Lệ Vô Lượng hừ một tiếng, trong lòng vô cùng không muốn, bĩu môi liếc mắt nói: "Ngươi thật lắm chuyện! Cứ lề mề lằng nhằng, mới hơn một năm không gặp, sao lại trở nên yểu điệu như tiểu cô nương vậy? Nhìn lại khuôn mặt tiểu bạch kiểm của ngươi kìa, đúng chuẩn một tên vua ăn bám."
"Với trạng thái hiện giờ của ngươi, ta chẳng thèm chấp, ngươi cứ nói trước là có đồng ý hay không đi." Diệp Tiếu không hề nhượng bộ: "Ngươi bây giờ mà ra ngoài thì có khác gì đi chịu chết? Thà để ngươi ra ngoài chịu chết, còn không bằng cứ coi như ta chưa từng tới, ngươi cứ tiếp tục ở đây chịu đựng thống khổ dày vò, sống dở chết dở đi!"
"Coi như ngươi độc ác! Hôm nay ngươi dám uy hiếp ta, ta nhớ kỹ rồi, sau này ắt có ngày tính sổ. Ta cam đoan không ra ngoài chịu chết, thế được chưa?" Lệ Vô Lượng vô cùng không tình nguyện, quay đầu nhìn sơn động chật hẹp, vừa nghĩ tới việc phải ở lại cái nơi rách nát này ít nhất một năm nữa, liền không khỏi ngửa mặt lên trời thở dài.
Con người chính là một sinh vật kỳ lạ như vậy. Khát vọng sinh tồn có thể khiến người ta có được dũng khí và động lực vô hạn, dù trong hoàn cảnh cằn cỗi, khó khăn đến đâu cũng cố gắng tồn tại. Thế nhưng một khi nhận được sự giúp đỡ, bản tính thấp hèn của con người lại bộc phát, quên mất trước kia đã phải tìm mọi cách để sống, trân trọng từng chút tài nguyên sinh tồn!
Vốn dĩ phải chịu đựng sự dày vò ít nhất mười năm, thậm chí còn lâu hơn nữa mới có khả năng thoát khỏi khốn cảnh này. Bây giờ viện thủ đã tới, rút ngắn thời hạn mười năm xuống còn một năm, vậy mà vẫn không cam lòng, đúng là hết nói nổi!
"Hôm nay tất cả đều do tiểu tử ngươi giảng đạo lý với ta, muốn lão tử ở lại thì cũng phải đáp ứng lão tử một điều kiện."
"Nói đi, chỉ cần ta có thể làm được."
"Ngươi phải mở rộng sơn động này cho ta, cái nơi bé tí tẹo này thì làm được gì? Ngoài ra, phải có đồ ăn thức uống, quần áo mặc, phải có rượu, phải có thức ăn..." Lệ Vô Lượng tuôn ra một tràng điều kiện như pháo liên thanh.
Diệp Tiếu liếc mắt nhìn vị Hoành Thiên Đao Quân tham lam không đáy này, hừ một tiếng, nói giọng âm dương quái khí: "Có muốn tìm cho ngươi mấy tiểu cô nương tới đây không? Hai năm qua tiểu Đao Quân cô đơn đến phát điên rồi phải không?"
Lệ Vô Lượng nói: "Ta phi, mấy thứ phấn son tầm thường mà ngươi tìm được, Đao Quân ta đây đâu thèm để vào mắt. Nhưng mà... những điều kiện trên, ngươi nhất định phải chuẩn bị đầy đủ cho ta, nếu có một thứ thiếu sót, ta sẽ ngày ngày đến trước mặt Quân Ứng Liên mách lẻo về ngươi!"
Diệp Tiếu trố mắt nghẹn họng: "Ngươi... ngươi nói cái gì?! Ngươi là Hoành Thiên Đao Quân hay là Hoành Thiên vô lại vậy? Sao sau khi bị thương lại trở nên vô lý như vậy? Ngươi có dám vô lại hơn nữa không?!"
Lệ Vô Lượng cả giận nói: "Ngươi thì được ở bên ngoài phong lưu khoái hoạt, tiêu dao tự tại, còn lão tử phải ở cái nơi khỉ ho cò gáy này bị vây khốn hơn một năm, ngươi dám nói lão tử vô lại à!"
Diệp Tiếu giơ tay đầu hàng: "Được rồi, được rồi, ngươi không phải vô lại, ngươi là đại gia của ta, nói vậy được chưa?"
Lệ Vô Lượng hừ một tiếng: "Thế còn tạm được..."
...
Ba ngày sau.
Khi Diệp Tiếu một lần nữa bước ra khỏi sơn động, Lệ Vô Lượng đã vui vẻ nhảy nhót tưng bừng. Ừ, cho dù là lúc ma khí phản phệ, hắn cũng vui vẻ nhảy nhót tưng bừng.
Mà sơn động này, nếu chỉ nhìn từ bên ngoài thì vẫn không khác gì trước kia, nhưng bên trong... đã được hai người bọn họ cải tạo thành một tòa cung điện trong lòng núi, sâu vào bên trong đến mười trượng!
Không những hàn khí kỳ lạ độc nhất ở nơi đây bị loại bỏ hoàn toàn ra ngoài, Diệp Tiếu còn để lại rất nhiều Tinh Viêm thạch, đảm bảo có thể phát ra nhiệt lượng đủ để chống lại khí lạnh. Vô số viên dạ minh châu được lần lượt khảm nạm vào các ngóc ngách trong động, bây giờ muốn tìm một góc tối trong sơn động cũng rất khó. Từng tấm da thú dày và bền chắc được trải khắp nơi, sơn động nhất thời lại có chút hương vị nguy nga lộng lẫy...
