"Ở đây... cho ta một cảm giác rất kỳ quái." Diệp Tiếu tỏ vẻ hiếu kỳ, nói: "Dường như... ở nơi này, tu vi tăng tiến cực nhanh, nhất là thần hồn của ta, lại sinh ra cảm giác phấn chấn, chẳng lẽ là ảo giác sau khi vết thương mới của ta vừa lành lại..."
"Chắc chắn không phải ảo giác, cảm giác của ngươi rất chuẩn." Nhạc Trường Thiên nói: "Nơi này chính là đệ nhất trọng địa trong môn phái chúng ta!"
"Ồ?" Diệp Tiếu nói: "Thì ra là vậy, Thiên Hồn Điện này linh dị như thế, lúc ban đầu xây dựng chắc hẳn đã tốn không ít công phu..."
Những lời này của Diệp Tiếu, thật ra đã bại lộ mục đích của hắn ở một mức độ nhất định.
Chính là muốn biết về tòa Thiên Hồn Điện này!
Thế nhưng, Diệp Trùng Tiêu hiện tại chính là đệ nhất thiên tài của Hàn Nguyệt Thiên Các, gánh vác tương lai tiền đồ của môn phái; huống chi, vừa mới chết đi một lần, khiến người ta tim đập thình thịch... đến bây giờ vẫn chưa ngừng.
Lại thêm tầng rung động sâu xa từ Hồng Trần Thiên Ngoại Thiên...
Cho nên bốn người căn bản không hề suy nghĩ nhiều. Đối với một người hoàn toàn đáng tin cậy của phe mình, có thể suy nghĩ nhiều điều gì chứ?
Đối với người như vậy, tự nhiên cũng không cần che giấu điều gì!
Nhạc Trường Thiên thở dài nói: "Không sai, đúng là đã tốn rất nhiều công sức... Hơn nữa, vận dụng quá nhiều... Nhưng, vô cùng đáng tiếc, Thiên Hồn Điện này của chúng ta, e rằng kể từ hôm nay, sẽ phải hủy bỏ."
Diệp Tiếu kinh hãi nói: "Một nơi tốt như vậy, tại sao lại muốn phế bỏ? Có phải vì vừa rồi cứu chữa ta mà tiêu hao quá nhiều tài nguyên không!"
Nhạc Trường Thiên muốn nói lại thôi, chỉ thở dài một hơi thật sâu.
Lôi Đại Địa có chút bất đắc dĩ thở dài, nói: "Tiểu tử ngươi biết cái gì, ngươi được cứu chỉ là vì phúc duyên của chính ngươi, Thiên Hồn Điện đối với ngươi phát huy tác dụng cực kỳ nhỏ... Sở dĩ nói Thiên Hồn Điện này phải hủy bỏ, nguyên nhân chủ yếu là vì kiến trúc này vốn là một hành động bí mật nhất do ba đại tông môn cùng nhau thực hiện... Giờ phút này bản các đã quyết định rút khỏi liên minh ba tông, minh ước khi xưa tự nhiên cũng không còn hiệu lực nữa... Ai."
Lời còn chưa dứt, cũng giống như Nhạc Trường Thiên mà thở dài một hơi.
Tim Diệp Tiếu đột nhiên đập thình thịch, hắn mơ hồ cảm giác được, dường như mình đã nắm bắt được... tiếp xúc được... một manh mối về chuyện mà kiếp trước mình khó hiểu nhất, đồng thời cũng là... mối cừu hận của chính mình!
Thấy Lôi Đại Địa lại dùng tư thế 'chuyện cũ không đành lòng ngoảnh lại' để kết thúc câu chuyện, Diệp Tiếu làm sao có thể bỏ qua?
Hắn cố gắng tỏ vẻ mặt hiếu kỳ, hỏi: "Hành động bí mật nhất? Chẳng lẽ... trong này còn có nội tình sâu xa gì hay sao?"
"Nội tình sâu xa..." Ánh mắt Lôi Đại Địa có chút đau khổ, than thở sâu sắc: "Nào chỉ là nội tình sâu xa... Trong này, chứa đựng... mấy tỉ huyết lệ... bạch cốt..."
"Mấy triệu anh hùng hào kiệt... đều đã hóa thành mây khói ở nơi này."
Lôi Đại Địa khẽ gật đầu: "Trong đó, thậm chí bao gồm rất nhiều cao thủ Đạo Nguyên cảnh Cửu phẩm, những năm gần đây, người gây chấn động nhất cũng như khiến kế hoạch này tổn thất lớn nhất, chính là Tiếu Quân Chủ Diệp Tiếu quét ngang Thiên Vực năm đó!"
Trong lòng Diệp Tiếu đột nhiên chấn động.
Quả nhiên chính là thứ này!
Thiên Hồn Điện!
Mục đích cuối cùng của ba đại tông môn khi không chút kiêng dè, điên cuồng hành sự khắp nơi những năm qua, vậy mà lại chỉ vì Thiên Hồn Điện này!
