Lăng Vô Tà trực tiếp cầm hai viên Cửu Chuyển Tâm Đan đó trong tay, mãi cho đến khi đã giám định rõ thật giả, vẫn không dám tin, hắn trừng hai mắt, há hốc mồm, kinh ngạc đến nỗi không nói nên lời.
Phần kinh hỉ này, thật sự là quá lớn đi!
Ta nào có thể ngờ được, lần này đến Hàn Dương đại lục, lại có thể có thu hoạch lớn như vậy!
Vận may của ta đúng là không tệ!
Ta lại có hai viên, còn nhiều hơn tên tiểu tử Bạch Trầm kia một viên, đây chẳng phải là nhiều hơn gấp đôi sao! Chẳng lẽ điều này có nghĩa là... vị Phong Quân tọa này xem ta thuận mắt hơn tên Bạch Trầm kia gấp đôi?
Quả thực là kinh hỉ quá lớn!
Trời ạ, quả nhiên là người tốt có hảo báo.
Nếu không phải ta tốt bụng chạy xuống hạ giới tìm Bạch tiểu tử, thông báo cho hắn về dị động của bản giới, thì làm sao có được thu hoạch ngày hôm nay, quả nhiên thiên đạo luôn phù hộ người lương thiện, ta chính là người lương thiện đó, người lương thiện!
Oa ha ha ha...
Lăng Vô Tà toét miệng cười ha hả, vẫn còn đưa mắt nhìn linh đan trong tay mình, cười đến không ngậm mồm vào được; mãi cho đến khi ngẩng đầu lên, thấy ánh mắt của Bạch công tử đang nhìn chằm chằm vào hai viên đan dược của mình, lúc này mới đột nhiên tỉnh ngộ, vội vàng bỏ lại vào bình, nhanh chóng cất vào trong lòng, nhếch miệng cười to: "Của ta!"
Bạch công tử thấy vậy thì nổi giận: "Ta lại không cướp của ngươi, nhìn cái tiền đồ của ngươi kìa..."
"Chậc, ai mà tin ngươi! Không có tiền đồ cũng tốt hơn là không có đan dược!" Lăng Vô Tà tâm tình vô cùng thoải mái, nháy mắt: "Đơn giản là đến xem cũng không cho ngươi xem, đây là của ta, một mình ta..."
Bạch công tử: "..."
...
Trước khi hai người rời đi, Bạch công tử đứng đối diện Diệp Tiếu, có chút thở dài nói: "Ngươi có biết không, Phong Quân tọa, ta vốn định nâng đỡ ngươi, để ngươi nhanh chóng lớn mạnh, nhưng không ngờ rằng, cuối cùng lại là ngươi giúp đỡ ta, tạo hóa trêu người, thiên ý khó lường!"
"Thiên địa có tận, tương lai vô cùng, ngươi càng cường đại..." Diệp Tiếu mỉm cười: "Đến lúc ta đánh bại ngươi trong tương lai, mới càng thêm vui vẻ!"
Bạch Trầm nghe vậy ngẩn ra, rồi đột nhiên cười ha hả.
Vừa cười, hắn vừa nói một câu: "Ngươi có biết không, ta ở trên đời này, vẫn còn một tiếc nuối duy nhất."
"Ồ?" Diệp Tiếu nói.
"Tiếc nuối duy nhất này của ta chính là... mãi cho đến tận bây giờ, ta vẫn không biết được dung mạo thật sự của ngươi." Bạch công tử nhìn vào gương mặt Phong Chi Lăng của Diệp Tiếu: "Đây không phải là dung mạo thật của ngươi, phải không?"
"Đúng là không phải." Diệp Tiếu nhàn nhạt mỉm cười: "Nhưng ta nghĩ, ngươi sẽ không muốn thấy đâu."
Bạch Trầm khẽ mỉm cười: "Không tệ, không tệ, ta vẫn là không xem, lại càng không muốn biết, để tương lai có thêm vài phần hồi hộp khó lường. Đáp án này, vẫn nên để đến khi gặp lại ở Thiên Ngoại Thiên rồi hãy tiết lộ thì tốt hơn. Đến lúc đó, để xác minh một chút suy đoán trong lòng ta, xem thử, ta đoán có đúng hay không!"
"Được! Cứ để đôi bên cùng mỏi mắt mong chờ!" Diệp Tiếu thản nhiên nói.
Hai bóng người cao ngất đã bước ra khỏi cửa.
Bên trong, giọng Diệp Tiếu vọng ra: "Bạch công tử, đừng trách Phong mỗ nói lời thừa, trước khi đi, chín ngàn năm vong linh, nên cho một lời giải thích hợp lý!"
Bước chân Bạch công tử dừng lại, nghiêm túc nói: "Liên quan đến việc này, ta đã sớm chuẩn bị xong!"
Diệp Tiếu nhẹ giọng nói: "Lợi và hại không bàn đến, nhưng nếu ngươi cứ đi như vậy, cũng là một điều tiếc nuối."
Bạch công tử trầm mặc một lát rồi nói: "Không sai."
Giọng Lăng Vô Tà vang lên: "Phong Quân tọa, ta công nhận ngươi là bằng hữu, sau này đến Thiên Ngoại Thiên, ta nhất định sẽ giúp ngươi một tay, đánh cho Bạch Trầm thành đầu heo!"
Diệp Tiếu miệng thì cảm tạ, nhưng trong lòng lại thở dài.
