Đoàng đoàng đoàng...
Theo sáu tiếng vang giòn giã, sáu tên thuộc hạ không chút đề phòng nào đã bị lão đại của mình tặng cho mỗi người một cái tát. Toàn bộ đầu và mặt của bọn chúng tức thì biến thành một khối bầy nhầy, không còn nhìn ra hình dáng ban đầu, thậm chí còn không kịp kêu lên một tiếng thảm thiết đã mất mạng tại chỗ.
"Yên tâm, ta giết các ngươi, nhưng cũng sẽ không một mình sống tạm bợ. Chúng ta sẽ cùng nhau xuống cửu tuyền! Thiên thu đại nghiệp, sao có thể hủy trong tay chúng ta? Dù chỉ là một sơ hở nhỏ nhất cũng phải tận lực phòng ngừa, nếu đã xuất hiện, phải lập tức xóa bỏ!" Lão già tự lẩm bẩm, đoạn hủy diệt tất cả vật phẩm liên quan trên người sáu kẻ thuộc hạ, kể cả nhẫn không gian cũng bị phá hủy cùng lúc.
Sau đó, lão lại đem tất cả vật phẩm của chính mình, bao gồm cả thanh binh khí yêu quý đã gắn bó cả đời, cũng đều đập nát!
Làm xong tất cả, lão vẫn cảm thấy không yên lòng, bèn nhẫn tâm đập nát toàn bộ thân thể của sáu gã thuộc hạ, tàn thi cũng chia thành nhiều phần rồi ném vào trong ngọn lửa hừng hực, quyết không để lại bất kỳ sơ hở nào.
Chỉ là một loạt động tác này của lão, tuy tốn thời gian không nhiều, nhưng đã để lộ hành tung. Bất kể là ra tay đánh giết sáu tên thuộc hạ, hay dùng nguyên lực của bản thân để nghiền nát nhẫn không gian, đều tạo ra những gợn sóng nguyên lực bất thường, lập tức bị Triển Vân Phi, người đã sớm chú ý mọi manh mối bốn phía, phát hiện ra.
Trên bầu trời, Triển Vân Phi xác nhận mục tiêu ngay tức khắc, hét dài một tiếng, trường kiếm hóa thành một dải cầu vồng kinh thiên, bay vút về phía bên này! Ánh mắt sắc bén của y gắt gao khóa chặt lấy lão già.
Lão già cười thảm một tiếng: "Triển Vân Phi, quả là tài tình, quả là kiên trì, giỏi tính toán, nhưng đáng tiếc ngươi vĩnh viễn cũng không biết chúng ta là ai! Nhất định sẽ là công dã tràng, uổng công vô ích!"
Dứt lời, lão không chút do dự, dồn toàn bộ công lực và tu vi cả đời vào lòng bàn tay, rồi vỗ một chưởng tàn nhẫn lên mặt mình!
Một chưởng này mơ hồ xen lẫn tiếng sấm sét vang rền, lão già này dĩ nhiên là một cao thủ Đạo Nguyên cảnh!
Một chưởng uy lực ngập trời, không chỉ cả cái đầu, mà ngay cả thân thể của lão cũng bị chính một chưởng này đánh cho nát tan...
Toàn bộ thi thể thật sự tựa như một vũng bùn, mềm nhũn ra, vụn nát.
Cho đến khi thân hình Triển Vân Phi đáp xuống giữa đám cháy, đứng trước mặt lão già, lão đã biến thành một đống thịt nát.
Đừng nói là khuôn mặt, ngay cả vóc người ban đầu ra sao, lúc này cũng đều không thể nhìn ra được nữa.
Thứ duy nhất còn xem như hoàn chỉnh, chỉ có cánh tay mà lão dùng để tự sát!
Triển Vân Phi thấy vậy liền hừ lạnh một tiếng, ánh kiếm lóe lên, chém đứt cánh tay kia, cắm lên thân kiếm rồi bay vút trở về!
Tiếu Mộ Phi và những người khác vẫn đang chăm chú theo dõi biến hóa trong đám cháy, chờ Triển Vân Phi quay lại.
Cuối cùng, trước mặt họ, một luồng kiếm quang rực rỡ lóe lên, kèm theo một tiếng xé gió, bóng người Triển Vân Phi "vụt" một tiếng hạ xuống.
Cộp!
Một cánh tay bị ném xuống trước mặt mọi người: "Tất cả hãy nhìn kỹ, cùng nhau xem xét một phen, nghiên cứu xem trên cánh tay gãy này có manh mối nào để truy tìm hay không, ví dụ như... vết bớt, hoặc là vết tích của việc luyện công pháp gì đó?"
Thiếu nữ Tiếu Dung Dung thấy thế hoảng hốt thét lên. Nàng tuy là sát thủ, nhưng lần ra tay đối phó Tiếu Mộ Phi mới chỉ là nhiệm vụ đầu tiên, mà năng lực của nàng lại cực kỳ phiến diện, còn lâu mới có thể so sánh với một sát thủ chuyên nghiệp. Vừa nhìn thấy cánh tay cụt, sao nàng không kinh hãi cho được, cũng không có gì là lạ.
Tiếu Mộ Phi và mấy người kia thì không hề chậm trễ, vội vàng tiến lên tỉ mỉ quan sát cánh tay cụt, lật qua lật lại, hy vọng có thể tìm thấy chút manh mối.
