Đây tuyệt đối là sự sỉ nhục cùng cực! Ngươi nếu không cho ta một lời giải thích hợp lý, vậy chúng ta chính là có mối thù không đội trời chung, mối hận sâu như tam giang tứ hải, ta… ta với ngươi không xong!
Ngươi là Đại Năng Thiên Vực, là đệ nhị cao thủ được cả thế gian công nhận thì đã sao? Cùng lắm thì liều một phen, nam nhi chết thì cùng lắm là chim chổng lên trời, có gì mà phải sợ!
Tính lừa của Diệp Tiếu vừa nổi lên là bộc phát đến cực hạn, chẳng thèm đếm xỉa đến bất cứ điều gì. Kiếp trước Tiếu Quân Chủ là vậy, kiếp này Diệp Tiếu cũng thế. Ngươi đánh ta, được, mắng chửi ta, được, giết ta, cũng được, chỉ cần ngươi có thực lực.
Nhưng muốn sỉ nhục ta, chà đạp lên ta, dù thực lực của ta có kém ngươi ức vạn lần, cũng tuyệt đối không được!
Đây là tôn nghiêm tối thiểu của một con người.
Cũng là ranh giới cuối cùng của Diệp Tiếu ở cả kiếp trước lẫn kiếp này.
Vĩnh viễn không dao động, cũng không cho phép bất kỳ ai xâm phạm!
Mà ở phía Huyền Băng, giờ phút này trong lòng lại dâng lên một ý nghĩ vô cùng kỳ diệu: Quả nhiên không hổ là… người ta vừa mắt, quả thật có cốt khí, có dũng khí, có ngạo khí, có bá khí, có đại khí…
Chỉ là, ngươi giải trừ công kiếp cho người khác có lẽ không cần song tu, nhưng với ta lại… tại sao lại là bộ dạng kia?
Huyền Băng rất muốn hỏi câu này.
Nhưng bây giờ… làm sao mà hỏi được?
Chỉ có thể nén lại, trừng mắt nhìn, hơn nữa… trông bộ dạng của gã này, nếu mình không nói lời xin lỗi, e là chuyện này vẫn… chưa xong?
Cơn ghen tuông ngút trời ban nãy giờ đã sớm tan biến không còn tăm tích, thay vào đó là một cảm giác đặc biệt không tên.
"Đó… đó chỉ là lời nói từ một phía của ngươi, ngươi đương nhiên sẽ nói lợi về mình..." Khí thế của Huyền Băng bất tri bất giác đã suy sụp nhanh chóng, sự bực bội trong lòng gần như sắp nổ tung, nhưng nỗi bực bội này lại không cách nào diễn tả được.
Câu nói này nghe qua có vẻ như đang cãi chày cãi cối, nhưng giọng điệu đã yếu ớt đi nhiều, là cái kiểu rất yếu ớt…
Giờ khắc này, Huyền Băng đã sớm không còn hình tượng cao cao tại thượng của nữ ma đầu đệ nhất Thiên Vực, dường như bất tri bất giác đã biến thành một cô vợ nhỏ vừa làm sai chuyện…
Phảng phất như đã biến trở về… thị nữ được nuông chiều năm đó, khi đối mặt với vị công tử đang nổi điên của mình, bản năng cảm thấy đuối lý của một tiểu nha đầu.
Nếu Hàn Băng Tuyết tình cờ trông thấy, nghe được cảnh này, e rằng sẽ sụp đổ ngay tại chỗ.
Đây cũng quá mức đảo lộn tam quan rồi!
Nữ ma đầu đệ nhất Thiên Vực, cường giả đệ nhị được cả thế gian công nhận, lại có thể tỏ ra nhỏ bé như một nữ nhân thế này ư?!
Ngạch, quả thực khiến ta triệt để sụp đổ…
"Cái gì gọi là lời nói từ một phía! Sao lại là lời nói từ một phía?!" Diệp Tiếu lúc này cũng thật sự sắp phát điên rồi, ta còn phải nói thế nào ngươi mới tin ta không cường bạo đệ tử Phiêu Miểu Vân Cung của các ngươi? Còn phải giải thích thế nào ngươi mới biết ta không chiếm tiện nghi của các ngươi? Còn phải trình bày thế nào mới khiến ngươi tin rằng, thật ra từ đầu đến cuối đều là các ngươi chiếm tiện nghi của ta?!
Có được không? Hả?
Ta đối với toàn bộ Phiêu Miểu Vân Cung của các ngươi song tu…
Chỉ cần nghĩ đến chuyện này, Diệp Tiếu liền sụp đổ tột độ, triệt để sụp đổ, toàn diện sụp đổ, sụp đổ thành tro bụi.
Tội danh này không nói đến việc mình không gánh nổi, một khi gánh lấy thì vị Huyền Băng Đại trưởng lão này có thể lập tức đập mình thành thịt nát; dường như một vấn đề khác mới là mấu chốt: Ta bận rộn đến thế sao! Gánh không nổi a, cho dù thật sự ép ta thành chất lỏng, đó cũng là danh xứng với thực như muối bỏ biển! Có được không!
