Virtus's Reader
Thợ rèn huyền thoại

Chương 100: Chương 100

Chương 100

Pon lập tức cúi gập người.

“Grid, anh giỏi hơn bất kỳ thợ rèn nào tôi từng gặp. Tôi thực sự vinh hạnh khi có một nghệ nhân vĩ đại như anh làm đồng sự của mình.”

Cho tới giờ, Pon đã thăm hỏi một lượng lớn thợ rèn và đặt làm chế tác vật phẩm.

Anh băng qua Sa mạc Địa ngục để gặp thợ rèn giỏi nhất phía đông, và trải nghiệm việc xâm phạm lãnh thổ của hỏa long Trauka để gặp một thợ rèn nổi tiếng tộc người lùn. Không hề phóng đại khi nói rằng anh đã gặp các thợ rèn có tiếng tăm nhất trên toàn thế giới.

Thật không may, Pon không thể có được bất kỳ vật phẩm nào được sản xuất mang xếp hạng độc nhất bất chấp sự cố gắng của mình. Không quan trọng người thợ rèn có nổi tiếng ra sao, làm ra một vật phẩm độc nhất khó như là hái sao trên trời vậy.

Rồi tới Grid thì sao? Anh ta làm 3 vật phẩm, và một trong số chúng hoàn thành với xếp hạng độc nhất. Hơn nữa, hiệu năng của Thương Lốc do Grid làm cao hơn nhiều so với lý thuyết ghi trên phương pháp sản xuất.

‘Anh ta còn đề cập mình có thể chế tác các vật phẩm xếp hạng huyền thoại nữa.’

Grid vượt qua thường thức. Vị thợ rèn họ tìm kiếm trong tuyệt vọng đúng là một kho báu ẩn tàng. Sự kính trọng của Pon tăng lên.

“Tuyệt thật đấy. Anh thực sự rất tuyệt.”

Rồi sẽ tới một ngày toàn bộ các thành viên hội được trang bị với vũ khí và áo giáp do Grid làm. Rồi hội Tzedakah sẽ thực sự bay tới đỉnh cao. Pon hồi hộp, cất cây thương cũ đã xài lâu nay đi và lấy Thương Lốc ra.

“Wao...”

“Thương Lốc kìa...!”

Các thành viên hội ngạc nhiên trước vẻ ngoài của Thương Lốc. Cây thương là sự hòa hợp tráng lệ giữa màu bạc và xanh dương, trông như rồng xanh giáng phàm từ một thiên hà ánh bạc. Vẻ ngoài đẹp tới mức có thể mang ra so sánh với ‘Persona’, một quốc bảo của Đế chế Saharan.

‘Hiệu năng tuyệt vời và dáng vẻ cũng đẹp đẽ nữa’.

Buuong. Buuong.

Một nụ cười tăm tối nở ra trên mặt Pon khi nhìn cây thương và vụt nó vài lần nhẹ nhàng. Anh đã thử dùng hàng trăm cây thương, nhưng Thương Lốc là nổi bật nhất. Chiều dài và tiết diện quá lý tưởng với anh. Cứ như là được tùy chỉnh riêng cho anh vậy.

‘Mình thấy mạnh hơn cả vài lần.’

Anh muốn chạy tới bãi săn để kiểm tra uy lực ngay và luôn. Các thành viên hội tới gần anh và thúc giục

“Thương của anh xếp hạng gì thế Pon? Nó trông không bình thường chút nào.”

“Thôi nào, cho xem đê. Em tò mò tới chóng mặt rồi này!”

Pon chia sẻ thông tin của Thương Lốc. Mọi người rớt hàm lúc xác nhận.

“Độc nhất á?”

“Một vật phẩm độc nhất được làm ra ư?”

Nó gây một cú huých mạnh mẽ tới hội Tzedakah.

Pon có phải là người duy nhất ham muốn được trang bị với những vật phẩm tuyệt hảo không? Giống như Pon, các thành viên khác cũng đã gặp nhiều thợ rèn và đưa ra hàng trăm yêu cầu chế tác, nhưng chưa bao giờ thấy bất kỳ vật phẩm nào được sản xuất mang xếp hạng độc nhất cả. Về lý thuyết thì một thợ rèn cấp cao có thể sản xuất ra các món đồ xếp hạng độc nhất, nhưng tìm vật phẩm cùng xếp hạng qua những lần đi tập kích thì thực tế hơn nhiều so với việc chế tác ra chúng.

