Bạch công tử vừa dứt lời tế văn, cả đất trời đột nhiên lại một lần nữa ầm ầm dâng lên hắc khí ngút trời. Nếu lúc nãy chỉ là từng luồng khói đen bốc lên khắp nơi, thì hiện tại, lại là từng mảng mây đen trực tiếp bốc lên từ mặt đất!
Hắc khí nhiều đến kinh người, nói là che kín bầu trời cũng chưa đủ!
Phạm vi của mây đen đã bao trùm toàn bộ mọi nơi, mọi ngóc ngách của Hàn Dương đại lục, không sót một chỗ nào!
Mây đen từ đất bốc lên, vừa cách mặt đất ba thước, thoáng run lên rồi lập tức “vù” một tiếng, đồng loạt bay vút lên không trung. Một trận cuồng phong từ đông sang tây ập đến, tức thời cuốn theo đám mây đen đang bay lên, trong phút chốc đã lao đi vun vút!
Bạch công tử một thân trác lập giữa trời, bạch y tung bay, sắc mặt nghiêm nghị khác thường.
Tế văn đã dứt, Thiên Hạ Tế đến đây là kết thúc!
Cả thiên hạ chìm trong tĩnh lặng tuyệt đối!
Bởi vì, mỗi người đều cảm nhận được rõ ràng quá trình những oán khí linh hồn không biết đã lắng đọng bao nhiêu năm kia đột ngột hiện ra rồi lại lập tức tiêu tan.
Đó là sự thanh thản.
Đó là sự giải thoát!
Quả đúng là bút tích của thần tiên!
Phiên Vân Phúc Vũ Lâu rời đi, đối với tất cả quân chủ của Hàn Dương đại lục mà nói, đây tuyệt đối là một tin tức tốt vô cùng, nhưng đồng thời, cũng là một sự giải thoát theo một ý nghĩa khác. Cảm giác như thanh lợi kiếm treo trên đỉnh đầu mọi lúc mọi nơi đột nhiên biến mất.
Bạch công tử đưa mắt nhìn quanh, trên mặt trước sau vẫn giữ nụ cười nhàn nhạt.
Nhưng đúng lúc này, từ một hướng, trong hoàng cung Thần Hoàng, một luồng kiếm quang hung hãn bay vút lên trời, một thanh kiếm lăng không bay về phía Bạch công tử.
Trên chuôi kiếm buộc một dải lụa trắng.
Bạch công tử đưa tay vẫy một cái, thanh trường kiếm lẫm liệt bay vào tay.
Hắn giở dải lụa trắng ra xem, không khỏi bật cười sảng khoái. Nụ cười này hoàn toàn khác với lúc nãy, ý cười vừa rồi nghiêm túc mà trang trọng, còn mang một tia cứng nhắc theo khuôn mẫu, còn nụ cười lúc này lại tràn ngập sự thoải mái, toàn là hào hiệp!
"Quân tế thiên hạ, tế điện vong hồn; tự nhận lỗi lầm, lòng dạ rộng rãi, khiến người khâm phục. Đúng vậy, người không phải thánh hiền, ai mà không có lỗi; quân đã thẳng thắn nhận sai, tự nhiên có thể tha thứ; nhưng, công tích của quân, lại có ai biết được?"
"Phiên Vân Phúc Vũ Lâu còn tại thế, quân chủ các nước đều thấp thỏm lo âu, nơm nớp lo sợ, e rằng lúc nào đó sẽ bị chiếm lấy. Vì thế, quân chủ các đời trong chín ngàn năm qua, hiếm có kẻ hoang dâm vô độ, bạo ngược vô đạo, tất cả đều chăm lo việc nước, thương yêu dân chúng, tạo phúc cho thiên hạ. Một là để cường thịnh quốc lực, thống nhất lòng dân, phòng bị cho hiểm cục khó lường ngày sau; hai là cũng lo lắng Phiên Vân Phúc Vũ không nỡ thấy dân chúng lầm than mà nổi giận chiếm lấy."