"Xem ra Thiên Hồn Điện này đối với tông môn rất quan trọng?" Diệp Tiếu vẫn giữ vẻ mặt hiếu kỳ.
"Chắc chắn là rất quan trọng rồi." Lôi Đại Địa dứt khoát gật đầu: "Lão phu ngược lại quên mất, vừa rồi không để ý, ngươi vừa mới phi thăng, làm sao biết được năm đó Tiếu Quân Chủ nổi danh khắp thiên hạ, chấn nhiếp Thiên Vực đến mức nào..."
Diệp Tiếu sắc mặt chuyển thành mờ mịt, gật đầu hỏi: "Vâng... Vị Tiếu Quân Chủ đại danh đỉnh đỉnh này rốt cuộc là ai vậy? Là cao đồ của đại tông môn nào mà lại có thanh thế như vậy?"
Lôi Đại Địa đưa tay đỡ trán, dường như rất đau đầu.
Hiển nhiên lão đầu này cảm thấy đề tài càng kéo càng xa, thậm chí càng kéo càng lệch, nếu giải thích toàn bộ những chuyện này, e rằng một ngày cũng không đủ...
Nhưng đồ đệ bảo bối của mình đã hỏi, mà những chuyện này lại là những chuyện cũ hắn cần phải biết trước khi hành tẩu giang hồ, không thể không giải thích rõ ràng. Tốn thời gian thì cứ tốn thời gian vậy, dù sao bây. giờ tuổi thọ của mình đã được kéo dài thêm, chẳng lẽ còn không đủ thời gian hay sao. Có lẽ hôm nay nói nhiều một chút, ngày sau hắn ra giang hồ sẽ càng thêm yên ổn. Nghĩ đến đây, thì sao lại không nói chứ!
"Chuyện này, nói ra rất dài." Lôi Đại Địa nói: "Để ta kể tỉ mỉ cho ngươi nghe..."
Nhạc Trường Thiên nói: "Thu thúc, người kể cho Trùng Tiêu sư đệ những chuyện cũ này, ta sẽ không ở đây làm phiền nữa. Mọi người bên ngoài không thấy chúng ta đi ra, chắc hẳn đã sớm sốt ruột, ta ra ngoài trước để trấn an người trong môn phái, sắp xếp các công việc nhằm vào Nhật Tinh hai tông, nhất là còn phải bố trí lan truyền tin tức Trùng Tiêu đã chết, để mau chóng chấm dứt biến cố hôm nay."
Lôi Đại Địa hừ một tiếng, nói: "Người bên ngoài tự nhiên phải trấn an. Ô Hồi Thiên lần này đến Hàn Nguyệt Thiên Các chúng ta đại khai sát giới, chuyện này nếu không thể cho môn phái một lời giải thích thỏa đáng, e rằng rất nhiều người của Hàn Nguyệt Thiên Các sẽ ly tâm ly đức với môn phái. Một tông môn không thể mang lại cảm giác an toàn cho môn nhân, thì còn gì để quyến luyến?! Ừm... Ngươi hôm nay cũng đã tuyên bố, từ nay Hàn Nguyệt Thiên Các rút khỏi hàng ngũ ba đại môn phái... Như vậy, sau này Hàn Nguyệt Thiên Các phải làm thế nào, phương hướng phát triển tương lai, cũng như lấy danh nghĩa gì để xuất hiện hoặc hành sự trên giang hồ... cũng phải có mục tiêu tương đối rõ ràng; những chuyện này đều là việc ngươi phải lập tức bắt tay vào giải quyết."
"Ta nói thêm một câu, thập đại trưởng lão bên ngoài của bổn môn cần được triệu hồi ngay lập tức, mau chóng xác định chuyện này." Vân Phiêu Lưu nói: "Cung đã giương không thể thu tên lại, Hàn Nguyệt Thiên Các rốt cuộc sẽ từ đây chìm xuống, hay là mượn cơ hội này nghịch thế quật khởi, đều trông vào ngươi, vị chưởng môn nhân này."
Nhạc Trường Thiên trong phút chốc cảm thấy trọng trách trên vai nặng tựa Thái Sơn, sắc mặt dị thường trịnh trọng đáp một tiếng, rồi nặng nề bước ra ngoài.
Ngay sau đó, bên ngoài vang lên tiếng triệu tập hội nghị các yếu viên.
Rõ ràng, Nhạc đại chưởng môn đã đi họp.
Tam lão cũng thở dài, lúc này nhìn Diệp Tiếu, ánh mắt vẫn còn vài phần sợ hãi.
Hiển nhiên, mục tiêu chủ yếu, thậm chí là mục tiêu duy nhất của đối phương lần này, chính là đồ đệ bảo bối trước mắt mình, ngay cả Quân Ứng Liên cũng phải xếp sau. May mà đồ đệ có thượng giới thần dược hộ thân, nếu thật sự bị giết...
Vậy thì, Tam lão cho dù có tăng thêm bao nhiêu thọ nguyên, cũng sẽ cảm thấy sống không còn gì luyến tiếc.