Grid đăng ký vào hội và làm ra vật phẩm độc nhất chỉ trong 3 ngày. Mọi thợ rèn khác ngoài Grid chỉ là lũ thấp kém.

Bầu không khí đang trở nên nóng hơn.

“Ngầu quá...” Jishuka không thể kiểm soát sự vui mừng của mình và ôm hôn Grid.. Cô hôn má anh và hô. “Grid, thật tuyệt quá! Anh là số 1! Đúng là một người đàn ông tuyệt hảo!”

“... Hả?”

Cái ôm và nụ hôn của Jishuka đã dẹp bỏ hoàn toàn nhưng xúc cảm luân thường đạo lý của anh. Đây chỉ là sự chào hỏi của một người phụ nữ Nam Mỹ bày tỏ niềm vui và lòng biết ơn thuần khiết, nhưng nó quá kích thích với Grid. Sự ôm ấp và hôn hít từ một người phụ nữ được coi là quyến rũ nhất thế giới không phải là thứ mà trạng thái tinh thần của Grid có thể chịu đựng được.

‘B-Bờ môi mềm quá...’

2 má anh như muốn tan chảy.

‘Ngực cũng mềm nữa...’

Nó không chỉ mềm mà còn ngập tràn sự co giãn.

‘Cô ấy thơm quá.’

Bất kỳ loại nước hoa đắt tiền nào cũng đều không đáng nói trước mùi hương cơ thể của Jishuka. Nên kết luận lại…

‘Là mơ phải không? Dĩ nhiên là mơ rồi. Khốn nạn! Mơ thì cũng ổn thôi! Có chết mình cũng chẳng quan tâm.’

Trong khi Grid đang vật lộn với cảm xúc, Vantner thì lại thấy bực bội.

“Thật vô lý... Cây thương này ngon hơn bất kỳ vũ khí nào tôi từng thấy. Ngay cả Cặp rìu Máu me Chính thống của tôi cũng chả là gì trước mặt nó… Vũ khí ngon thế mà lại cho Pon á? Không thể nào... Pon lại dẫn trước tôi mất...!” Vantner vừa run lên vừa lẩm bẩm.

“Grid, mời anh vào hội là một trong những điều tuyệt nhất em từng làm trong đời! Em yêu anh!”

Jishuka vẫn vui mừng ôm chặt Grid.

“Hehe... Ngực bự... Hihi.”

Mặt Grid được vùi trong cặp ngực bự của Jishuka. Trạng thái của 3 người không bình thường chút nào. Đây không hề là một cảnh dễ coi. Tuy nhiên, không có ai cản 3 người họ lại. Tất cả đều đang bận ngắm nhìn Thương Lốc.

“Ahhh~ Tôi gato với Pon quá. Tôi sẽ chả còn gì tiếc nuối nếu có một món độc nhất như thế.”

“Nó có hiệu năng còn tốt hơn những món độc nhất mà chúng ta có được trong nhiều lần tập kích. Thật phi lý.”

“Sau Pon thì Grid sẽ làm vật phẩm cho ai đây? Quyết định chưa? Tôi muốn có một mảnh giáp...”

Pon để lại thông tin Thương Lốc trong khung chat hội. Rồi lôi 2 cây Thương Lốc cổ tích ra và nói với Faker. “Anh muốn dùng cơ hội này để thử học cách sử dụng hai cây thương một lúc.”

Bóng người mờ mờ của Faker gật đầu. “Ý tưởng hay đấy. Đó là kỹ năng khó có được, nhưng dùng đúng cách thì sẽ là một nguồn sức mạnh vượt trội luôn.”

“Cậu sẽ là đối tác thực hành của anh chứ?”

“Chả có lý do gì để từ chối.”

Faker nâng con dao găm của mình lên và xuất hiện phía sau Pon. Rồi anh ngắm mũi dao vào tim Pon. Faker đã ám sát vô số người tài năng rồi, nhưng Pon lại là một đối thủ dai dẳng.

