Biết rõ tử kiếp không thể tránh khỏi, tất cả mọi người đều trợn to hai mắt, nhìn cánh cửa cầu vồng đang chậm rãi hạ xuống.
Ai nấy đều biết, chỉ cần đợi đến khoảnh khắc cánh cửa cầu vồng này hoàn toàn thành hình, đó chính là ngày tàn của mình đã đến.
Thế nhưng, ngay lúc này, biết rõ con Kim Lân Long Ngư kia đang di chuyển trong tầng băng, tạm thời không có uy năng mạnh mẽ tác động lên người, nhưng đám người mình lại ngay cả việc phá vỡ mặt băng cũng không làm được.
Chỉ cần Thải Hồng Môn một khi thành hình, với tốc độ của Kim Lân Long Ngư, trong nháy mắt là có thể xuyên qua cửa, lột xác Hóa Long, đám người mình căn bản không có năng lực ngăn cản!
Thực ra mọi người ở đây đều biết, Kim Lân Long Ngư trong truyền thuyết rất đáng sợ, có thể giết chết bất kỳ cường giả nào ở Thanh Vân Thiên vực, thế nhưng, đó dù sao cũng đã là truyền thuyết của vạn năm trước, thật sự quá xa vời; suy nghĩ đầu tiên trong lòng mọi người cũng chỉ là: Cho dù đáng sợ, nhưng cũng chỉ là một con cá, có thể đáng sợ đến mức nào? Nếu viễn cổ có người lấy được linh ngư này, vậy thì ta cũng có thể!
Người cùng một lòng, lòng cùng một ý!
Vậy mà, vào giờ phút này, cho đến cửa ải cuối cùng để Kim Lân Long Ngư Hóa Long, tất cả mọi người đối mặt với cái chết cận kề, mới thật sự cảm nhận được sự mạnh mẽ đáng sợ của con cá này.
Đáy lòng tất cả mọi người đều là một mảnh tuyệt vọng, cũng là lòng cùng một ý: Lẽ nào hôm nay, ta thật sự phải chết ở nơi này!
Giữa không trung, luồng uy áp ngưng trọng chưa từng có kia càng lúc càng thấp, dần dần ép cho mọi người có chút cảm giác không thở nổi.
Mà Thải Hồng Môn nơi chân trời càng lúc càng rõ rệt, càng lúc càng rõ ràng, dần dần hình thành trạng thái gần như thực chất, từ từ hạ xuống.
Giờ phút này mọi người ở đây không còn động đậy gì nữa, mọi sự giãy dụa đều là vô ích, giống như đang chờ đợi sự phán quyết của vận mệnh, ngây người như phỗng.
Chuyện đến nước này, đã là thần tiên khó cứu!
Ừm, cũng không hẳn là hoàn toàn không có khả năng cứu vãn, nếu có người có thể ở trong khoảnh khắc Kim Lân Long Ngư từ trong nước nhảy lên, lao vào Thất Thải Hồng Môn mà chặn đứng con cá này!
Nhưng, chỉ xét theo tốc độ di chuyển mà con cá chết tiệt này thể hiện trước đó...
Tất cả mọi người đều rất chắc chắn một điều: Trong thiên hạ, thật sự không có bất kỳ ai, có thể sở hữu tốc độ như vậy, chặn đứng được Kim Lân Long Ngư khi tốc độ đã tăng lên đến cực hạn!
Cái gọi là một tia sinh cơ cuối cùng, nhiều lắm cũng chỉ là nghĩ vậy mà thôi!
Đó tuyệt đối không phải là chuyện nhân lực có thể làm được!
"Xong rồi!" Một lão giả, mặc y phục màu trắng sữa của Bích Nguyệt Thiên Các, đứng bên cạnh Diệp Tiếu, ngẩng đầu nhìn Thải Hồng Môn đang chậm rãi hạ xuống trên không trung, dậm chân thất thanh thở dài, mặt xám như tro, không còn chút huyết sắc nào.
Trước ngực vị lão giả này có thêu một vầng trăng tròn, đã gần như là màu vàng, hiển nhiên, thân phận của người này ở Bích Nguyệt Thiên Các tuyệt đối không thấp, hơn nữa một thân tu vi cũng đạt tới Đạo Nguyên cảnh giới, nói cách khác, người này ở Thanh Vân Thiên vực cũng đã được xem là cao thủ siêu nhất lưu đương thời, có thể bước vào hàng ngũ cường giả đỉnh phong.
Nhưng giờ phút này, lại là vẻ mặt xám ngoét, hai mắt vô thần, tất cả đều là tâm thần suy sụp.
Diệp Tiếu cũng theo đó mà cười khổ một tiếng: "Các ngươi xong rồi... ta phải làm sao bây giờ?"
Không phải Diệp Tiếu quá bi quan, mà là hiện thực chính là bi quan như vậy, tốc độ di chuyển của con cá chết tiệt kia thật sự quá nhanh, đừng nói là Diệp Tiếu hiện tại, cho dù là Tiếu quân chủ kiếp trước, vào thời điểm trạng thái sung mãn nhất, đỉnh phong nhất, nói riêng về tốc độ cũng là vạn vạn lần không theo kịp, mắt thấy tử kiếp giáng xuống, càng là không có cách nào ra tay, ngoài một tiếng cười khổ ra, còn có thể làm được gì!
