Tất cả mọi người đều đứng dậy.
"Hóa ra đây chính là thủ tịch đệ tử? Quả thật là nghe danh không bằng gặp mặt, gặp mặt lại hơn nghe tên!" Diệp Tiếu thản nhiên nói.
Tên này, hiển nhiên là sợ cừu hận chưa đủ lớn, sợ người khác không đến khiêu chiến, sau khi tự đề cao bằng lời lẽ mỉa mai, hắn còn trực tiếp phát ngôn công kích trên diện rộng: "Nếu đều chỉ có trình độ này, hay là các ngươi cùng lên cả đi. Từng người một vừa phiền phức lại lãng phí thời gian. Mau chóng giải quyết cho xong, ta đâu có nhiều thời giờ để lãng phí như vậy..."
Nói xong câu đó, với ánh mắt ngông cuồng không coi ai ra gì, Diệp Trùng Tiêu cũng không thèm đi tới Nguyệt Quang Đài nữa.
Hắn nghênh ngang đứng ngay tại đó, chờ người khác tới khiêu chiến!
Cứ một người lên là lại có một người xuống; sau đó một người khác tiếp tục phi thân lên, rồi lại đi xuống...
Trận chiến này kéo dài từ sáng sớm cho đến trưa, trước sau đã có 127 vị đệ tử bị Diệp Tiếu đánh bay khỏi đài.
Đến cuối cùng, thậm chí mấy võ đài gần đó cũng không còn ai thi đấu. Tất cả mọi người đều không đánh nữa, chỉ chờ để đánh Diệp Trùng Tiêu!
Mọi người xếp hàng chờ tới lượt...
Cứ việc các đệ tử đều đã nhận ra, Diệp Trùng Tiêu này quả thật có vốn liếng để cuồng ngạo, hạ gục nhiều thủ tịch đệ tử cùng thế hệ như vậy, thực lực đã chắc chắn là vô địch trong Linh Nguyên cảnh, nhưng chỉ riêng cái đức hạnh và khẩu khí của hắn, mọi người thà bị đánh chết chứ không thể bị dọa chết được, tông môn tỷ thí có thể đánh người nhưng không thể hạ sát thủ, chúng ta dù đơn đả độc đấu không lại ngươi, nhưng nhiều người xa luân chiến như vậy, không tin là không thể mài chết ngươi, không thể hạ gục được ngươi!
Đệ tử Linh Nguyên cảnh của tất cả các chi phái đồng lòng nhất trí, quyết đấu với Diệp Tiếu!
Thế nhưng, trong mắt Diệp Tiếu, chuyện này sao có thể xem là xa luân chiến với mình được, nhiều nhất chỉ có thể coi là xếp hàng đến tặng kinh nghiệm chiến đấu, tặng vật liệu đột phá cho mình mà thôi!
Nếu nhất định phải nói là xa luân chiến, thì phải là Diệp Tiếu một mình xa luân chiến với tất cả thủ tịch đệ tử mới đúng!
Sợ nhiệt tình của mọi người giảm xuống, lời lẽ của Diệp Tiếu sau mỗi lần chiến thắng lại càng thêm cay nghiệt, không chừa chút đường lui...
"Các ngươi thật sự là Linh Nguyên cảnh cửu phẩm sao?"
"Ta mới chỉ là bát phẩm thôi đấy."
"Sao các ngươi có thể yếu như vậy? Thật không thể tin nổi!"
"Chỉ bằng các ngươi mà cũng là thủ tịch đệ tử các chi phái à, không phải là lừa đời lấy tiếng đấy chứ!"
"Đúng là hữu danh vô thực, vàng thau lẫn lộn!"
"Có ai mạnh hơn chút nào không?"
"Có ai đỡ được của ta thêm vài chiêu không?"
"Có không?"
"Người tiếp theo là ai?"
"Tiếp theo!"
...
Người phụ trách làm trọng tài ở đây chính là Triển Vân Phi cùng một vị đệ tử chân truyền khác.