Kaaang!

Pon xoay thương bên tay trái và dùng lực đẩy để làm chệch hướng con dao, rồi vung thương bên tay phải.

Xoéc!

Pon tận dụng sự đàn hồi của gỗ Tipan vô cùng hiệu quả. Thương Lốc di chuyển như một con rắn và đánh vào lưng Faker.

Peeeong!

Tiếng ồn lớn xảy ra trong xưởng rèn. Đúng vậy—Thương Lốc đánh bạt không khí. Nhưng Faker đã hiện ra từ chỗ khác rồi. Faker lộ diện ở hướng ngược lại và phi một loạt ám khí.

“Anh đã quen dùng hai thương rồi nhỉ. Tập luyện triền miên à?”

Pon đặt một cây thương lên vai và trả lời, “Chưa bao giờ luôn, nhưng khả năng cơ bản của anh phải gọi là xuất sắc, nên có thể thích nghi với kỹ thuật mới nhanh lắm.”

“Hẳn là thế.”

Jjaejaeng! Jaaeng! Chachachachang!

Faker là sát thủ số 1. Xếp hạng tổng thể của anh có thể thấp hơn Pon, nhưng sự nhanh nhẹn thì khác.

Nên ngay từ đầu, Faker đã dẫn trước bằng tốc độ của mình. Không quan trọng cách Pon dịch chuyển cây thương màu mè ra sao, Faker dễ dàng đẩy lùi chúng như một dòng nước chảy. Chỉ có thương của Pon là bị trầy xước. Đây là lúc sức mạnh của một sát thủ chuyên về PK được biểu lộ rõ ràng.

Nhưng khi thời gian trôi qua, tình thế lại đảo ngược. Tốc độ tấn công của Pon bắt đầu vượt qua sự nhanh nhẹn của Faker.

“Hự!”

Faker - hiếm khi để bị trúng đòn - đã rút lui trong lúc máu vương vãi. Pon đuổi theo, thọc mạnh cây thương về phía trước.

Phụt! Phập!

Thương Lốc là một cây thương xuất chúng. Nhờ có tùy biến độc nhất, tốc độ tấn công của nó gia tăng khi trận đấu kéo dài thêm. Thật khó để chỉ ra sự khác biệt lúc mới bắt đầu, nhưng mọi chuyện đã thay đổi theo thời gian.

“Thế này là gian lận rồi còn gì...?”

Faker cười lúc bị át hẳn về mặt tốc độ, cho dù thấy tự tin về tốc độ hơn bất cứ ai. Pon nghĩ về Kraugel lúc uống một bình pháp dược hồi máu.

‘Giờ mình đã có khả năng chạm tới cổ áo anh ta.’

Mặt khác.

“... Đây mà là xưởng rèn à?”

Các vị khách tới xưởng rèn của Khan thấy sửng sốt.

Ở giữa xưởng, 10 người đang tập trung lại và nói chuyện lớn tiếng, trong lúc một đôi nam nữ đang ôm nhau ở một bên. Còn một người đàn ông trung niên ngồi chồm hỗm trong góc nữa, và...

Chaaeng! Chaeng!

2 tên khùng đang trao đổi chiêu thức.

“...”

Đây thực sự là xưởng rèn sao? Ngay cả giữa chợ cũng yên bình hơn cái chỗ này.

“Có lẽ chúng ta tới nhầm chỗ rồi.”

Do đó, khách hàng tới xưởng để mua vật phẩm cứ đến và đi vài lần liền.

“Cái quái gì đang diễn ra trong xưởng rèn này thế?” Sự náo động chỉ lắng xuống khi Khan trở về và kêu lên.

“Hớ!”

Grid lấy lại ý thức lúc nghe giọng của Khan. Anh nhìn thân hình bốc lửa của Jishuka, thứ có thể dụ dỗ toàn bộ đàn ông trên thế giới.

‘Cô ta thật xảo quyệt. Chắc là đang muốn tránh việc phải trả tiền mình vì vụ này.’

