Sau đó nữa, ba đại cao thủ là Diệp Tiếu, Lệ Vô Lượng và Hàn Băng Tuyết đã liên thủ phản kích, bắt sống được Ô Hồi Thiên, đánh cho hắn một trận tơi bời. Nếu không phải Hàn Băng Tuyết cảm thấy trong chuyện này Ô Hồi Thiên cũng là người bị hại, sớm đã giết chết tên này rồi tiễn về quê cũ.
Cuối cùng, cũng chẳng biết vì sao, không rõ Ô Hồi Thiên xuất phát từ tâm lý gì mà vẫn cưới Ninh Bình Nhi.
Diễn biến của sự việc đại khái là như vậy.
Đây quả thực là một câu chuyện tình yêu éo le và kịch tính đến khó tin. Nhưng Ô Hồi Thiên, người cuối cùng ôm được mỹ nhân về, vẫn xem chuyện này là nỗi nhục lớn nhất trong đời.
Về phần Hàn Băng Tuyết, rõ ràng y chẳng làm gì cả, chỉ toàn bị động hứng chịu sự trả thù của Ô Hồi Thiên, thậm chí suýt nữa bị hắn giết chết, vậy mà vẫn lấy đức báo oán, tha cho hắn một mạng. Thế nhưng hắn vẫn cứ bám riết không tha, dĩ nhiên y cũng không thể bị động chịu đựng mãi được.
Sau khi mâu thuẫn bùng nổ, giữa hai người không còn đường hòa giải.
Cho đến tận bây giờ, Hàn Băng Tuyết vẫn là cái gai trong lòng Ô Hồi Thiên; còn Ô Hồi Thiên cũng đã trở thành kẻ tử thù của Hàn Băng Tuyết. Đây cũng là nguyên nhân sâu xa vì sao ngày đó khi nghe tin ba đại tông môn liên thủ vây giết Lệ Vô Lượng và Diệp Tiếu, Hàn Băng Tuyết lại đau đớn tột cùng, hối hận vì lúc trước đã không ra tay.
Trong lòng Hàn Băng Tuyết nghĩ, nếu ngày đó mình có thể ác tâm hơn một chút, trực tiếp giết chết Ô Hồi Thiên thì sau này đã không xảy ra nhiều chuyện như vậy. Hôm nay, có được cơ hội đặc biệt thế này, lúc này không xử lý kẻ thù cũ thì còn đợi đến bao giờ?!
"Năm xưa… ta và vợ chồng Ô chưởng môn các ngươi tình cảm vô cùng sâu đậm, ba người thường xuyên kề vai sát cánh, rong ruổi thiên hạ… Nhớ lại năm đó… chuyện cũ khó quên, vẫn rành rành trước mắt…" Hàn Băng Tuyết vừa đi về phía trước vừa rung đùi đắc ý, ra vẻ đang hồi tưởng.
Diệp Tiếu ở bên cạnh làm ra vẻ "ta là tiểu bối, xin hãy xem như ta không tồn tại", bộ dạng vô cùng khiêm tốn dắt ngựa đi theo, cúi đầu, trong lòng lại cảm khái vạn phần, thật sự quá khâm phục kẻ nào đó.
Không phải vì kẻ nào đó miệng lưỡi ba hoa, nói dối không chớp mắt, mà ngược lại, những lời Hàn Băng Tuyết vừa nói quả thật không hề nói dối.
Một chữ cũng không sai!
Năm đó, chỉ cần Hàn Băng Tuyết xuất hiện ở đâu, Ninh Bình Nhi tất sẽ đuổi theo đến đó, mà Ô Hồi Thiên cũng sẽ như hình với bóng đi theo Ninh Bình Nhi… Hơn nữa, sự thật là ba người họ thường xuyên xuất hiện trong cùng một khu vực.
Còn chuyện kề vai sát cánh cũng vậy, thực ra nắm tay thì có là gì. Khi đó, chỉ cần có cơ hội là Ninh Bình Nhi sẽ tích cực chớp lấy, nếu không phải Hàn Băng Tuyết còn giữ mình, sớm đã bị nàng nuốt chửng không biết bao nhiêu lần rồi!
Thậm chí, nếu xét một cách nghiêm túc, cụm từ "tình cảm hòa hợp" cũng không thể coi là nói bừa, bởi vì Ninh Bình Nhi từ đầu đến cuối đều cho rằng Hàn đại soái ca tuyệt đối có tình ý với mình, chỉ là ngại không dám bày tỏ. Nghĩ cũng phải, lúc nào cũng có một người ngoài là Ô Hồi Thiên ở đó làm kỳ đà cản mũi, sao mà tiện bày tỏ cho được. Vì thế, tình cảnh của Ô Hồi Thiên có thể tưởng tượng được.
"… Đúng rồi, các ngươi tụ tập đông người ở đây làm gì?" Hàn Băng Tuyết thao thao bất tuyệt cảm khái một hồi, dường như lúc này mới nhớ ra để hỏi vấn đề này, nói: "Có chuyện gì xảy ra sao?"
"Đúng là có chuyện." Vị đệ tử Chiếu Nhật Thiên Tông kia chần chừ một chút.
Hiện tại tuy đã xác định vị này chính là giang hồ tiền bối Băng Tuyết Kiếm Khách, lại còn là bạn thân của chưởng môn và chưởng môn phu nhân, nhưng… rốt cuộc có nên nói rõ mục đích chính của nhóm mình ở đây hay không, nhất thời trong lòng hắn vẫn chưa quyết được.
