Nàng tuyệt đối không ngờ rằng, chính mình dùng thủ đoạn hèn hạ như vậy để ám hại một cường giả nổi danh tính khí nóng nảy, khiến cho vị cường giả này rơi vào nguy cục không thể cứu vãn, mà vị cường giả này, lại đối xử với mình như vậy.
Không những không giết mình, không hành hạ mình, ngược lại còn cho mình một món tài vật khổng lồ, thậm chí cả vật phẩm tu luyện!
"Tại sao?" Thiếu nữ hoang mang hỏi.
Giờ phút này, trong lòng nàng tràn ngập hiếu kỳ.
Không chỉ nàng, mà đây cũng là tiếng lòng của tất cả mọi người có mặt tại đây!
Tiếu Mộ Phi đau đớn nhắm mắt lại, thản nhiên nói: "Không vì sao cả, chỉ là không muốn giết ngươi. Ngươi và ta vốn chẳng quen biết, lấy đâu ra lý do!"
Thiếu nữ vẫn ngơ ngác đứng tại chỗ, Tiếu Mộ Phi đột nhiên quát lớn: "Sao còn chưa đi?! Lẽ nào ngươi phải chết ở đây mới vừa lòng sao?"
Thiếu nữ nghe vậy toàn thân chấn động, đột nhiên quỳ xuống, dập đầu ba cái với Tiếu Mộ Phi, thấp giọng nói: "Xin lỗi, cảm tạ ngươi!"
Dứt lời, nàng đột nhiên xoay người, vội vã chạy như bay.
Mọi người có ý định truy đuổi, nhưng Tiếu Mộ Phi lại kiên quyết không cho phép. Hắn nhìn theo bóng lưng thiếu nữ xa dần, trong ánh mắt tràn đầy sự lưu luyến và trìu mến...
"Tại sao? Đây là tại sao chứ..." Phương Đại Long nước mắt giàn giụa: "Sư phụ... Ngài tại sao lại để cho hung thủ kia chạy thoát... Con hận không thể chém ả thành trăm mảnh..."
Tiếu Mộ Phi nhẹ nhàng lắc đầu, cười khổ: "Tại sao ư? Cứ coi như là ta nợ nàng đi..."
Thứ tâm tình kỳ quái khó tả kia lại một lần nữa hiện lên trong mắt hắn.
Thân thể hắn lảo đảo, nói: "Ta vẫn luôn nghĩ, ta Tiếu Mộ Phi sẽ chết như thế nào... Trên suốt chặng đường này, ta cũng không muốn chết... Vẫn luôn giãy giụa, vẫn luôn chiến đấu... Ta đã nghĩ, ta phải đưa tất cả các ngươi trở về tông môn."
"Xem ra, ta không làm được rồi."
"Hóa ra ta Tiếu Mộ Phi, lại chết như thế này, Cửu Tuyệt U Minh Độ, loại độc khó giải nổi danh nhất Thanh Vân Thiên Vực." Trong mắt Tiếu Mộ Phi tràn ngập một thần thái kỳ lạ, không có chút thù hận, cũng không có nửa điểm không cam lòng, ngược lại, còn có chút giải thoát: "Chết như thế này... Hẳn là... Ta hẳn là, nên hài lòng rồi chứ?"
Phương Đại Long nghe vậy thì oà khóc.
Thế nhưng đúng lúc này, có một người thản nhiên nói: "Tiếu lão, có ta ở đây, ngài nhất định không chết được. Cửu Tuyệt U Minh Độ thì đã sao? Chưa qua U Minh, sao gọi là cửu tuyệt?!"
Mọi người theo tiếng quay đầu nhìn lại, người nói chuyện, chính là... người đã ăn nội đan của Kim Lân Long Ngư, vị Diệp Trùng Tiêu kia!
...
Phương Đại Long nghe vậy mừng rỡ như điên, nhất thời mất hết bình tĩnh chạy tới, một tay nắm lấy tay Diệp Tiếu: "Trùng Tiêu, ngươi ngươi ngươi... Ngươi nói thật sao? Thật sự có thể giải được độc này?"
Diệp Tiếu "ừ" một tiếng, trầm giọng nói: "Nếu nói là giải độc, ta không dám bảo đảm, thứ gọi là Cửu Tuyệt U Minh Độ, đã được xưng là cửu tuyệt, khẳng định cực kỳ khó giải. Bất quá nếu chỉ tạm thời áp chế, thì không có vấn đề gì lớn. Coi như là cửu tuyệt U Minh, chúng ta tạm thời không qua, chẳng phải sẽ không đến U Minh hay sao?!"
Nói rồi, hắn bước tới bên cạnh Tiếu Mộ Phi.
Phương Đại Long và mấy người vội vàng tránh sang một bên, vẻ mặt căng thẳng nhìn Diệp Tiếu, trong ánh mắt tràn ngập kỳ vọng.
Tiếu Mộ Phi lúc này ánh mắt đã có chút tán loạn, bỗng nhiên cười khổ nói: "Ta nào muốn chết, bất quá... ta hẳn là không qua khỏi rồi... Đó là Cửu Tuyệt U Minh Độ, nào phải nói không qua là có thể không qua được, chỉ là phí công vô ích..."
Trong ánh mắt của hắn, tràn đầy vẻ hồi tưởng xa xăm, nhẹ giọng nói: "Kỳ thực... Ta biết đó là một cái bẫy... Dù biết, ta vẫn bước vào... Cam tâm tình nguyện bước vào... Ha ha..."