Giờ khắc này, mắt Triển Vân Phi đã đỏ ngầu.
Hắn sắp phát điên rồi, mới qua một buổi sáng mà đã quét sạch non nửa số thủ tịch đệ tử như bẻ cành khô!
Mỗi một lần thắng lợi, đều là thắng lợi của 'đệ tử Phương Đại Long, Diệp Trùng Tiêu'.
Kết quả này khiến Triển Vân Phi ghen tị đến mức ruột gan cũng muốn sưng lên.
Coi như là ẩn giấu thân phận, sắp xếp một thân phận giả, vậy thì sắp xếp dưới danh nghĩa của ta cũng tốt mà...
Chuyện vẻ vang như vậy, lại để Tiếu Mộ Phi và Phương Đại Long chiếm hết...
Quả thực là thiên đạo bất công, ông trời không có mắt!
Chỉ là ngay sau đó, trong lòng Triển Vân Phi đột nhiên giật thót.
Nhìn Diệp Trùng Tiêu đang tiến hành trận đấu cuối cùng của buổi sáng trên đài, hắn đột nhiên thất thanh kêu lên: "Không đúng, thế này không đúng!"
Bên cạnh, một đại đệ tử khác cười nói: "Trận nào cũng là đơn đả độc đấu, đều là Diệp Trùng Tiêu kia chủ động yêu chiến, không hề ép buộc, có gì không đúng chứ?"
Triển Vân Phi hít một hơi: "Đương nhiên là không đúng! Diệp Trùng Tiêu này... từ lúc xuống khỏi Nguyệt Quang Đài đến giờ, chưa từng nghỉ ngơi một lần nào! Cứ chiến đấu liên tục cho đến tận bây giờ! Nói cách khác, hắn..."
Vị đệ tử kia chính là Chu Cửu Thiên, người được xưng là Hàn Nguyệt song dực cùng với Triển Vân Phi, nghe vậy liền sững sờ, rồi bừng tỉnh, bất giác hít một hơi khí lạnh: "Không sai, không sai! Nói như vậy... tên nhóc này... trong Linh Nguyên cảnh, chẳng phải chính là tồn tại vô địch cùng cấp rồi sao?"
Ánh mắt Triển Vân Phi lóe lên, nói: "Điều này đã sớm là sự thật, hắn có thể liên tục quét ngang hơn trăm vị thủ tịch đệ tử các chi phái, điểm này đã sớm được chứng minh!"
"Thực lực của hắn đã vượt xa người cùng thế hệ, cớ gì phải kích động lòng căm hận của những người này, để bọn họ không ngừng nghỉ chiến đấu với hắn? Đó chẳng phải là rất không khôn ngoan sao?"
Triển Vân Phi nhíu mày, nghĩ mãi không ra.
Ngay lúc này, trên đài Diệp Tiếu hét dài một tiếng: "Chỉ đến thế mà thôi!"
Tên đệ tử đang đối chiến với hắn lập tức lăn ra ngoài như một quả tú cầu.
Toàn trường nhất thời tĩnh lặng!
Nhưng Diệp Trùng Tiêu trên đài lại xuất hiện tình huống khác thường!
Chỉ thấy, Diệp Trùng Tiêu ngửa mặt lên trời thét dài, nhưng tiếng thét của hắn trước sau vẫn cao vút, không hề suy yếu, mà càng về sau càng thấy trung khí dồi dào, đến cuối cùng, lại nổi lên một luồng vận luật của lôi đình!
Cuối cùng, khi tiếng thét lên đến đỉnh điểm, đã như phích lịch nổ vang!
"Không ngờ lại đột phá!"
Triển Vân Phi thở dài một tiếng: "Hóa ra mục đích hắn không ngừng nghỉ, không biết mệt mỏi khiêu chiến là vì điều này, mượn sức ép không ngừng nghỉ của những người này để triệt để kích phát tiềm năng trong cơ thể, đột phá Linh Nguyên cảnh cửu phẩm! Nếu tu vi của các đệ tử đối chiến cao hơn một chút, có lẽ hắn đã sớm đột phá, cần gì phải đợi đến khi liên tục giao chiến với hơn trăm người!"
