Virtus's Reader
Thiên Vực Thương Khung

Chương 809: CHƯƠNG 808: MỘT TẦNG MỘT TẦNG LẠI MỘT TẦNG...

Ánh trăng xuyên thấu mà ra, tiến vào bên trong nền móng bảo tháp.

Khi ánh trăng đi qua, chân và giày của Diệp Tiếu cũng theo đó hiện ra. Chỉ là, trông hắn vẫn vô cùng quỷ dị, dù sao cũng là một người, à không, là một thứ chỉ có đôi chân là thật, còn các bộ phận khác đều do vô số sợi tơ màu tím tạo thành, ngay cả hình người cũng không còn, sao có thể nói là không quỷ dị cho được.

Thiên Tư Chi Tháp trên không trung đột nhiên vọt lên một đoạn theo sự biến hóa dưới chân Diệp Tiếu. Trên nền móng bảo tháp, tầng tháp thứ nhất sừng sững hiện ra.

"Ừm, thiên phú võ đạo tu hành của người này quả thật hơn hẳn tu sĩ tầm thường, có thể đào tạo..." Một lão giả mấp máy môi.

Lời còn chưa dứt, lại một luồng ánh trăng nữa từ trong cột sáng bay ra, dưới sự dẫn dắt của tinh quang, tiến vào vị trí đầu gối của Diệp Tiếu.

Cứ thế xuyên qua, vị trí đầu gối cũng khôi phục lại huyết nhục và quần áo.

Thiên Tư Chi Tháp trên không trung cũng theo đó dâng lên một đoạn.

"Ừm, tư chất bực này đã có thể xếp vào hàng trung đẳng, cực kỳ không tồi." Một lão giả khác chớp mắt, ánh mắt tràn ngập mong chờ nhìn cột sáng ánh trăng.

Lại thấy một đạo ánh trăng chói mắt đột nhiên tách ra, xuyên thấu vị trí đan điền của Diệp Tiếu, sau đó tiến vào Thiên Tư Chi Tháp.

Vèo, vèo, vèo...

Thiên Tư Chi Tháp được đạo ánh trăng này chiếu rọi, vậy mà đột nhiên cao vút lên; hệt như măng mọc sau mưa, "vèo" một tiếng vọt cao một đoạn, vèo một tiếng lại vọt cao một đoạn, sau đó vèo một tiếng, lại vọt cao thêm một đoạn nữa...

Chúng nhân chứng kiến cảnh này đều trợn mắt há mồm!

Chết tiệt, thế này cũng được sao?

Chỉ quét qua đan điền một vòng đã tăng ba tầng tháp?

Chuyện này... Đây là yêu nghiệt phương nào?

"Lại là tiên thiên thân thể?!" Một lão giả vê đứt ba sợi râu: "Thiên phú dị bẩm, có thể nói là tuyệt đỉnh thượng thừa!"

Triển Vân Phi đang phiền muộn thì ngẩng đầu nhìn Thiên Tư Chi Tháp, trên mặt lộ ra nụ cười xem thường: Thế này đã là gì? Chờ kết quả cuối cùng đi ra nhất định sẽ dọa chết đám lão bất tử các ngươi, ta quyết không nói cho đám lão bất tử các ngươi biết...

Rất nhanh, lại có một đạo ánh trăng tách ra, xuyên qua thượng đan điền của Diệp Tiếu.

Vèo!

Thiên Tư Chi Tháp cũng theo đó lại tăng thêm một tầng.

Lần này, không còn ai nói gì nữa. Tất cả mọi người đều đang trừng mắt quan sát; bởi vì, ánh trăng càng lúc càng sáng, không hề có dấu hiệu suy tàn... Hiển nhiên, mọi chuyện vẫn chưa kết thúc.

Thế nhưng hiện tại, Thiên Tư Chi Tháp đã cao đến sáu tầng.

Coi như dừng lại ở đây, cũng đã là tuyệt đỉnh thượng thừa, tiên thiên thân thể!