"Dưới sự uy hiếp đó, chín ngàn năm Hàn Dương, chưa từng xuất hiện một đời bạo quân, một vị hôn quân nào! Bách tính thiên hạ cũng được hưởng hơn tám ngàn năm thái bình, an cư lạc nghiệp, công của quân, không thể mai một."
"Trẫm cho rằng, cái Thiên Hạ Tế này có lẽ không cần thiết. Lễ tế này tuy có thể làm cho lương tâm của một mình quân được an ổn, người chết được siêu thoát, nhưng quân vương đời sau ắt sẽ không còn gì kiêng dè. Nếu bách tính vì thế mà lâm nạn, chẳng phải là chuyện đáng thương đáng tiếc, đáng hối hận hay sao."
"Có quân ở, phiên vân phúc vũ, vương triều thay đổi, chuyện sinh linh đồ thán cũng chỉ kéo dài mấy chục năm. Đúng vậy, nhưng nếu thế gian không có quân, lẽ nào giang sơn thiên hạ này có thể vĩnh viễn vững bền sao? Không thể!"
"Lòng tham của con người, vinh quang khi quân lâm thiên hạ, là điều không thể thay đổi, không thể tránh khỏi."
"Nay quân rời đi, không cần báo đáp, chỉ dùng một lá thư này để tiễn biệt, chúc quân thẳng tới mây xanh, bằng trình Thiên Ngoại!"
Lụa trắng được trả về, không có ký tên.
Nhưng khẩu khí nói chuyện này, rõ ràng là của Thần Hoàng Đế Quân Thần Huyền Thiên không thể nghi ngờ!
Bạch công tử nhẹ nhàng quay đầu, nhìn về phía hoàng cung Thần Hoàng, khẽ mỉm cười, thản nhiên nói: "Thú vị."
Sau đó, hắn giơ tay lên, thanh kiếm kia đột nhiên tỏa ra kim quang mãnh liệt, phảng phất như đã biến thành một thanh kiếm khác, tràn ngập khí thế hoàng giả quân lâm thiên hạ.
Lập tức, đầu ngón tay hắn điểm lên thân kiếm, thản nhiên nói: "Ngươi giải khúc mắc cho ta, ta tặng ngươi một kiếm! Kiếm này Thừa Thiên, giang sơn vĩnh trấn, còn phải xem ngươi có giữ được hay không, có giữ vững được không!"
Vừa dứt lời, kiếm quang kia đột nhiên rực rỡ hào quang, gào thét bay lên, hình thành một vầng sáng trắng mênh mông vắt ngang cả đất trời trên không trung.
Giữa trời đầy bạch quang, hai chữ lớn đột nhiên hiện ra.
"Thừa Thiên!"
Lập tức, đạo bạch quang mênh mông cùng với thanh trường kiếm khởi nguồn của nó, giống như sao băng rơi xuống, lao thẳng vào trong hoàng cung Thần Hoàng.
Hoàng đế bệ hạ sau khi ra lệnh cho Tôn cung phụng phóng ra kiếm đó, chỉ thở dài một tiếng, không còn quan tâm đến đại điển trên trời nữa.
Giờ khắc này, Hoàng đế bệ hạ chau mày, đăm chiêu, lòng dạ bất an. Những lời viết trên cuộn lụa đều là lời tự đáy lòng của hắn. Phiên Vân Phúc Vũ Lâu trước đây tuy vẫn như thường lệ, xúi giục thay đổi hoàng triều mới, mục tiêu còn nhắm thẳng vào Thần Hoàng đế quốc, có thể xem là đối địch với Thần Hoàng đế quốc, lập trường hoàn toàn khác biệt.
