Mà đây, vẻn vẹn mới chỉ là bắt đầu. Sau khi đánh cho Chiếu Nhật Thiên Tông tàn phế, Huyền Băng đại trưởng lão dường như không cần điều tức, liền trực tiếp đi đến Tinh Thần Vân Môn, cũng xông vào một mạch như thế, hung hăng đánh thẳng vào tông môn, không nghe bất kỳ lời giải thích nào, không nói một lời, trực tiếp ra tay.
Sau một trận hành hung đơn phương, khiến Tinh Thần Vân Môn vài người trọng thương tàn phế, bà ta mới cười gằn rời đi, cũng để lại một câu y hệt: "Sau này, liệu mà thành thật cho ta! Phong bế sơn môn ba năm!"
Tiếp đó là Hàn Nguyệt Thiên Các, cũng nhận lấy đãi ngộ tương tự. Điểm tốt duy nhất là mấy vị đại trưởng lão của Hàn Nguyệt Thiên Các chỉ bị trọng thương, không đến mức tàn phế, cũng không tổn hại đến căn cơ công thể, điểm này đã may mắn hơn Nhật, Tinh hai tông không ít.
Bốn đại tông môn còn lại cũng không ngoại lệ, tất cả đều bị Huyền Băng đại trưởng lão chà đạp một phen.
Sau khi chỉnh đốn xong bảy đại tông môn, Huyền Băng đại trưởng lão vẫn không có ý dừng tay. Vị đại trưởng lão có tâm lý và sinh lý đều cường hãn đến cực điểm này lần lượt "ghé thăm" hai cung còn lại là Băng Tiêu Thiên Cung và Quỳnh Hoa Nguyệt Cung, cũng đại náo một trận, sau đó xông thẳng vào hai đại thần điện!
Bà ta quả thực như một cơn lốc quét qua, với thế như chẻ tre càn quét toàn bộ các thế lực hàng đầu của Thanh Vân Thiên Vực!
Hai đại thần điện bị "ghé thăm" cuối cùng xem như khá hơn một chút, dù sao họ cũng sở hữu siêu cấp cao thủ có thể chống lại vị đại trưởng lão khủng bố này, tổn thất không lớn lắm. Phiêu Miểu Vân Cung và hai thần cung kia tổn thất cũng không lớn, dù sao cũng đều là tông môn do nữ tử làm chủ đạo, Huyền Băng đại trưởng lão cũng không thật sự hạ độc thủ. Ngay cả trong bảy đại môn phái, bốn nhà còn lại ngoài Nhật Nguyệt Tinh cũng chỉ mất chút thể diện, tổn thất vẫn nằm trong phạm vi chịu đựng được.
Chỉ có Hàn Nguyệt Thiên Các, Chiếu Nhật Thiên Tông và Tinh Thần Vân Môn là gặp đại họa.
Cách đây không lâu, ba đại tông môn này đã chủ đạo liên hợp vây quét Tiếu quân chủ, cuối cùng tuy đã thành công giết chết đối phương, nhưng trận ác chiến kéo dài mấy tháng cũng khiến cao thủ hàng đầu của ba tông này chết mất gần một nửa.
Quan trọng nhất là, đệ tử tinh anh của ba đại tông môn tử trận nhiều vô số kể.
Tất cả cao thủ của các tông môn tham gia vây công Tiếu quân chủ lúc trước, những kẻ may mắn sống sót trở về môn phái không một ai hoàn toàn lành lặn, nhẹ nhất cũng là bị nội thương.
Trong đó không ít cao thủ hàng đầu Đạo Nguyên cảnh thất, bát phẩm, thương thế trực tiếp khiến họ mấy chục năm cũng không thể hồi phục. Dù là người bị thương tương đối nhẹ, cũng tuyệt không thể hoàn toàn bình phục trong thời gian ngắn như vậy.
Vì thế, khi đối mặt với Huyền Băng đại trưởng lão của Phiêu Miểu Vân Cung hung hăng đột kích, vốn đã không phải đối thủ, nay lại càng thiếu đi sức chống cự tối thiểu.
Không thể tránh khỏi việc bị Huyền Băng quét ngang một trận như bẻ cành khô ngay tại tông môn của mình.
Có thể nói là mất sạch thể diện.
May mà chưa xuất hiện thương vong về người, Huyền Băng đại trưởng lão trước sau vẫn hạ thủ lưu tình, bằng không, đó có thể đã là họa diệt môn...
"Vị Huyền Băng đại trưởng lão này sao lại điên cuồng đến thế? Lại dám lấy sức một người khiêu chiến tất cả các siêu cấp thế lực, nàng lẽ nào..." Một đệ tử chép miệng: "Đây là làm gì vậy chứ..."
"Ngu ngốc!"
Tiếu Mộ Phi mắng: "Thời gian trước, Huyền Băng đại trưởng lão đột nhiên mất tích, không biết có kẻ nào lấy được tin tức từ đâu, nói rằng Huyền Băng đại trưởng lão đã ngã xuống..."
"Vì vậy trong khoảng thời gian này, mọi người đều ra sức áp bức Phiêu Miểu Vân Cung, nhưng không thật sự hạ sát thủ, chính là muốn xác minh từ bên cạnh xem Huyền Băng đại trưởng lão có thật sự đã ngã xuống hay không."