Thật sự đến lúc đó, khi hai bên đang đánh đến khí thế ngất trời, làm sao ngươi có thể đứng về phía ta được?
Đó là chuyện tuyệt đối không thể.
Hai người hiển nhiên đã đi xa.
Vậy mà âm thanh của câu nói tiếp theo đã từ phương xa truyền đến: "Nửa năm sau, cửu trọng thiên phong bị chặn! Phong Quân tọa, ngươi đã chuẩn bị sẵn sàng chưa?"
Đó là giọng của Bạch công tử.
Một khắc trước, vẫn còn trong gang tấc, một khắc sau, thân đã nơi chân trời, Bạch công tử sau khi khôi phục tu vi, một thân thực lực đã vượt xa phạm trù nhận thức của Diệp Tiếu.
Nhưng Diệp Tiếu vốn đã sớm biết điều này nên cũng không bận tâm, ngược lại, hắn lại ngẩn người vì nội dung câu nói sau cùng của Bạch công tử: "Nửa năm sau? Nhanh như vậy sao?!"
...
Sau khi trở lại rừng trúc, Lăng Vô Tà liền bắt đầu gây khó dễ.
"Chia cho ta một nửa Đoạt Thiên Thần Đan của ngươi!"
"Cút! Sao ngươi không chia cho ta một nửa Cửu Chuyển Tâm Đan của ngươi đi?"
"Cút! Đoạt Thiên Thần Đan ngươi không cho, thì cho ta một cặp Âm Dương Hồn Phách Đan cũng được mà!"
"Cho ngươi cái búa!"
"Ngươi được lắm! Ngươi hừ hừ hừ hừ..."
"Hừ cái con khỉ, đã chấp nhận thua cược thì cửa hàng ở Thiên Ngoại Thiên của ngươi, ta nhận!"
"Bạch Trầm, ngươi không phải là người a a a a a a..."
Lập tức hai người liền lao vào vật lộn với nhau...
Bốp bốp bốp!
"Có cho không?"
Bốp bốp bốp!
"Ta không cho, còn ngươi có cho không?!"
"Lão tử thà chết chứ không chịu khuất phục... Nói không cho là không cho, nam tử hán đại trượng phu nói lời giữ lời..."
...
...
Cũng chính vào ngày hôm đó.
Bắc Cương.
Bộ hạ của Diệp Nam Thiên cuối cùng cũng chờ được một ngày thời tiết đẹp hiếm thấy.
Mà bên kia, Thảo Nguyên Lang cũng đang chờ mong ngày thích hợp nhất để hành động này.
"Hừ! Nếu không phải mấy trận mưa rào trước đó, Trấn Bắc quân thiếu Diệp Nam Thiên trấn giữ đã sớm bị chúng ta nuốt đến không còn một mảnh vụn. Lũ Nam Man này vận khí đúng là tốt thật! Nhưng bây giờ, vận may của chúng cũng đã đến hồi kết! Chỉ cần không có Diệp Nam Thiên trấn giữ, bọn chúng có gì đáng sợ chứ!?"
"Không sai, dựa theo tình báo đáng tin cậy, Diệp Nam Thiên giờ này vẫn còn ở thành Thần Tinh. Thời gian qua, sát thủ khắp thiên hạ đều tụ tập về đế đô Thần Hoàng, thành Thần Tinh hiện tại có thể nói là sóng gió không ngừng, hỗn loạn không ngớt, lão già Hoàng Đế đang sứt đầu mẻ trán, ứng phó không xuể, phải dựa cả vào sự giúp đỡ của Diệp Nam Thiên... mới có thể miễn cưỡng ổn định được cục diện."
"Nghe nói bên Thần Hoàng đầu tiên là nhị hoàng tử bị diệt môn? Sau đó lại đến thái tử tạo phản? Lão già Hoàng Đế mất liền hai người con, tình hình của bản thân chắc chắn không khá hơn chút nào, lại càng không thể để Diệp Nam Thiên rời đi, ha ha ha ha... Đây thực sự là cơ hội trời cho! Lũ Nam Man này đúng là không biết điều, lại chọn đúng lúc binh hoang mã loạn thế này để tạo phản... Đây chẳng phải là ông trời ban cho chúng ta cơ hội hay sao!"
"Không sai, kính xin Lang Chủ hạ lệnh! Một lần xuất binh, khôi phục Bắc Cương, san bằng Trấn Bắc quân, thần tốc tiến quân! Chỉ cần phe ta một lần đánh tan Trấn Bắc quân, cho dù Diệp Nam Thiên có trở về cũng chỉ có thể bất lực thở than mà thôi, cơ hội một khi đã mất thì không thể lấy lại được!"
"Không tệ, không tệ, hãy hạ lệnh đi, Lang Chủ! Chúng ta chỉ cần tiến vào địa giới Thần Hoàng là có thể cướp sạch đàn bà của chúng, giết sạch đàn ông Nam Man... Sau đó, chúng ta sẽ là chủ nhân của thế giới này!"
"Đúng! Núi vàng núi bạc của Thần Hoàng đang chờ chúng ta, ta đã không thể chờ đợi được nữa rồi..."
"Nếu đã như vậy, rạng sáng đêm nay, toàn quân xuất kích! Một lần duy nhất, tiêu diệt hoàn toàn Trấn Bắc quân!"
"Hống! Hống! Hống!"
Trong đại trướng trên thảo nguyên, tất cả đều là một mảnh hoan hô.
...
..