"Ha ha... Thế sự vốn không có gì là tuyệt đối, biết đâu Linh Bảo Các đêm đó có phái người đi khắp nơi tìm hiểu tin tức, do duyên trời run rủi mà nghe được cuộc trò chuyện của chúng ta, mừng như nhặt được của báu, bèn thuận nước đẩy thuyền. Chuyện này cũng không phải là hoàn toàn không thể, ngươi phải biết, Ninh Bích Lạc, Triệu Bình Thiên và cả Liễu Trường Quân, ba đại sát thủ đương thời đều tụ tập ở Linh Bảo Các, muốn lẻn vào Tả tướng phủ nghe lén chút tình báo, tuyệt không phải việc khó!" Diệp Tiếu vẫn không chịu thừa nhận, trắng trợn ngụy biện, nói ngang như cua, vậy mà lại miễn cưỡng nói ra được một phen có vẻ hợp lý!
"Ta nhổ vào! Ngươi chẳng lẽ không biết đám người Vô Biên Hồ khi đó đang ở lại nhà ta sao? Coi như là Ninh Bích Lạc và Triệu Bình Thiên cũng vạn vạn lần không dám tùy tiện đến nhà ta rình mò, thế mà ngươi còn muốn chống chế?"
"Ngươi cũng nói Vô Biên Hồ đang ở nhà ngươi, Ninh Bích Lạc bọn họ biết được kẻ địch hùng mạnh Vô Biên Hồ đang ở đâu, bèn đến dò xét thực lực hư thực, tình cờ nghe được cuộc đối thoại của chúng ta, há chẳng phải là thuận lý thành chương sao!"
"Mẹ nó, ngươi vẫn còn ngoan cố như vậy, cứ khăng khăng vin vào cớ trùng hợp hay sao, hừ!" Tả Vô Kỵ tức giận nói: "Vậy thì đổi sang chuyện khác. Mấy ngày trước, ngươi đột nhiên đến phủ của ta, hỏi tin tức về phe cánh của mấy vị hoàng tử, lúc đó ta đã cảm thấy có gì đó không ổn... Nhưng những tin tình báo này, cũng quả thực chỉ có tướng phủ mới có tư liệu bí mật nhất... Ta liền đưa cho ngươi. Và ngay trong đêm đó, cả nhà trong phủ nhị hoàng tử bị tàn sát, phe cánh của hắn cũng bị một lưới bắt hết..."
"Chuyện đó cũng..."
"Ngươi đừng có chen ngang, hãy nghe ta nói hết! Sau đó, tình báo về phía thái tử, cũng là ngày đó ta đã nói với ngươi, kết quả chưa được mấy ngày, thời điểm thái tử mưu phản liền bị phanh phui."
"Nếu đã sớm bị người ta biết, sao lại kéo dài tới tận lúc nội ưu ngoại hoạn thế này?"
"Vẫn là câu nói kia, những chuyện này chỉ có hai chúng ta biết, nếu không phải ta tiết lộ, thì là ai tiết lộ?!"
"Ha ha, ha ha... Có thể, hoặc là..."
Tả Vô Kỵ tức giận nói: "Còn nữa... Ngươi đã lộ sơ hở từ rất lâu rồi. Khi đó ta nói ta có bệnh, Lan Lãng Lãng thì lo lắng cái đầu hói của hắn... Ngươi vậy mà lại huênh hoang nói rằng có thể chữa khỏi cho chúng ta..."
Diệp Tiếu trừng mắt: "Ặc ặc ặc ặc..."
Mẹ kiếp, đầu óc của tên này cũng nhạy bén quá, vậy mà lại xâu chuỗi được nhiều chuyện như vậy lại với nhau.
"Ta và Lan Lãng Lãng lại còn tin lời ngươi, như nghe được thánh âm, kết quả cũng thật sự khiến chúng ta kinh hỉ vô hạn. Cái đầu hói của Lan Lãng Lãng đã khỏi, càng quá đáng hơn là, ngay cả đôi mắt gà chọi của hắn cũng không còn nữa... Thậm chí, đôi chân vòng kiềng cũng đỡ hơn rất nhiều!" Tả Vô Kỵ hừ hừ không ngớt: "Ta đã hỏi Lan Lãng Lãng, tên đó nói với ta là ngươi đã cầu thuốc cho hắn, nhưng mà... Diệp Tiếu Diệp đại thiếu gia đây hình như làm gì có năng lực bực này, có điều, Phong Quân Tọa của Linh Bảo Các lại là đại gia trong lĩnh vực này, ngươi còn gì muốn nói không?!"
Diệp Tiếu chép miệng, cuối cùng không còn lời nào để nói.
"Không cần phải im lặng như vậy, ngươi không nói, ta vẫn còn đây. Trước kia ta cũng chưa từng nghĩ con đường phía trước sẽ đi thế nào, chỉ đến gần đây mới xác định được mục tiêu, đó chính là chí hướng của mình. Mà suy nghĩ chân thực nhất, cũng là dự định sâu xa nhất của ta, hình như chỉ nói với một mình ngươi..."
