Khoảng thời gian này, Linh Bảo Các treo giải thưởng, nếu quy đổi toàn bộ thành bạc, nói là có thể lấp kín cả Thần Tinh thành thì hơi khoa trương, nhưng lấp kín cả Thần Hoàng hoàng cung thì xem ra cũng không sai biệt lắm!
Chỉ cần mang đầu người của mục tiêu đến, xác nhận đúng là sát thủ tự tay giết chết, tiền thưởng tuyệt đối không thiếu một xu!
Treo thưởng bao nhiêu liền trả bấy nhiêu, không dối trên lừa dưới, tuyệt đối không lừa gạt!
Đương nhiên, mới chỉ có sát thủ lão làng đến lĩnh thưởng, còn sát thủ nhí hay gì đó thì tạm thời vẫn chưa có, cho nên lời hứa không dối trên lừa dưới ít nhiều cũng có chút hữu danh vô thực!
Sở dĩ nói là chỉ có một chút, là vì phục vụ của Linh Bảo Các thật sự quá chu đáo, đến đây lĩnh tiền vô cùng an toàn. Kể cả khi ngươi gặp phải kẻ ôm cây đợi thỏ, mưu toan cướp công của người khác để mạo danh lĩnh thưởng, chỉ cần bị phát hiện, mặc kệ kẻ đó tu vi cao bao nhiêu, thực lực mạnh thế nào, bối cảnh sâu ra sao, đều sẽ bị bắt giữ tại trận. Không những không được trả công, mà còn mất cả mạng!
Quy định này lan truyền khắp đại lục với tốc độ chóng mặt.
Nhất thời, những kẻ mang lòng may mắn, ỷ vào tu vi cao cường muốn trục lợi đều trở nên ngoan ngoãn.
Cướp được cũng vô dụng, ngược lại còn mất mạng, tội gì phải làm vậy?
Tiền đúng là thứ tốt, nhưng dùng mạng để đổi lấy tiền, hơn nữa còn là theo cách gần như chắc chắn phải chết, thực sự là cái được không bù đắp nổi cái mất!
Vì vậy đến cuối cùng, cho dù có người mang đầu người nghênh ngang đi trên phố lớn, cũng tuyệt đối an toàn không lo!
Những kẻ mưu toan kiếm chác đã hoàn toàn biến mất. So với việc dùng mạng để đánh cược vận may, chi bằng nhận một lệnh treo thưởng, giết một mục tiêu, rồi quang minh chính đại lĩnh tiền thưởng, như vậy còn thiết thực hơn, ít nhất không có mầm họa!
Đối với việc sát thủ nghênh ngang vào thành, quan phủ đã hạ lệnh mở một mắt nhắm một mắt.
Vì thế, lính gác cổng thành cũng không tùy tiện gây sự, chỉ biết ước ao ghen tị nhìn những kẻ này lúc đến tay không, lúc đi rủng rỉnh bạc vàng.
Thế nhưng, những sát thủ này cũng biểu hiện ra sự thành thật trước nay chưa từng có!
Dù cho vào thành không cẩn thận bị người ta chen lấn, hoặc bị ai đó vô cớ va phải, cũng chỉ chủ động lên tiếng xin lỗi: "Xin lỗi, xin lỗi... Ta không nhìn rõ..."
Họ chủ động nhận trách nhiệm về mình để dập tắt sự cố.
Vô cùng thành khẩn nhẫn nhịn cho qua chuyện.
Trong đó có một sát thủ, nghe nói là nhân vật ghê gớm xếp hạng thứ 100 toàn đại lục, mang theo một chiếc hộp đến Thần Tinh thành lĩnh thưởng. Vừa vào thành, liền bị một bà thím thô bạo chen lấn, vì căn bản không chen nổi nên mấy quả trứng gà trong giỏ của bà thím bị vỡ nát, lòng trắng lòng đỏ bắn cả lên y phục của vị sát thủ hàng đầu này.
Càng không may là bà thím này tính tình không tốt, có chút khí chất của đàn bà chanh chua, mở miệng liền mắng: "Tên khốn, không có mắt à? Va lung tung muốn chết sao?"
Đàn bà chanh chua mà, đổi trắng thay đen, lẫn lộn phải trái, chỉ hươu bảo ngựa đều là chuyện thường như cơm bữa!
Tên sát thủ không nói gì.
Bà thím vừa lúc ngẩng đầu lên, chỉ thấy gã trước mặt vẻ mặt đằng đằng sát khí, toàn thân tỏa ra lệ khí, thanh kiếm bên hông dường như cũng tỏa ra hàn khí, chiếc hộp trong tay cũng mơ hồ phảng phất mùi máu tanh. Bao nhiêu luồng khí tức đáng sợ đồng thời ập tới, bà ta tại chỗ sợ đến ngây người, lập tức mất sạch khí thế.
Này… này… Đây không phải là… sát thủ mang đầu người đi lĩnh thưởng trong truyền thuyết sao?
Ta… ta vừa mới đụng phải một sát thủ giết người như ngóe trong truyền thuyết? Lại còn làm lòng trắng lòng đỏ văng đầy người hắn… Hơn nữa ta còn mắng hắn một câu… “muốn chết”… Đúng là muốn chết, ta làm vậy không phải tìm chết thì là gì?