Chỉ là, cuộc kiểm tra này vẫn chưa dừng lại.

Vẫn còn tiếp tục.

Lại thấy một đạo ánh trăng tách ra, lần này xuyên thủng qua ngực Diệp Tiếu, phần thân thể huyết nhục và quần áo từ ngực trở xuống của hắn đều hiện ra, tái hiện hơn nửa người.

Chỉ là, đạo ánh trăng này sau khi xuyên qua lại không trực tiếp tiến vào Thiên Tư Chi Tháp như trước, mà lượn một vòng, rồi lại một lần nữa từ hướng ngược lại tiến vào lồng ngực Diệp Tiếu.

Sau lần này, nó mới "xoạt" một tiếng tiến vào Thiên Tư Chi Tháp.

Thiên Tư Chi Tháp lần này lại chỉ sáng lên một cái, rồi lập tức quy về tĩnh lặng, không hề có dấu hiệu thân tháp dâng cao.

"Đây là chuyện gì?" Các lão giả xôn xao cả lên.

Nghi thức "Ánh Trăng Chiếu Rọi" xưa nay chưa từng xuất hiện tình huống thế này.

Rõ ràng có ánh trăng chiếu vào thân thể, tại sao Thiên Tư Chi Tháp lại không động đậy? Lẽ nào tư chất của tiểu tử này chỉ đến thế? Tuy có thể dẫn động ánh trăng chiếu rọi, nhưng không thể mượn nhờ ánh trăng để khiến thiên tư của bản thân tiến thêm một bậc?

Nếu nói như vậy cũng hợp tình hợp lý, nhưng tại sao ánh trăng hiện giờ vẫn càng lúc càng sáng? Nếu thật sự là lực bất tòng tâm, cho dù vẫn còn ánh trăng, cũng nên có hiện tượng suy tàn tiêu tán chứ?

Đang lúc băn khoăn, chỉ thấy Thiên Tư Chi Tháp vèo vèo vèo... lại vang lên ba tiếng nhẹ, vậy mà xoạt xoạt xoạt một hơi vọt lên ba tầng!

Chín tầng rồi!

Trời ạ!

Lạy trời!

Tình huống gì thế này?!

"Khốn kiếp!" Một lão đầu râu bạc theo bản năng giật đứt một chòm râu của mình, trừng mắt buột miệng chửi.

Các lão giả khác cũng đều trợn mắt như chuông đồng, không chớp mắt nhìn chằm chằm vào Diệp Tiếu.

Ánh mắt lấp lánh, thèm thuồng.

Từ trước đến nay, kể từ khi Hàn Nguyệt Thiên Các tồn tại trên thế gian này, đệ tử có tư chất tốt nhất trải qua kiểm tra ánh trăng, nhiều nhất cũng chỉ có thể làm cho Thiên Tư Chi Tháp dâng lên đến tám tầng mà thôi!

Kỷ lục đó đã được công nhận là thể chất siêu cấp yêu nghiệt không tiền khoáng hậu!

Nhưng Diệp Trùng Tiêu này... quả đúng là vừa bay đã Trùng Tiêu. Lại lập tức vọt lên chín tầng bảo tháp!

Thậm chí, đây còn chưa phải là điểm cuối cùng, cực hạn nhất.

Đám đông náo loạn.

"Không cần nói gì nữa, cũng không cần xem kết quả, tên đồ đệ này, ta thu chắc rồi!"

Một lão giả trừng mắt hét lớn: "Ai dám tranh với ta, ta với kẻ đó không đội trời chung!"

Mấy lão già khác cũng đều hăm hở, mặt mày kích động đỏ bừng.

"Ta!"

"Ta!"

"Ta!"