Còn một điều nữa… Mặc dù mấy người này đã xác định thân phận của Hàn Băng Tuyết là thật, nhưng… trong lòng chưa chắc đã hoàn toàn hết nghi ngờ. Dù sao, thời điểm gặp nhau thật quá trùng hợp, nhất là cũng có hai người một ngựa…
Biết đâu… biết đâu hai người kia chính là hai người này thì sao?
Sự việc không sợ nhất vạn, chỉ sợ vạn nhất, vẫn không thể hoàn toàn tin tưởng được.
Coi như đã xác nhận đối phương là Hàn Băng Tuyết, cũng chưa chắc đã hoàn toàn không có hiềm nghi.
Dù sao trong lời đồn, Băng Tuyết Kiếm Khách Hàn Băng Tuyết và Tiếu Quân Chủ Diệp Tiếu là bạn tốt của nhau. Tiếu Quân Chủ tuy đã qua đời… nhưng lỡ như chuyện này là thật thì sao? Băng Tuyết Kiếm Khách hai năm nay dường như cũng đã lâu không xuất hiện trên giang hồ, ai biết hắn âm thầm làm gì chứ.
Không có lửa làm sao có khói, chưa chắc đã vô duyên vô cớ, đã có lời đồn này lưu truyền thì không thể xem thường được.
Chỉ là bây giờ xem ra, Hàn Băng Tuyết đối với chúng ta rất thân thiết, hoàn toàn không coi là kẻ thù, lẽ nào lời đồn là giả?
Chắc là lời đồn có sai sót, hắn kể lại những hồi ức năm xưa cùng chưởng môn và chưởng môn phu nhân vô cùng chân thành tha thiết, quả thật không giống như giả dối!
"Rốt cuộc là chuyện gì?" Hàn Băng Tuyết cau mày, ánh mắt sắc bén, coi trời bằng vung nói: "Nhìn các ngươi một bộ như gặp đại địch, lẽ nào ở đây còn có kẻ địch nào sao?"
"À, khụ khụ…" Vị đệ tử kia ho khan một tiếng, nói: "Ừm… Chuyện này liên quan đến một vài việc của tông môn."
Hàn Băng Tuyết nhàn nhạt nói: "Ừm, ra là vậy. Nhìn các ngươi căng thẳng như thế, đối phương chắc hẳn có chút lai lịch. Các ngươi đã là đệ tử của cố nhân, bổn tọa sẽ không khoanh tay đứng nhìn. Thế này đi… dù sao mấy ngày nay bổn tọa cũng hoạt động ở gần đây, nếu có cần bổn tọa giúp đỡ gì… nhớ gọi một tiếng. Nếu thật sự có chuyện mà không ra tay, cũng không hay cho lắm."
Hàn Băng Tuyết cười nhạt một tiếng: "Nếu quả thật không giúp, nói không chừng lần sau gặp mặt, Ô Hồi Thiên lại giống như một nàng dâu nhỏ bị ấm ức mà tìm ta gây sự. Cảnh tượng đó tuy khiến bổn tọa mỗi lần nửa đêm tỉnh giấc đều bật cười khoái trá, nhưng vẫn là nên ít trải qua thì hơn, ha ha…"
"Phụt…" Diệp Tiếu lần này thật sự không nhịn được mà bật cười.
Ô Hồi Thiên giống như một nàng dâu nhỏ bị ấm ức?!
Lời này nếu là người khác nói, đúng là trò cười lớn nhất thiên hạ, nhưng do Hàn Băng Tuyết nói ra thì lại vô cùng xác đáng, hàng thật giá thật – bất kể ngươi giúp đỡ hay gây rối, lần nào Ô Hồi Thiên ở trước mặt Hàn Băng Tuyết mà chẳng mang bộ dạng của một nàng dâu nhỏ bị chọc tức?
Nhưng nói đi cũng phải nói lại, dù ngươi có giúp hay không, Ô Hồi Thiên thấy ngươi chắc chắn vẫn sẽ tìm ngươi gây sự, làm sao có lúc hắn không tìm ngươi gây sự được chứ!?
"Vậy đa tạ tiền bối." Lời nói này của Hàn Băng Tuyết khiến cho sự nghi ngờ trong lòng mấy tên đệ tử Chiếu Nhật Thiên Tông vơi đi vài phần. Bọn họ cảm kích cúi người, sau đó nhìn Diệp Tiếu, nói: "Tiền bối, vị huynh đệ này là…"
Hàn Băng Tuyết thản nhiên xua tay: "A a… Đây là một hậu bối trong nhà bổn tọa, ừm… đều là người một nhà, ta cũng không giấu giếm, đây là… ờ, ừm, khuyển tử nhà ta. Nói ra thật xấu hổ, cũng đã lớn từng này rồi mà còn chưa từng bước chân ra giang hồ… Đây không phải là đang đặc biệt dẫn nó ra ngoài rèn luyện một chút, thuận tiện cũng đi thăm vài người bạn cũ, cho nó làm quen sao."
Trên khuôn mặt đang cúi gằm của Diệp Tiếu lại hiện ra ba vạch hắc tuyến. Hắn suýt nữa tại chỗ chửi ầm lên!
Khuyển tử?!
Hàn Băng Tuyết, mẹ nó nhà ngươi, ngươi cứ đợi đấy cho lão tử!
Lão tử hôm nay đúng là ra ngoài không xem hoàng lịch, một phen thiện tâm hảo ý lại xui như chó… Phi, ngươi cứ đợi đấy cho lão tử, đợi lão tử giết chết cái thứ chó má nhà ngươi!
Diệp Tiếu trong lòng đã gầm thét. Hắn tức đến choáng váng đầu óc, Hàn Băng Tuyết, thật không ngờ lá gan của tên này lại lớn đến vậy…
☾ Bước vào thế giới mộng mơ… Thiên Lôi Trúc dịch từng tờ yêu thương ☽