"Cái đó… song tu cũng cần thời gian!" Diệp đại thiếu đầu óc choáng váng rốt cuộc bắt đầu nói năng không lựa lời, phẫn nộ đỏ mặt, trừng mắt nói: "Song tu với một người ít nhất cũng mất nửa ngày đi… Các ngươi có hơn 13 vạn người, ta choáng… Ta… Mẹ nó! Ngươi ngươi ngươi… quả thực là… quả thực…"
Huyền Băng nghe câu này, thân thể mềm mại khẽ run lên một cách kỳ diệu, ngay sau đó mặt đỏ như lửa: Tên khốn này nói cái gì vậy! Hắn có biết mình đang nói gì không? Đầu bị đánh cho ngu rồi sao? Ta có động thủ đâu?!
"Huyền trưởng lão nếu vẫn không tin, có thể quay về kiểm tra tình trạng của hai vị đệ tử kia, quý cung là nữ tử tông môn, ắt có thuật nghiệm thân, có còn là tấm thân băng thanh ngọc khiết hay không, liếc mắt là biết ngay!" Diệp Tiếu nói thẳng ra, bi phẫn tột cùng: "Cứ hùng hổ dọa người như vậy, là nhất định phải vu oan cho ta đến chết sao?"
Sự bi thương trong câu nói này quả thực đã đến mức oan khí ngút trời, huyết lệ tố cáo trời xanh.
Không vì điều gì khác, Diệp Tiếu bi thảm cúi đầu nhìn xuống đũng quần của mình: Ta… ta thật sự không làm nổi a… hơn 13 vạn người…
Đó không còn là vấn đề mài sắt nên kim nữa, mà là trực tiếp tan thành mây khói luôn rồi…
Huyền Băng cũng nghẹn lời: Ta quay về điều tra xem hai đệ tử kia có phải còn là xử nữ không? Tên khốn này… thật sự là cái gì cũng dám nói, mặc dù bản cung quả thật có thuật nghiệm thân đặc biệt, nhưng lời này sao có thể do ngươi cứ thế mà oang oang nói ra…
Nhưng nếu cứ thế mà cho qua thì cuối cùng vẫn là một cái cớ, nàng lập tức đau đầu vẫy tay, ra vẻ rộng lượng nói: "Thôi được rồi, chuyện này có lẽ là ta đã hiểu lầm ngươi…"
Nghe câu này, Diệp Tiếu thiếu chút nữa tức hộc máu: "Cái gì gọi là có lẽ là ngươi hiểu lầm?! Đây vốn dĩ chính là ngươi hiểu lầm…"
Trong lòng dâng lên một trận vô lực khó hiểu: Cường giả Thiên Vực ngày nay, nhất là vị cô nương trước mắt này… sao lại nói không thông đạo lý như vậy? Đây rõ ràng là đang làm bại hoại danh dự của bản công tử, chuyện này mà truyền đến tai người khác, bản công tử còn mặt mũi nào mà hành tẩu giang hồ nữa?!
Huyền Băng trong lòng cũng một trận vô lực: Người này sao lại cứ cố chấp không buông tha như vậy, không thể rộng lượng một chút sao? Ta đã nói là hiểu lầm rồi, chẳng lẽ thật sự muốn ta quỳ xuống xin lỗi mới được? Hay là… nhất định phải để ta làm ấm giường cho ngài để xin lỗi thì vị đại gia ngài đây mới nguôi giận sao?
"Ừm… là hiểu lầm… là bản tọa hiểu lầm ngươi…" Giọng Huyền Băng càng thêm mềm mỏng.
Trước khi nói câu này, tin rằng Huyền Băng có nằm mơ cũng không thể ngờ được, với thân phận tôn sư Đại trưởng lão Phiêu Miểu Vân Cung, một tuyệt thế cường giả vững vàng nằm trong top ba Thiên Vực, lại có thể nói ra những lời mềm mỏng như vậy từ chính miệng mình.
Mà đối tượng xin lỗi, lại chỉ là một thiếu niên Mộng Nguyên cảnh thất phẩm.
Nằm mơ cũng không thể ngờ chuyện này lại có thể xảy ra!
Nhưng bây giờ nó lại đang xảy ra một cách chân thực.
Hơn nữa còn là…
Chính mình quả thật đã nói ra, lại không hề cảm thấy bực bội, cũng không cảm thấy tự ái bị tổn thương…
Thậm chí còn mơ hồ có chút lo sợ, sợ đối phương sẽ tiếp tục cố chấp không buông.
Mỗi khi nỗi sợ này dâng lên, Huyền Băng lại cảm thấy phiền muộn muốn chết: Ký ức của ‘Băng Nhi’ kia, quả thật ảnh hưởng đến mình lớn đến vậy sao? Cứ thế không nỡ nhìn công tử gia của nàng chịu uất ức? Thà rằng chính mình chịu uất ức?
Chẳng lẽ thân phận tung hoành thiên hạ không người có thể địch của ta, lại không bằng sức hấp dẫn của một tiểu nha đầu chỉ biết làm ấm giường đối với chính mình hay sao?
Sụp đổ!
"…Thôi được, ta đại nhân đại lượng, hảo nam không đấu với nữ." Diệp Tiếu thở hổn hển mấy hơi, liếc mắt một cái, nói.
Hắn rốt cuộc cũng bắt đầu bình tĩnh lại, nhưng ngay sau đó mồ hôi lạnh túa ra rào rào.
Lạy trời, vừa rồi mình đã làm cái gì vậy?
Thiên Lôi Trúc gọi ta về nhà