Lần này thì tiêu rồi!
Thế nhưng, ngoài dự liệu chính là, vẻ mặt hung ác của tên sát thủ lập tức biến mất, hắn cố gắng nặn ra một nụ cười hòa ái dễ gần, liên tục cười làm lành: "Xin lỗi, xin lỗi, là lỗi của ta, ha ha, làm vỡ trứng gà của ngài, thật sự xin lỗi... Vậy ngài xem..."
Nói rồi hắn móc ra một nén bạc, không nói hai lời nhét vào tay bà thím: "Ngài xem bấy nhiêu có đủ không... Bồi thường trứng gà cho ngài, xin lỗi, ngài tuyệt đối đừng để bụng, tức giận hại thân... Không đủ thì ta vẫn còn..."
Một sát thủ ăn nói khép nép, nho nhã lễ độ như vậy, có ai từng thấy chưa?
Bà thím tại chỗ liền sững sờ, tình huống gì thế này?!
Cầm nén bạc trong tay, mãi đến khi tên sát thủ cao thủ kia đi xa, bà ta vẫn chưa hoàn hồn...
Oa! Đây chính là sát thủ trong truyền thuyết, tuy rằng trông hơi xấu, nhưng sao lại còn lễ phép hơn cả lão tú tài nhà bên, lại còn có phong độ nữa. Lẽ nào là vì ta có dung mạo hoa nhường nguyệt thẹn, thân hình yểu điệu, mà khiến hắn nảy sinh lòng yêu mến? Chắc chắn là như vậy… Bà thím nhất thời mắt long lanh như hoa đào… Mơ màng vô hạn, còn đem những lời ca tụng nghe được từ lão tú tài nhà bên gán hết lên người mình!
Mấy tên sát thủ cùng chứng kiến cảnh này ở cổng thành đều trợn mắt há mồm, con ngươi suýt nữa thì rơi ra ngoài.
Khốn kiếp!
Đây thật sự là vị nhân vật ghê gớm xếp hạng thứ 100 trong giới sát thủ, kẻ hễ không vừa ý là rút kiếm giết người đó sao?
Đỉnh cấp sát thủ trong truyền thuyết đó ư?
Từ khi nào mà tính tình trở nên tốt như vậy?
Nào biết, vị cao thủ trong giới sát thủ này trong lòng cũng đầy bất đắc dĩ.
Ngươi nghĩ ta muốn thế sao?
Nhưng cái đầu người trong tay ta bây giờ, trị giá một trăm triệu lượng bạc đó!
Tròn một trăm triệu lượng bạc trắng xóa!
Việc nhỏ không nhẫn, ắt loạn mưu lớn...
Nếu vào thời điểm mấu chốt này mà giết người ở đây, trở thành tội phạm bị Đế quốc Thần Hoàng truy nã, thì con mẹ nó ta còn đi lĩnh thưởng thế nào được nữa?
Chỉ vì bị va chạm một cái chẳng đau chẳng ngứa mà mất đi một trăm triệu lượng?
Khốn kiếp, ta là loại ngu ngốc đó sao?
Bà thím này đừng nói chỉ va ta một cái, mắng ta một câu, bây giờ cho dù bà ta thèm nhỏ dãi sắc đẹp của lão tử, muốn cưỡng ép ta, ta cũng chỉ có thể cười làm lành mà phối hợp, chiều tới bến...
Chỉ cần ta lĩnh được một trăm triệu đó...
Chết tiệt! Có một trăm triệu đó rồi, ai còn rảnh rỗi đi làm cái nghề đầu đao liếm máu, lang bạt chân trời này nữa? Khi đó lão tử nhất định sẽ mua một tòa nhà lớn, cưới mấy bà vợ, sinh một đàn con, rửa tay gác kiếm, lui về ở ẩn, tiêu dao tự tại!
Nói chung là từ nay về sau không bao giờ động kiếm giết người nữa!
Bây giờ chỉ còn cách mục tiêu đó một bước chân, cho dù có ai không may gây sự với ta, cãi cọ với ta, hay thậm chí là muốn làm gì đó với ta, ta cũng sẽ nhẫn nhịn đến cùng, tuyệt không xung đột với ai, để còn được sống những ngày thần tiên của mình.
Có câu nói thế nào nhỉ... Con nhà ngàn vàng, phải biết giữ mình!
Lão tử sau này nhất định sẽ làm một phú ông có hàm dưỡng, có tu dưỡng, có tố chất. Sau này những chuyện nguy hiểm, đừng tìm đến lão tử, tất cả đều không liên quan đến lão tử. Lão tử trong tay có một trăm triệu lượng... còn có thể chơi cùng với lũ cùng kiết xác các ngươi sao?
Tên sát thủ nhìn những ánh mắt nghi hoặc, khó hiểu, kinh ngạc của đám đồng hành xung quanh, hừ một tiếng, ngẩng cao đầu đi vào thành.
Phì phì, ai là đồng hành với bọn họ... Lão tử sắp rửa tay gác kiếm rồi!
Bọn sát thủ này thật đáng ghét, nhìn ta như vậy... Không biết ta sắp trở thành đại phú hào sao? Sau này đừng xếp lão tử vào hàng ngũ sát thủ nữa, nhìn thấy các ngươi ta còn thấy phiền, hiểu không...