"Ngươi nói xem, chuyện này mới nói được có mấy ngày? Mẹ nó, vậy mà lại liên tiếp xảy ra chuyện, mỗi một chuyện, đều ứng với những gì ta đang nghĩ trong lòng! Ta đang nghĩ, thái tử và nhị hoàng tử nhất định phải bị trừng trị, nhưng nên ra tay với nhị hoàng tử trước, kết quả, nhị hoàng tử liền bị diệt môn. Sau đó ta vừa nghĩ, nhị hoàng tử không còn, kẻ tiếp theo phải đến lượt thái tử điện hạ rồi, thế là đại án thái tử mưu phản liền bị phanh phui..."
Tả Vô Kỵ mặt đầy vẻ cạn lời: "Mỗi một chuyện, đều là điều ta khao khát thực hiện, cũng chỉ có làm như vậy, hơn nữa còn phải làm cho thành, mới có thể từng bước mở ra con đường đi đến ngôi vị hoàng quyền tối cao... Nhưng hiện tại, những chuyện này đều được hoàn thành từng bước một theo đúng ý tưởng lý tưởng nhất."
"Có thể làm được như vậy, mà còn biết được người làm như vậy, cũng chỉ có một mình ngươi! Còn cần ta lặp lại câu nói vừa rồi đã nói hai lần nữa không?"
"Coi như ngươi vẫn cứng miệng không thừa nhận thì sao, những chuyện xảy ra từ trước đến nay, mỗi một chuyện, bên trong đều có bóng dáng của Linh Bảo Các! Ngươi còn dám nói không phải ngươi sao?" Tả Vô Kỵ tức giận đến cực điểm, đứng bật dậy, đột nhiên quát lớn một tiếng, một chân đạp lên ghế, một tay chỉ thẳng vào mũi Diệp Tiếu, giận dữ nói: "Ngươi còn giả vờ hồ đồ, giả ngu với ta nữa à?! Ngươi nói cho ta nghe!"
Diệp Tiếu vô cùng chật vật, lí nhí nói: "Ặc ặc ặc... Ta sai rồi..."
Tả Vô Kỵ lửa giận vẫn chưa nguôi: "Vậy là ngươi thừa nhận rồi?"
Diệp Tiếu buông tay thở dài: "Ngươi đã nói chắc như đinh đóng cột, nắm chắc như vậy, ta không thừa nhận còn có thể làm sao?"
Tả Vô Kỵ chuyên chú nhìn hắn, một lúc lâu sau, đột nhiên hừ hừ cười lên, mặt mày đắc ý vô cùng, hăng hái, đắc chí vạn phần nói: "Quả nhiên là ngươi! Vừa rồi ngươi ngụy biện, nghe cũng có vẻ có lý, ta còn tưởng rằng thật sự là ta đoán sai..."
Trong phút chốc, Diệp Tiếu trợn mắt há mồm, chết lặng, á khẩu không trả lời được, ngây người ra một lúc lâu!
Mẹ kiếp, lại bị tiểu tử này lừa rồi!
Tên này trong tay căn bản chẳng có chứng cứ thực tế nào, từ đầu đến cuối chỉ là đang lừa ta mà thôi!
Nhưng mà ta... sao lại cứ thế bị hắn lừa ra được chứ!
Khốn thật, hắn vừa bắt đầu nói không phải lừa ta liền thật không phải lừa ta, cái trò âm mưu quỷ kế này, đúng là chơi đến đỉnh cao rồi!
Diệp Tiếu bi phẫn muôn phần chỉ vào Tả Vô Kỵ, ngón tay run rẩy: "Ngươi ngươi ngươi, ngươi ngươi ngươi... Tốt... Tốt lắm..."
Tả Vô Kỵ hừ một tiếng, lườm hắn: "Ta cái gì mà ta? Tốt cái gì mà tốt? Ta rất tốt! Ta hỏi ngươi, Linh Bảo Các các ngươi xuất phát từ nguyên nhân tự vệ cũng có thể thông cảm được, nhưng vì sao cứ nhất quyết phải đánh nhau ngay gần nhà ta, sau đó, trực tiếp đập nát nửa căn nhà của ta, rồi tiền sửa chữa tốn rất nhiều ngươi có hiểu không? Linh Bảo Các các ngươi tài đại khí thô, không quan tâm đến tiền, cho rằng ai cũng không quan tâm đến tiền sao? Hiện tại ba mặt một lời đều ở đây, có phải nên cho một lời giải thích không!"
Diệp Tiếu nghiến răng nghiến lợi, mặt đỏ tía tai, thẹn quá hóa giận nói: "Ngươi muốn giải thích cái gì, phủ đệ của ngươi là do mồ hôi nước mắt của bá tánh mà có, đập nát là đáng đời!"
Tả Vô Kỵ giận sôi lên, lạnh lùng nói: "Phi, mẹ nó ngươi dám nói như vậy, ngươi nói xem ngươi có đền tiền hay không?!"
Diệp Tiếu ngồi trên ghế, như một con gà trống thua trận, xiêu vẹo bĩu môi nói: "Không có tiền!"
Tả Vô Kỵ và hắn cứ thế như hai con gà chọi, hung hăng trừng mắt nhìn nhau, không ngờ sau đó lại không hẹn mà cùng phá lên cười ha hả!
Một lát sau, Diệp Tiếu cuối cùng cũng là người ngừng cười trước, vẫn còn vui không tả xiết nói: "Đầu óc của tiểu tử ngươi thật là nhạy bén cực kỳ, mẹ kiếp, ta đột nhiên có chút vui mừng, một tên như ngươi không phải là kẻ thù của ta. Thương Thiên có mắt, thiên đạo luôn phù hộ người lương thiện."