Đang lúc ồn ào tranh cãi, một trong ba lão giả bay vào cuối cùng bỗng nhiên quay đầu, nổi giận gầm lên một tiếng: "Tất cả các ngươi câm miệng lại cho ta! Chỉ bằng đám lão già các ngươi chuyên làm lỡ con cháu người ta? Cũng muốn thu đồ đệ tốt như vậy? Nhìn cái gì, chính là nói ngươi đó, chỉ với cái tâm tính của ngươi, thấy một đệ tử tư chất không tồi liền gào lên cái gì mà không đội trời chung, chỉ với chút tiền đồ đó của ngươi mà cũng xứng làm sư phụ người khác sao, rèn luyện thêm tâm tính mấy năm nữa mới là chuyện đứng đắn!"

Tất cả các lão giả đều đồng loạt trừng mắt, há hốc miệng, rồi lập tức ủ rũ cúi đầu, mặt mày ai oán.

Ba lão giả liếc nhìn nhau, mỗi người hừ một tiếng, tiếp tục chăm chú theo dõi diễn biến tiếp theo.

Dưới ánh mắt của mọi người, lại một đạo ánh trăng bay ra.

"Lại thật sự vẫn còn!" Mọi người kinh ngạc hô lên.

Vừa rồi mọi người tuy cũng thấy ánh trăng vẫn còn rực rỡ, dường như vẫn còn dư lực, nhưng trước mắt đã là chín tầng, đã là thành tích xưa nay chưa từng có, tuy cũng có kỳ vọng, nhưng không dám tin là thật.

Thế nhưng lúc này kỳ vọng đã thành sự thật, mọi người ngược lại có chút không quen!

Đạo ánh trăng này xuyên qua vị trí cổ của Diệp Tiếu, bay vào Thiên Tư Chi Tháp; không hề bất ngờ, Thiên Tư Chi Tháp lại tăng thêm một tầng.

Mười tầng rồi!

Đến đây, mọi người đã không còn gì để nói, hiển nhiên người có thiên phú như vậy đã vượt qua nhận thức của tất cả mọi người!

Ừm, đã là mười tầng, chắc là nên kết thúc rồi chứ?!

Nào ngờ, ánh trăng bỗng trở nên sáng chói với một mức độ rực rỡ chưa từng có.

Mọi người gần như bị ánh trăng rực rỡ lúc này chiếu đến không mở nổi mắt, nhưng vẫn cố gắng trợn mắt nhìn, sợ bỏ sót bất kỳ chi tiết nào, hiển nhiên ai cũng biết thời khắc cuối cùng sắp đến.

Rốt cuộc, trong cột sáng ánh trăng chói lọi chưa từng có, đột nhiên xuất hiện một trận hỗn loạn bay lượn; chợt đồng thời tách ra ba đạo ánh trăng!

Cùng lúc đó, tiến vào đầu của Diệp Tiếu.

"Ba đạo! Lại là ba đạo? Sao có thể là ba đạo?" Một lão già hệt như gặp phải ma, kinh hãi kêu lên.

Chưởng môn nhân Nhạc Trường Thiên vốn vẫn cố gắng duy trì vẻ ung dung tự tại, vừa vuốt râu vừa mỉm cười; nhưng giờ khắc này, cũng rốt cục phá công thất thố, không nhịn được nhe răng nhếch mép một cái —— dưới cơn kinh hãi, lão vậy mà đã giật đứt một chòm từ bộ râu đen của mình!

Ba đạo ánh trăng, dưới trạng thái trợn mắt há mồm, á khẩu không nói nên lời của mọi người, tiến vào đầu Diệp Tiếu, xoạt xoạt xoạt, cứ thế qua lại nhiều lần, lúc này mới tựa như én bay về tổ, tiến vào Thiên Tư Chi Tháp.

Vèo!

Thiên Tư Chi Tháp mười một tầng rồi!

Vèo!

Mười hai tầng rồi!

Vèo!

Mười ba tầng rồi!

Vèo!

Mười bốn tầng rồi!

Vèo vèo vèo!

...

... ...

..

Thiên_Lôi_Trúc dẫn ta về nguồn ✿

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!