Diệp Tiếu bước nhanh tới: "Ngài cứ đừng nói chuyện đã, qua được hay không ngài nói không được, cứ xem hiệu lực linh đan của ta rồi nói!"
Nói đoạn, hắn từ trong ngực lấy ra một cái bình ngọc, đổ ra một viên giải độc đan cấp bậc đan vân, nhét thẳng vào miệng Tiếu Mộ Phi.
"Vô dụng thôi, Cửu Tuyệt U Minh Độ chính là kỳ độc khét tiếng của Thiên Vực, danh tiếng không thể giải được đâu phải là hư danh..." Tiếu Mộ Phi còn định ngăn Diệp Tiếu làm chuyện vô ích, nhưng đã kinh ngạc trông thấy trước mắt một làn sương mờ ảo bốc lên, tường vân lượn lờ.
Thân thể rõ ràng đã như đèn cạn dầu, lại cảm thấy tinh thần chấn động, cơ thể vô lực cũng dường như có một luồng sinh khí cuồn cuộn truyền vào, ánh mắt bất giác sáng ngời.
Tất cả mọi người đều chứng kiến một màn thần kỳ như vậy, nhất thời lặng ngắt như tờ, một lúc lâu sau mới có người thất thanh hô lên: "Đan vân thần đan?"
Tiếng hô vừa dứt, như để hưởng ứng, mọi người đồng thanh hô lại một tiếng: "Đan vân thần đan?!"
Mọi người gần như trợn lồi cả tròng mắt. Có mấy người, thậm chí còn đưa tay lên dụi mắt.
Lẽ nào thật sự là... thứ đó trong truyền thuyết?
Trong lúc nhất thời, mọi người không thể tin vào cảnh tượng trước mắt.
Đám mây đan vân kia chỉ thoáng hiện lên, vừa đủ để mọi người thấy rõ đây là đan vân thần đan, ngay sau đó đã được đưa vào trong miệng Tiếu Mộ Phi. Tiếu Mộ Phi chỉ cảm thấy một viên đan dược tròn trịa vào miệng, tức thì hóa thành một dòng nước ngọt, trôi xuống cổ họng, hương thơm tràn ngập. Thậm chí, còn chưa kịp hoàn toàn tan hết, dược lực cuồn cuộn đến cực điểm đã ầm ầm bộc phát, lưu chuyển khắp toàn thân.
Độc tố vốn đã sắp công phá tâm mạch, lại như thủy triều rút ngược trở về!
Diệp Tiếu đưa đan dược vào xong cũng không dừng tay, lật tay một cái, một thanh đoản đao thình lình xuất hiện, hắn vung một đao dứt khoát, cắt phăng một miếng thịt lớn trên ngực Tiếu Mộ Phi; lại một đao nữa, một miếng thịt lớn trên bắp chân Tiếu Mộ Phi cũng theo đó rơi xuống, thêm một đao, bắp chân còn lại cũng bị cắt đi một miếng thịt.
Gần như cùng lúc đó, dòng máu đen hôi thối tuôn trào ra, mùi tanh nồng nặc, khiến người ta ngửi thấy mà buồn nôn.
Thanh đoản đao trong tay Diệp Tiếu không biết đã biến mất từ lúc nào, nhưng động tác của hắn vẫn chưa dừng lại, tay phải như gảy đàn tỳ bà, không ngừng lướt qua trên người Tiếu Mộ Phi.
Nguyên khí thúc đẩy, lượng lớn máu đen hôi thối phun ra như tên bắn, kéo dài một lúc sau mới dần khôi phục lại màu đỏ tươi. Diệp Tiếu thấy máu đã chuyển sang màu đỏ thì không hề chậm trễ, ngón tay điểm liên tiếp mấy cái lên người Tiếu Mộ Phi để chặn mạch máu, lập tức băng bó vết thương. Toàn bộ động tác trôi chảy, gọn gàng. Độc huyết cố nhiên phải thải ra hết, nhưng máu tươi thì phải giữ lại, bằng không cho dù dược lực có mạnh mẽ đến đâu, mất máu quá nhiều vẫn sẽ khiến người ta mất mạng.
"Diệp huynh thủ pháp thật cao siêu, y thuật lại thành thạo như vậy?" Phương Đại Long thấy sắc mặt sư phụ mình tuy vẫn trắng bệch như tờ giấy, nhưng đã không còn hắc khí, hiển nhiên đã tốt lên rất nhiều, không khỏi thở phào nhẹ nhõm, hiếu kỳ hỏi: "Chẳng lẽ huynh là dược sư?"
"Không phải, ta là một đan sư." Diệp Tiếu có chút phiền muộn nói: "Viên linh đan cứu mạng này... là di vật duy nhất sư phụ để lại cho ta. Theo lời sư phụ ta dặn lại, viên đan dược này đã đạt tới cấp bậc đan vân, có thể nói là thần phẩm trong các loại đan, cũng là viên đan vân thần đan duy nhất của môn phái chúng ta trong mấy ngàn năm qua... là bảo vật trấn phái!"
"Đan sư!"
Hơn một trăm đệ tử Hàn Nguyệt Thiên Các lúc này, ánh mắt nhìn Diệp Tiếu đều chợt chấn động!
Tên tiểu tử này lại là một đan sư