Nhưng xét theo bản tâm của Hoàng đế bệ hạ, tuy có ý đối địch nhưng cũng không có quá nhiều oán hận. Phiên Vân Phúc Vũ Lâu, thậm chí cả bản thân Bạch công tử, bọn họ nhiều lần xúi giục thay đổi vương triều trên đại lục, tự có dụng ý của mình, điểm này không cần nghi ngờ, nhưng hậu quả mà họ gây ra khi tạo nên sự thay đổi hoàng triều, xét về lâu dài lại có ý nghĩa tích cực rất lớn. Chỉ riêng điểm này, bất kỳ quân chủ nào thực sự lòng mang thiên hạ thương sinh sẽ không thật sự có tâm oán hận.
Giờ khắc này, Phiên Vân Phúc Vũ Lâu tuyên bố rời đi, đúng như những gì Thần Huyền Thiên bệ hạ viết trên lụa trắng, Phiên Vân Phúc Vũ Lâu rời đi bằng một phương thức quang minh chính đại, kinh thiên động địa như vậy, sẽ không còn đường cứu vãn, tin rằng từ nay về sau, quân chủ các nước sẽ không còn gì kiêng dè.
Một khi không có ngoại lực can thiệp, ngôi vị của quân chủ các nước sẽ thực sự là vô địch, tham vọng của quân vương một khi đã bành trướng, sẽ đáng sợ đến mức nào, có thể gây ra sự phá hoại lớn đến đâu cho toàn thiên hạ, thật khó mà lường trước được.
Đối với điểm này, vốn cũng là chủ một nước, Thần Huyền Thiên bệ hạ tự nhiên trong lòng hiểu rõ.
Cho nên mới sinh ra nhiều phiền muộn, trong nhất thời thiên đầu vạn tự, tâm hồ lại khó bình phục.
Nhưng đúng vào lúc này, giữa bầu trời bạch quang rực sáng, một đạo hào quang mênh mông đang lao nhanh về phía hoàng cung.
Dưới sự chú ý của vô số người, "ầm" một tiếng, nó lao thẳng vào ngự thư phòng!
Ngự thư phòng, chính là nơi Hoàng đế bệ hạ đang ở!
Xem uy thế của kiếm kia, một khi đánh trúng, e rằng không chỉ ngự thư phòng, mà hơn nửa hoàng cung cũng sẽ bị san phẳng trong tức khắc!
Thế nhưng, đạo bạch quang mang uy năng hủy diệt đó sau khi tiến vào ngự thư phòng lại lập tức im hơi lặng tiếng, như đá chìm đáy biển.
Hoàng đế bệ hạ thấy vậy cũng sững sờ, vội vàng đứng dậy đi vào xem, chỉ thấy thanh kiếm treo trên tường đã quay trở lại!
Thanh kiếm vừa phóng ra chính là bội kiếm bên người của Hoàng đế bệ hạ thời chinh chiến năm xưa, đã lâu không dùng, quanh năm treo trên vách tường ngự thư phòng.
Mà giờ khắc này, Bạch công tử ở khoảng cách xa như vậy lại có thể ném trả về không sai một ly, thậm chí còn cắm chính xác vào lại trong vỏ kiếm.
Thủ đoạn như vậy, quả khiến người ta phải thán phục!
Thế nhưng, điều thực sự khiến người ta thán phục còn ở phía sau!
Hoàng đế bệ hạ đưa tay gỡ trường kiếm xuống, lắc cổ tay, "keng" một tiếng, trường kiếm ra khỏi vỏ nửa thước!
Trường kiếm tuy chỉ ra khỏi vỏ nửa thước, nhưng hàn ý uy nghiêm đáng sợ đã tràn ngập, quang thải chói lòa, càng có một luồng khí thế đất trời mênh mông cuồn cuộn, bao trùm cả tòa ngự thư phòng
❂ Từng câu chữ → hóa vần ca ← Thiên Lôi Trúc thắm tình bao la ❂