Trời ơi, đất hỡi, sao số ta lại khổ thế này, vất vả lắm mới chết đi sống lại, làm người kiếp thứ hai, nhưng tại sao ngay khi ta vừa trở lại chốn cũ, liền gặp phải tình thế chắc chắn phải chết vạn năm khó gặp này!
Vận khí của ta lại có thể tốt đến mức này sao?!
Đúng là bi kịch, bi kịch đến tột cùng!
Nhị Hàng ơi là Nhị Hàng, ngươi có làm được không...
Trong lòng Diệp Tiếu, thân hình nhỏ bé của Nhị Hàng hơi co lại, hai chân sau đã đạp lên lồng ngực Diệp Tiếu... Hai mắt mèo tròn xoe, nhìn chằm chằm không chớp, hết sức chăm chú, tập trung tinh thần... nhìn vào bóng hồng dưới lớp băng kia.
Thức ăn ngon!
Đừng chạy!
Lão giả kia nghe tiếng quay đầu nhìn Diệp Tiếu, lúc này mới kinh ngạc phát hiện: Tên này tu vi yếu như vậy... sao cũng dám tới đây? Với chút thực lực rác rưởi như vậy, mà lại không bị cái lạnh cực độ này đông chết, đúng là một kỳ quan!
"Tiểu tử nhà ngươi là đệ tử môn phái nào?" Lão giả cau mày: "Nhìn thiên phú của ngươi cũng không tệ, có thể dùng chút tu vi ấy mà chống cự được cái lạnh cực độ này, nhưng trưởng bối sư môn của ngươi tại sao lại không màng thực tế, để một kẻ tu vi thấp kém như ngươi ngông cuồng đến nơi này, há chẳng phải là chịu chết sao!? Đây chẳng phải là xem nhẹ căn cơ của môn phái hay sao?"
Diệp Tiếu vẫn không ngừng cười khổ: "Tiền bối, ta không phải đệ tử của môn phái nào, ta không có môn phái... Không chỉ không có môn phái, nói vậy cũng không đúng, ta căn bản không phải người của Thanh Vân Thiên vực này, chỉ là một người hạ giới hôm nay vừa mới phi thăng lên... Vừa phi thăng lên, sau đó rất trùng hợp rơi xuống đây, rồi sau đó liền..."
Lão giả sững sờ: "Cái gì? Ngươi hôm nay mới phi thăng lên?..."
Nhìn kỹ tu vi nhỏ bé của Diệp Tiếu, trên người cũng không có loại khí tức độc nhất của Thanh Vân Thiên vực, đột nhiên trong lòng cảm thấy một cảm giác cân bằng vi diệu: Hóa ra còn có người thảm hơn cả ta.
Nghĩ như vậy, rõ ràng cảm thấy trong lòng không còn khó chịu như vậy nữa.
Con người thường là như vậy.
Nếu như vào lúc cảm thấy mình rất thảm, lúc tuyệt vọng, đột nhiên phát hiện có người còn tuyệt vọng hơn mình, thê thảm hơn mình... Như vậy, cho dù mọi người vẫn phải đối mặt với cùng một con đường chết, trong lòng vẫn sẽ cảm thấy an ủi.
Quả thật là một tâm thái rất vi diệu, rất khó dùng lời để miêu tả rõ ràng!
Dù biết lúc này cười trên nỗi đau của người khác là không thỏa đáng, nhưng, vào thời điểm như thế này, sự khuây khỏa đó lại khó mà kìm nén được, nguyên nhân không gì khác, chính là thói hư tật xấu của con người đang tác quái.
Càng không nên xem thường loại người này, chuyện như vậy, đổi lại ngươi là người trong cuộc, cũng khó mà ngoại lệ, vẫn là câu nói đó, lòng người đều như vậy, dù sao, ai cũng không phải thánh nhân!
Trong lúc tâm tư lão giả này chuyển động, lại không tự chủ được mà cười ha ha, còn vỗ vỗ vai Diệp Tiếu: "Nói như vậy, tiểu tử nhà ngươi còn xui xẻo hơn cả chúng ta, vừa mới lên đã đụng phải tử kiếp khó giải vạn năm khó gặp này... Chúng ta ít nhất còn tung hoành ở Thanh Vân Thiên vực nhiều năm như vậy... Ừm, ngươi chắc còn chưa biết tại sao lại nói là tử kiếp khó giải vạn năm khó gặp, lúc này không có thời gian giải thích cặn kẽ với ngươi, tiểu tử nhà ngươi đành phải làm một con quỷ hồ đồ rồi..."
Diệp Tiếu chỉ cảm thấy trong lòng có mười vạn con thần thú đang gào thét chạy qua, vạn lần không ngờ tới vào lúc này, mình lại có thể cho người khác một cơ hội để hả hê.
Nhưng nghĩ lại vận khí của mình, đúng là không còn lời nào để nói.
Vừa lên đã rơi xuống ngay trung tâm, sau đó Thải Hồng Môn hình thành...
Một con đường chết chạy cũng không kịp lập tức giáng xuống!
Chết tiệt, đáng giận nhất là, lão tử không biết ngọn nguồn, mức độ hung hiểm ư, lão tử biết, rất biết, cực kỳ biết, các ngươi đều là chủ động tới chịu chết, còn lão tử là bị động rơi vào đây, hiểu chưa
☾ Bước vào thế giới mộng mơ… Thiên Lôi Trúc dịch từng tờ yêu thương ☽