Chỉ cần nghĩ đến chuyện xảy ra ngay trong sơn môn Hàn Nguyệt Thiên Các được phòng vệ nghiêm ngặt, bị người ta giết đến tận cửa ám toán, cuối cùng còn phải để mặc cho hung thủ ung dung rời đi, ba người Lôi Đại Địa lại một trận thở hổn hển, tức giận mắng chửi.
Mắng nửa ngày, mới nhớ ra phải giải thích cho đồ đệ về chuyện Thiên Hồn Điện.
"Thiên Hồn Điện, chính là bí mật lớn nhất của một tông được ba đại tông môn lưu truyền từ xa xưa; mà một trong những điều kiện để mở ra Thiên Hồn Điện chính là... số lượng đệ tử của mỗi tông môn phải đạt tới quy mô hai trăm ngàn người; như thế mới có thể ngưng tụ được giới hạn cuối cùng của nguyện lực, mở ra thiên hồn!"
"Ba đại tông môn mấy vạn năm chìm nổi, khổ tâm kinh doanh, cũng phải đến ba ngàn năm trước, mới miễn cưỡng được xem là bước vào hàng ngũ thế lực đỉnh cấp của Thiên Vực. Từ đó về sau nhân tài lớp lớp xuất hiện, số lượng môn nhân đệ tử thu nhận cũng ngày càng nhiều. Ba trăm năm trước, đệ tử Hàn Nguyệt Thiên Các chúng ta đã đạt tới quy mô hai trăm ngàn người. Khi đó, ba đại tông môn có thể nói là vui mừng khôn xiết."
"Cho đến khi ba đại tông môn cùng khởi động, ba nơi cùng tỏa sáng, Nhật Nguyệt Tinh tam quang hợp nhất, chính thức mở ra thiên hồn, mới biết được công dụng thật sự của Thiên Hồn Điện; đó là truyền thừa cốt lõi mà tổ sư để lại cho ba đại tông môn; yêu cầu dùng ức vạn sinh hồn làm nền tảng, tại chín chín hồn địa, dẫn động tam quang hợp nhất, triệu hoán vong hồn tổ sư trở lại nhân gian truyền đạo; từ đó tam quang hội tụ, vô địch thiên hạ, vĩnh viễn xưng bá Thiên Vực!"
"Thứ nhất, có sự tồn tại của Thiên Hồn Điện, liền tương đương với việc tổ sư đích thân giá lâm, dùng trí tuệ vô thượng để dạy dỗ đệ tử, tự nhiên làm ít công to; thứ hai, cũng có thể lợi dụng thiên hồn chi lực do chính Thiên Hồn Điện vận hành diễn hóa, để thu thập nguyện lực nhân gian; thứ ba, có thể ngưng tụ hồn phách nguyên năng. Chỉ cần Thiên Hồn Điện xây dựng đại thành, sẽ có thêm một công dụng kỳ diệu khác, chính là... ngưng tụ hồn lực trong Thiên Hồn Điện này, chế tạo hồn bài; tất cả đệ tử từ Đạo Nguyên cảnh Cửu phẩm trở lên, mỗi người rút ra một tia hồn lực, làm thành một cái hồn bài, cất giữ tại Thiên Hồn Điện."
"Tác dụng của hồn bài này là, nếu có cao giai đệ tử nào bất hạnh vẫn lạc bên ngoài, hồn bài trong Thiên Hồn Điện sẽ lập tức vỡ nát, một luồng hồn lực gửi gắm trong đó có thể mượn sức mạnh của Thiên Hồn Điện để hình thành một tia chân linh; lấy chân linh này làm vật dẫn, chuyển sinh nhân gian, linh thức không tiêu tan, bắt đầu lại từ đầu, tốc độ tu hành nhanh hơn người thường ngàn lần, so với phương pháp đoạt xá nguyên hồn của Đạo Nguyên cảnh thông thường, ổn thỏa hơn vạn lần..."
"Pháp thuật này ngoài việc phòng ngừa cao giai đệ tử bất ngờ vẫn lạc, cho họ một cơ hội làm lại từ đầu, còn có một tầng dụng ý khác, chính là nếu cao giai đệ tử thọ nguyên sắp hết, nhưng lại tự thấy không còn đường tiến thêm, có thể lựa chọn tự tán một thân tu vi, tự mình vẫn diệt. Nếu làm vậy, Thiên Hồn Điện cũng có thể khiến cho một tia chân linh của nguyên hồn người đó chuyển thế đầu thai, sống lại một lần nữa. Nếu thân thể chuyển thế lần này có thiên phú phi thường, muốn tu luyện trở lại thực lực kiếp trước, nhiều nhất cũng chỉ mất trăm năm, thậm chí tiến thêm một bước cũng không phải là không thể. Cho nên Thiên Hồn Điện này, thật sự là vật huyền bí do tạo hóa của đất trời này chung đúc mà thành!"
Diệp Tiếu chỉ nghe mà da đầu tê dại.
Hóa ra mục đích thật sự của ba đại tông môn, lại là ở đây.
Thiên Lôi Trúc tỏa khắp muôn nơi