Ba ngày này, ngoài việc rút ra lưỡng cực chi lực cho Lệ Vô Lượng vào ban ngày đầu tiên, từ tối ngày thứ nhất, hai người đã bắt đầu chè chén say sưa. Lượng lớn rượu ngon dự trữ trong không gian của Diệp Tiếu gần như bị hai người uống cạn sạch.
Chỉ còn lại mười vò cuối cùng, được Lệ Vô Lượng cất ở nơi sâu nhất trong sơn động.
Ngày thứ tư, Diệp Tiếu lại đi ra ngoài một chuyến theo đường cũ, hôm sau trở về, ném cho Lệ Vô Lượng hai chiếc nhẫn không gian. Bên trong chứa đầy lương thực, thịt, ngoài ra còn nhiều hơn nữa là rượu...
Còn có một ít dược liệu, linh đan và các loại vật phẩm khác...
Ngày thứ sáu.
Diệp Tiếu cuối cùng cũng phải rời khỏi nơi này.
"Ta phải đi rồi, lão Lệ!" Diệp Tiếu mỉm cười.
"Cút mau, cút mau!" Lệ Vô Lượng ha hả cười to: "Ngươi ở đây lâu, sơn động của lão tử cũng không chịu nổi cái mùi chua loét của tên tiểu bạch kiểm nhà ngươi... Đi đi, đi càng sớm càng tốt, càng nhanh càng tốt."
Cả hai đều là người phóng khoáng, một lời từ biệt, không nói thêm lời thừa thãi.
Diệp Tiếu cười dài một tiếng, toàn thân như một vệt sáng trắng, nhanh như kinh hồng bay ra khỏi sơn động, chỉ một lần lên xuống giữa trời tuyết đã không thấy bóng dáng.
"Lão Lệ, mấy tháng nữa ta sẽ quay lại."
"Đại gia nhà ngươi!"
Từ xa vọng lại câu nói từ biệt cuối cùng của Lệ Vô Lượng.
...
Lúc này, Diệp Tiếu đã đi rất lâu.
Trên mặt Lệ Vô Lượng vẫn giữ nụ cười cợt nhả vừa cười vừa mắng lúc trước, một lúc lâu sau, nụ cười đột nhiên cứng lại, trong hốc mắt dường như có ánh sáng lấp lánh. Hắn hung hăng ho khan mấy tiếng, khàn giọng nói: "Đại gia nhà ngươi, gặp lại tên tiểu bạch kiểm nhà ngươi trong khoảng thời gian ngắn ngủi như vậy mà lại khiến lão tử nhiễm chút khí chất đàn bà, suýt nữa thì khóc. Món nợ này lão tử nhớ kỹ, lần sau quay lại, nhất định sẽ đánh cho ngươi một trận..."
Hắn dụi mắt, đột nhiên hít một hơi thật sâu, nhanh chân bước ra khỏi sơn động, nhìn tuyết trắng mênh mông bên ngoài, nhìn những ngọn núi tuyết chọc trời, trên mặt từ từ lộ ra nụ cười ấm áp, lẩm bẩm: "Huynh đệ..."
Hắn quay đầu lại, nhìn thanh Hoành Thiên Đao sau lưng mình, ánh mắt dần trở nên sắc bén. "Keng" một tiếng, đao quang màu xanh biếc loé lên.
Lệ Vô Lượng nhìn thân đao sáng loáng, giống như một đứa trẻ đói khát đã lâu, phát ra tiếng đao minh run rẩy.
"Đừng vội, bảo bối, không bao lâu nữa, ngươi sẽ được uống no máu tươi của kẻ thù!"
...
Lần này rời đi, Diệp Tiếu không quay về theo đường cũ, mà men theo vách núi dựng đứng trơn bóng mà leo lên.
Không những không đi ra ngoài theo đường cũ, ngược lại còn đi vòng một vòng rồi lấp kín hoàn toàn lối đi bên này.
Thiên Hồn Nhai, chỗ hiểm yếu đã mất, không còn là trời cao khó vượt nữa.
Trước khi tìm được Lệ Vô Lượng, lý do hắn muốn giữ lại lối đi đó là vì nó chính là một con đường đột kích mang tính át chủ bài. Tấn công từ vách núi vạn trượng, người trên vách đá chắc chắn sẽ không có phòng bị — mặc dù đã bị Quân Ứng Liên tàn sát một trận, nhưng Chiếu Nhật Thiên Tông chỉ cần vẫn còn mơ ước hồn lực nơi đây, thì nhất định sẽ lại phái người tới đồn trú.
Hơn nữa, những người được phái tới đồn trú lần nữa, cấp bậc tuyệt đối sẽ không thấp, trong đó nhất định vẫn bao gồm cả cao thủ đủ sức đối kháng với cấp bậc của Quân Ứng Liên.
Thế nhưng Diệp Tiếu chỉ cần tận dụng lối đi này làm cơ hội, về cơ bản có thể đảm bảo đến không ảnh, đi không tung, sau khi giết người liền lập tức biến mất.
Không giết được cao thủ thì vẫn có thể giết được đệ tử bình thường, hơn nữa, chỉ cần nhắm đúng phương pháp, cao thủ cũng chưa chắc đã không giết được!
Nhưng bây giờ, Lệ Vô Lượng đang ở ngay dưới vách đá, ẩn thế tiềm tu, Diệp Tiếu quyết đoán lựa chọn lấp kín hoàn toàn lối đi này.
Bất kể lợi ích thu được là gì, cũng không thể quan trọng bằng tính mạng của huynh đệ mình.
Nếu giữ lại lối đi này, vạn nhất có một ngày bị người của Chiếu Nhật Thiên Tông phát hiện...
Hậu quả như vậy, Diệp Tiếu tuyệt đối không dám mạo hiểm.