"Chỉ cần Huyền Băng đại trưởng lão chưa chết, đối mặt với nguy cơ của tông môn, bà ta nhất định sẽ xuất hiện. Nếu vẫn không ra mặt, vậy thì tin tức đã được xác thực, cũng có nghĩa là Phiêu Miểu Vân Cung sẽ phải đối mặt với tai ương ngập đầu."
"Bây giờ thì hay rồi, kết quả thăm dò đã có... Huyền Băng đại trưởng lão không những không chết, mà thực lực còn tiến thêm một bước, cường hãn đến mức thái quá. Nói cách khác, khoảng thời gian bà ta mất tích, nói không chừng chỉ là đang bế quan mà thôi."
Tiếu Mộ Phi thở dài: "Chuyện này đúng là chữa lợn lành thành lợn què, hoàn toàn là do mấy đại môn phái tự dưng không có chuyện gì lại đi tìm việc, rảnh rỗi tự rước lấy phiền phức... Trải qua một màn náo kịch này, trong một khoảng thời gian tới, chắc chắn tất cả đều sẽ phải ngoan ngoãn."
Mọi người nghe vậy không khỏi thở dài, nhưng cũng đều thở phào nhẹ nhõm.
Nếu một đám tông môn đều yên tĩnh thành thật, chúng ta cũng sẽ không bị truy sát gắt gao nữa. Điều này bất lợi cho các tông môn, nhưng lại là đại lợi đối với chúng ta!
Chỉ có Diệp Tiếu trong lòng cảm thấy kỳ quái.
Vị Huyền Băng đại trưởng lão trong truyền thuyết kia tuy mình chưa từng gặp, nhưng... thực lực của bà ta tuy sớm đã rất khủng bố, nhưng dường như vẫn chưa đạt đến cấp bậc khủng bố như vậy thì phải...
Đối với bảng xếp hạng những người mạnh nhất Thiên Vực, Diệp Tiếu nhớ rất rõ ràng.
Thanh Vân Thiên Vực, thập đại cường giả; một người ngự trị ở vị trí đệ nhất đã lâu, xưa nay không ai có thể lay chuyển.
Tên của người này, mọi người đều biết gọi là 'Vũ Pháp'.
Đương nhiên, cái "biết" này chỉ giới hạn ở cách phát âm; không ai dám chắc hai chữ 'Vũ Pháp' này, rốt cuộc là 'Vũ Pháp' hay là 'Vô Pháp', hoặc là 'Ngô Pháp'...
Nhưng chính là người này, đã chiếm giữ vị trí thứ nhất của Thanh Vân Thiên Vực vô số năm tháng, bễ nghễ thiên hạ.
Xếp dưới "một người" chính là hai điện chủ, nam bắc hai thần điện, siêu nhiên thoát tục.
Hai vị điện chủ này còn thần bí hơn cả "một người". "Một người" ít ra còn có tên tuổi truyền lại, còn hai vị điện chủ thì ngay cả họ tên lai lịch cũng không ai biết, hoàn toàn là một ẩn số!
Tiếp sau đó mới đến phiên ba cung. Mà trong ba cung, Huyền Băng đại trưởng lão của Phiêu Miểu Vân Cung cố nhiên hùng cứ vị trí số một, đứng trên tất cả mọi người, thậm chí so với hai vị điện chủ thần bí kia cũng chưa chắc đã thua kém. Nhưng, tu vi của bản thân bà ta, so với cao thủ đỉnh cấp của hai cung còn lại, vẫn ở cùng một trình độ, không hề chiếm ưu thế tuyệt đối.
Bảng xếp hạng thập đại cường giả đương thời, ở một mức độ nào đó, cũng tương đương với bảng xếp hạng mười thế lực lớn.
Phóng mắt khắp Thiên Vực, cũng có vài vị cường giả tu vi gần như những người trên bảng, nhưng vì không có thế lực hay tông môn chống lưng nên bị loại ra ngoài; nhưng điều đó không có nghĩa là thực lực thật sự của họ yếu hơn.
Nhưng dù nói thế nào, tu vi của Huyền Băng cũng không nên mạnh đến tình trạng hiện tại mới phải.
Phải biết rằng, chiến tích này của Huyền Băng không phải là đơn đả độc đấu đơn thuần, mà là bắt đầu từ bảy đại môn phái, cứ thế một đường đánh tới. Đem tất cả cường giả đều đánh qua một lần!
Ngoại trừ thiên hạ đệ nhất nhân Vũ Pháp được công nhận ra, tám đại cao thủ còn lại, không một ai bị Huyền Băng bỏ sót!
Đây chẳng khác nào một trận xa luân chiến vô cùng đặc biệt, hơn nữa còn là do Huyền Băng chủ đạo, chủ động khiêu chiến, ngang dọc mấy trăm ngàn dặm, đi vài vòng quanh Thanh Vân Thiên Vực, giao thủ với tất cả cao thủ một lần!
Đây chính là một thần thoại!
Dù chỉ là truyền thuyết, cũng lộ ra vẻ hoang đường khó tin.
Thế nhưng, nó lại thật sự đã xảy ra.
Huyền Băng sao lại đột nhiên trở nên lợi hại đến thế?