Chương 106
Grid chỉ muốn làm ra 80.000 vàng trong tuyệt vọng thôi mà, nhưng cái gì đây chứ? Quên 80.000 vàng đi, anh có thể ẵm hàng triệu luôn.
“Hah, thật luôn.”
Một món đồ làm từ những vật liệu bị vấy bẩn bởi vật chất ngoại lai mà lúc hoàn thành lại mang xếp hạng huyền thoại!
‘Mình còn nghĩ sẽ may mắn lắm rồi nếu không làm ra rác… Ừ thì cũng lạ thật. Không phải mơ chứ nhỉ?’
Chả có chút cảm giác thực tế nào vì cái kết quả không ngờ này. Grid cấu má cho đảm bảo. Rồi lên tiếng chắc nịch. “Nó không phải là mơ.”
Anh chỉ dám tin có một xíu thôi, nhưng nó lại là thật này.
Shin Youngwoo là loại người như thế nào?
Anh là biểu tượng của xui xẻo trong cả 27 năm cuộc đời.
Lúc học tiểu học, trong một chuyến đi chơi cùng cả trường, anh đã bị kẻ nào đó bắt cóc, nên ký ức không vui vẻ gì cho cam. Hồi lên trung học, anh có mặt trong chuyến du lịch sau tốt nghiệp và chứng kiến một vụ đâm xe rồi bỏ trốn. Anh có chiều hướng bị khó tiêu trong những đại hội thể thao hay đi dã ngoại, chưa bao giờ nhặt được 100 won rơi dưới đường và bị đầu gấu đánh, bị bắt nạt trong trường chính xác 89 lần.
Rồi khi vào đại học, Youngwoo bị kéo vào những hoạt động tình nguyện và bị đâm xe xong bỏ chạy trên đường về. Anh đã phải chi trả 3 triệu won viện phí và khi nhập viện, anh gần chết vì bị thêm ngộ độc thực phẩm nữa. Thế mà chả có bệnh nhân nào khác bị như anh. Cuối cùng họ kết luận là Youngwoo lén ăn đồ bên ngoài và bị ngộ độc, nên anh chả được đền bù xu nào.
Lúc đấy Youngwoo chỉ ăn đúng đồ của bệnh viện. Vì sao mà những bệnh nhân khác đều ổn mà anh lại bị ngộ độc vẫn còn là điều bí ẩn.
‘Cơm bệnh viện bị bẩn hoặc lũ bệnh nhân khác không ăn đồ của viện...’
Nhưng làm gì có chuyện tất cả bệnh nhân đều không ăn đồ của viện ngoại trừ anh chứ? Có thể là do hồn ma bóng quế nào đó.
Dù sao thì, đấy cũng chẳng phải là trải nghiệm duy nhất của anh. Khi anh đi nghĩa vụ, gã tiểu đoàn trưởng luôn xuất hiện trong tình trạng say xỉn lúc Youngwoo làm nhiệm vụ canh gác. Hắn phát điên vì căng thẳng tâm lý và gào vào mặt anh để giải tỏa nó. Rồi anh cứ giữ vị trí trẻ nhất trung đội vì người kế nhiệm không hề gia nhập. 3 ngày trước đợt nghỉ phép cuối cùng, một vụ tai nạn xảy ra và cậu ta bị thương tới nỗi nhập viện. Nhờ việc đó mà anh phải làm việc xuyên kỳ nghỉ luôn.
Còn vô số những trải nghiệm tồi tệ khác nữa. Ngược lại, ký ức vui vẻ ít đến nỗi có thể đếm trên 5 ngón tay. Một trong số đó là lần được ăn 2 phần sườn nướng bít tết.
‘Ngày ấy mình 13 tuổi… Ông nội cho mình tiền, bảo mình là đích tôn duy nhất của ông… lúc đó, một mình mình ăn phần sườn nướng bít tết dành cho 4 người luôn...’
Youngwoo thực sự thảm hại. Ai đời một trong những trải nghiệm tuyệt nhất lại là ăn thịt chứ! Cuộc đời 27 năm của anh thật tồi tệ với quá ít niềm vui. Nhưng gần đây thì sao? Biểu tượng xui xẻo đã chuyển thành biểu tượng may mắn rồi.
Anh mừng vì sự thay đổi này.