Grid nhận ra điều đó qua trải nghiệm cay đắng với Ahyoung. Phụ nữ là kẻ thù. Anh không thể mất cảnh giác trước mặt họ được. Anh sẽ có một trải nghiệm nghiệt ngã nếu để họ bước vào cuộc đời mình mất. Grid gợi lại ký ức tồi tệ của mình và hóa đá khi nhìn vào Jishuka. Rồi anh gọi với sang Pon. “Ê này Pon, đừng chơi bời nữa và đưa tiền công đây. Anh tính mua nó với giá bao nhiêu?”

“Bao nhiêu à?” Pon lại gần Grid và nói thật cẩn thận, “Nói thật, tính toán giá trị chính xác của Thương Lốc đối với tôi là hơi khó, nhưng xét theo các món đồ khác, tôi nghĩ mình nên trả anh ít nhất 800.000 vàng.”

“800.000 á?” Grid không tin vào tai mình. “800.000 vàng thật á?”

Dĩ nhiên anh thấy bất ngờ rồi. Grid đã bán Thanh gươm Tự Xuất thần có xếp hạng huyền thoại với giá 220.000 vàng. Ấy vậy mà Thương Lốc xếp hạng độc nhất lại được mua với giá cao gấp 4 lần sao? Grid chả thể tin chuyện này.

‘800.000 vàng đổi ra tiền mặt thì... 100 vàng tương đương 120.000 won tiền mặt. Nếu 100.000 vàng là 120 triệu... 800.000 vàng sẽ là... Ờm. Ờ? Hớ! 960 triệu?’

Nó là một số tiền cực lớn có thể trả hết mọi khoản nợ của bố anh và vẫn còn lại tận 300 triệu. Grid tắt ngúm một lúc, nhưng anh sớm phục hồi lại trong thời gian ngắn và chuyển một ánh nhìn thương hại về phía Pon.

‘Tên hồ đồ ngốc nghếch này... một vật phẩm huyền thoại được trao đổi với giá 220.000 vàng, thế mà lại đi mua một vật phẩm độc nhất tận 800.000? Anh đang mất tiền vì thiếu hiểu biết đấy.’

Grid đã nhầm. Grid mới là người ngu dốt chứ không phải Pon. Trên thực tế, Grid đã có thể kiếm hàng triệu vàng nếu đấu giá Thanh gươm Tự Xuất thần. Anh đã có thể kiếm được hàng tỷ won tiền mặt.

Tuy nhiên, Grid không biết điều này và chỉ bán nó cho NPC với cái giá bèo 220.000 vàng. Số tiền 800.000 vàng mà Pon đề xuất lúc này là hoàn toàn hợp lý.

‘Regas là kẻ dễ dụ số 1. Bắt đầu từ hôm nay, Pon là số 2.’

Đôi khi không biết sự thật thì tốt hơn…

Grid gật đầu vui vẻ nhìn Pon mà không hề biết sự thật.

“Được! Tôi đang có tâm trạng tốt! 2 cây cổ tích coi như miễn phí! 800.000 vàng là được rồi!”

Pon đang tính mua riêng 2 cây Thương Lốc cổ tích với giá 150.000 vàng, nhưng lại được cho không luôn? Pon thấy thật ấn tượng với Grid.

‘Hành xử thường lệ của anh ta có thể xấu xí, nhưng anh ta thật sự là một người đàn ông nam tính đấy chứ. Có phải anh ta hành động thế để che giấu con người thật của mình không?’

Pon và hội Tzedakah ngày càng trở nên thiện chí với Grid.

Cùng thời điểm đó...

Một nhóm người đang đi do thám xưởng rèn của Khan.

“Tôi không biết là hội Tzedakah sẽ dùng xưởng rèn này làm nơi dừng chân đấy… có lẽ người đó là vị nghệ nhân vô danh chăng? Gửi tin này cho Chris và yêu cầu anh ta cử người chơi xếp hạng đến đây!”

Hội mạnh nhất trong Satisfy là gì? Nếu câu hỏi này được đặt ra cho 10 người đi đường, 9/10 người sẽ đề cập tới Cự nhân hội. Cự nhân hội có quy mô lớn nhất! Để mời được vị nghệ nhân vô danh này về, họ đã tới Winston, chỉ để phát hiện ra rằng Grid đang ở cùng với hội Tzedakah.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!