Chu Cửu Thiên đã sớm ngây người như nhìn thấy thần tiên, một lúc lâu sau mới hoàn hồn, huých vào Triển Vân Phi: "Lão Triển, ngươi chắc chắn lúc ngươi gặp tên này, hắn mới chỉ là Linh Nguyên cảnh tứ phẩm không? Đến nay mới được mấy ngày, có được nửa năm chưa?!"
Triển Vân Phi mặt không cảm xúc, hừ một tiếng.
"Đúng là thiên tài." Chu Cửu Thiên dùng ánh mắt như nhìn kẻ ngốc nhìn chằm chằm Triển Vân Phi: "Ta nói này lão Triển, bình thường ngươi là người rất sáng suốt, sao có thể phạm phải sai lầm hồ đồ như vậy? Nếu ta là ngươi, lúc đó đã thu hắn về môn hạ rồi... Sao lúc đó ngươi lại bỏ qua chứ??"
Triển Vân Phi quay mặt đi, vẻ mặt âm trầm, thản nhiên nói với Chu Cửu Thiên: "Chu Cửu Thiên, có bản lĩnh thì ngươi cứ nói tiếp, chỉ cần ngươi nói thêm một câu nữa, lão tử sẽ tuyệt giao với ngươi!"
Chu Cửu Thiên nhất thời lại ngẩn ra, lẩm bẩm: "Ngươi có ý gì? Rốt cuộc là muốn ta nói hay không muốn ta nói?"
Ngay dưới mắt mọi người, Diệp Trùng Tiêu lại một lần nữa đột phá ngay trong trận chiến, thăng cấp thành Linh Nguyên cảnh cửu phẩm!
Hắn cứ đứng giữa võ đài, khí tức đột phá trên người vẫn chưa tan hết, nhưng đã trở thành tiêu điểm của toàn trường.
Chuyện lâm trận đột phá trong chiến đấu tuy cũng hiếm thấy, nhưng mọi người cũng không phải chưa từng chứng kiến, nhưng đột phá trong những trận chiến dày đặc như thế này, giống như bị búa lớn ngàn cân liên tục nện vào để đột phá... thì chỉ có một mình người trước mắt này mà thôi!
Chỉ một mà thôi!
Khi Nhạc Trường Thiên nhận được tin này, ông đang kiểm tra số lượng cá con mình nuôi.
"Lại thiếu rồi, sao lại thiếu nữa... Nhưng mấy ngày nay tần suất thiếu đã chậm lại, đây có được coi là tin tốt không nhỉ..." Nhạc Trường Thiên trong lòng có chút mờ mịt, không biết nên vui mừng hay nên cảm thấy bất hạnh.
Chuyện này thật là... Nhị Hóa liên tục ăn cá hơn bốn tháng, cuối cùng cũng có chút chán.
Dù cho là mỹ vị vô thượng lại đa dạng chủng loại, nhưng ngày nào cũng ăn, lần nào cũng ăn ngấu nghiến, cuối cùng vẫn cảm thấy chán ngán!
Bây giờ Nhị Hóa đã bắt đầu chuẩn bị chuyển mục tiêu, vì vậy lượng cá tiêu hao giảm đi, tự nhiên là chuyện hợp tình hợp lý...
"Diệp Trùng Tiêu lâm trận đột phá Linh Nguyên cảnh cửu phẩm! Trong cuộc thi của các thủ tịch đệ tử, đánh đâu thắng đó, không gì cản nổi, phất tay quét ngang tất cả thủ tịch đệ tử cùng thế hệ..." Nhìn thấy tin tức này, tay của Nhạc Trường Thiên cũng không khỏi run lên một cái.
❂ Từng câu chữ → hóa vần ca ← Thiên Lôi Trúc thắm tình bao la ❂