Triển Vân Phi đi tới trước mặt Diệp Tiếu: "Trùng Tiêu, hai tảng đá kia là do tiểu tử ngươi ném lên phải không?"
Diệp Tiếu ngạc nhiên: "Sao người biết? Lẽ nào tiền bối lúc đó còn có dư sức để chú ý động tĩnh bên này của chúng ta?"
"Ta làm gì còn dư sức, chỉ là... nếu là người khác ném đá, thứ nhất lực đạo sẽ không yếu như vậy. Thứ hai tảng đá sẽ không nhỏ như vậy..."
"Triển tiền bối, ngài đang khen ta hay chê ta vậy? Có một có hai, có phải còn có thứ ba nữa không?"
"Đương nhiên là khen rồi, thứ ba chính là, đầu óc của bọn họ gộp lại cũng không linh hoạt bằng một mình tiểu tử ngươi."
Diệp Tiếu ngạc nhiên, gãi gãi mũi, đành hỏi: "Sao đột nhiên lại có nhiều dầu hỏa như vậy? Lấy từ đâu ra thế?"
Triển Vân Phi nói một cách đương nhiên: "Ta cướp sạch một bang phái gần đây, tất cả dầu hỏa đều bị ta lấy hết. Ừm, sau đó không còn dầu hỏa, ta đành thu luôn cả dầu cải..."
Diệp Tiếu tò mò: "Có trả tiền không?"
"Trả tiền?" Triển Vân Phi tựa hồ nghe được một trò cười lớn nhất, kinh ngạc nói: "Trả tiền gì?"
Triển Vân Phi nói xong câu đó, liền chắp tay sau lưng ung dung bỏ đi.
Diệp Tiếu triệt để cạn lời.
Diệp Tiếu đột nhiên phát hiện, người này nếu bàn về độ hài hước, cũng thuộc hàng cao thủ khó gặp, năm xưa mình thật sự đã đánh giá thấp y...
Trận chiến này, tuy có thể nói là toàn thắng, nhưng đối với việc tìm ra tổ chức thần bí lại không có thêm trợ giúp nào. Mọi người, kể cả Diệp Tiếu, cùng nhau dốc sức nghiên cứu hồi lâu, vẫn không tìm được bất kỳ đầu mối hữu dụng nào. Cuối cùng, Triển Vân Phi đành thu lại cánh tay cụt, mang về tông môn, hy vọng có thể nhờ các cao tầng trong môn phái tìm ra phát hiện khác, dù hy vọng này không mấy lạc quan.
Cho tới chặng đường tiếp theo, cho đến khi thật sự trở lại Hàn Nguyệt Thiên Các, cũng không còn gặp phải bất kỳ biến cố nào.
Cả đoạn đường đều bình an vô sự.
Diệp Tiếu thậm chí còn cảm thấy có chút không quen.
Đương nhiên, còn có một cái bất lợi nho nhỏ chính là... từ khi Triển Vân Phi và mấy người kia đến, khả năng Diệp Tiếu nhân cơ hội trốn thoát đã trực tiếp biến thành con số không...
Sau đó dọc đường đi, sự chú ý của Triển Vân Phi căn bản không rời khỏi Diệp Tiếu. Một ngày mười hai canh giờ, ít nhất có hơn mười canh giờ y đều nhìn chằm chằm vào hắn. Sự tập trung đó, cứ như đang ngắm nhìn người tình yêu dấu nhất của mình vậy. Diệp Tiếu cũng không dám nói gì, chẳng lẽ lại nói: "Ngài đừng nhìn ta nữa, ta hoảng lắm!"
Nếu nói như vậy, vấn đề thực sự mới nảy sinh. Thần niệm của một cao thủ Đạo Nguyên cảnh bát phẩm, tiểu tử ngươi làm sao phát hiện ra được?
Tiểu tử ngươi không đơn giản a!?
Nhưng tại sao tiểu tử ngươi lại không đơn giản như vậy?
Đó mới đúng là muốn lấy mạng già mà!
...
Đi tới đây, các đệ tử nhất thời ai oán một trận: "Tông môn quả nhiên đã phong sơn..."
Diệp Tiếu chú ý nhìn lại, chỉ thấy trước mặt là một vùng mây mù, không có thứ gì, hay phải nói là không nhìn thấy bất cứ thứ gì.
Không ngờ Triển Vân Phi lại xông lên trước, dẫn mọi người một bước tiến vào trong mây mù, sau đó cứ thế thong dong đi lên trong biển mây. Rõ ràng là càng đi càng cao, nhưng xung quanh vẫn chỉ là mây mù dày đặc, vẫn không thể nhìn thấy gì, như rơi vào biển mây năm dặm, lại như đang siêu nhiên nơi chân trời, có mây mù làm bạn.
Diệp Tiếu cũng theo mọi người tiến lên, cảm giác rõ ràng dưới chân có mặt đất kiên cố để đặt chân, thỉnh thoảng cũng có cỏ xanh vướng víu, nhưng mắt lại không thể nhìn thấy gì.
Cái gọi là phong sơn tông môn này, quả thật là mắt thường không thể thấy, thần thức không thể dò
☾ Bước vào thế giới mộng mơ… Thiên Lôi Trúc dịch từng tờ yêu thương ☽