp Tiếu lắc đầu, thương hại thở dài: "Nhìn kẻ đáng thương này xem, ngay cả nói cũng không dám lớn tiếng. Dù biết dùng từ 'đáng thương' cho kẻ như ngươi là lãng phí, nhưng ta vẫn phải nói vậy."
Quan Chính Văn đột nhiên gầm lên như hổ, thân hình chợt động, nhanh như chớp giật lao về phía trước.
Hắn không dám nói chuyện với tên công tử bột yêu nghiệt này nữa.
Bởi vì hắn sợ, sợ từ tận đáy lòng.
Hắn sợ, nếu còn nói thêm vài câu, mình sẽ đánh mất cả chút lòng kháng cự cuối cùng.
Trong sương mù dày đặc, Diệp Tiếu cười lạnh một tiếng, bạch y nhẹ nhàng tung bay, ống tay áo lật một cái, một bàn tay trắng như tuyết đột nhiên đưa ra, trong miệng ngân nga nói: "Hôm nay liền để cho kẻ nhà quê trong điện đường võ học như ngươi mở mang tầm mắt cho thật tốt, xem cái gì mới thật sự là chưởng pháp!"
Theo câu nói này, một luồng sức mạnh cường mãnh đến cực điểm đột nhiên ngang trời xuất hiện.