“Mình tin mẹ mình dạo này đã tới nhà thờ và đền chùa để cầu nguyện nhiều hơn.”
Nhà Youngwoo đã luôn không theo tôn giáo nào cả và anh cũng vậy, nên anh nghiêm túc lo lắng việc mình xui xẻo là do không có tôn giáo. Gần đây mẹ anh thường ra ngoài vào cuối tuần và có vẻ là đi cầu thần khấn phật cho con trai của bà ấy.
“Mẹ ơi, con cảm ơn mẹ...”
Những giọt nước mắt hạnh phúc lăn dài trên má. Anh nhận ra mình không cô đơn trên cõi đời này khi được bao quanh bởi tình yêu thương của mẹ. Cơ thể và tâm hồn anh đã trở nên ấm áp.
Sau đó, Ibellin tới.
“Đúng giờ anh nói luôn nhé. Đã làm Kiếm gai xong chưa?”
“Đây này.”
Anh quăng Kiếm gai Oán hận Sâu thẳm về phía Ibellin. Và...
“Ặc!”
Nhịp thở của Ibellin bị chặn lại. Ibellin xem xét Kiếm gai Oán hận Sâu thẳm và bất ngờ đến mức quên cả thở.
“Khụ khụ! Cá-Cái này? Grid! Anh là một người chơi bị lỗi à?”
Grid đã nghe qua đủ thứ rồi, nhưng cái này thì là mới.
“Một người chơi lỗi á? Chú em đang nói cái khỉ gì thế?”
“Nh-Nhưng mà...”
Ibellin không biết phải làm gì trong lúc 2 tay đang xoắn lại với nhau.
“Em nghe nói là các thợ rèn bị giới hạn chỉ làm ra được vật phẩm độc nhất thôi! Em biết các vật phẩm huyền thoại chỉ rơi ra trong các trận tập kích, nên sao mà Grid làm ra được vật phẩm huyền thoại chứ? Vụ này là không thể nào trừ khi anh là người vận hành trò chơi hoặc là một người chơi bị lỗi!”
Cậu nhóc không bình tĩnh chút nào. Lúc Grid cau mày nhìn Ibellin đang rối loạn, một người phụ nữ xuất hiện ở lối vào của xưởng rèn.
“Ngậm mồm vào nào Ibellin. Đừng có gục xuống chỉ vì điều này.”
Đó là Jishuka.
Thình thịnh.
Cô ấy tiến lại gần Grid trong khi Ibellin cố gắng bình tĩnh lại.
‘Lạ thế nhể?’
Ực.
Grid lo lắng, nuốt nước bọt ừng ực. Vẻ ngoài của Jishuka còn quyến rũ hơn bình thường lúc cô ấy nói, “Grid.”
“D-Dạ?”
Hai má Jishuka ửng đỏ. Cô ấy nhìn anh dịu dàng bằng đôi mắt ướt đẫm, khiến tim anh đập nhanh hơn.
‘Sao hôm nay cô ấy quyến rũ thế nhờ?’
Grid nhìn vào mắt cô ấy trong 1 giây và bị say mê theo đúng nghĩa. Anh lảng tránh cái nhìn từ mỹ nhân quyến rũ nhất thế giới và bước lùi lại. Rồi Jishuka tiến lại gần hơn, hơi thở ấm áp ấy chạm vào khuôn mặt xấu xí của Grid.
“Không thể làm được những điều này trong Satisfy trừ khi anh có một lớp nghề huyền thoại... Đúng chứ? Grid.”
“...”
“Anh đấy, anh sở hữu nghề huyền thoại đúng không?”
Grid không bao giờ nghĩ sẽ có thể mãi mãi che giấu thân phận mình và anh không cảm thấy cần phải che giấu nữa. Grid quyết định mở lòng trong khoảnh khắc mình làm ra một vật phẩm huyền thoại.
“Cô nhìn ra rồi đấy.”
Đôi mắt Jishuka sáng lên. “Quả nhiên là vậy...! Grid! Anh là xịn nhất!!!!”
“Hức!”
Lại nữa—cô ấy lại ôm chặt Grid lần nữa này. Linh hồn anh như đã rời bỏ cái xác này lúc anh được vây quanh bởi cơ thể và mùi hương của cô ấy. Nhưng giờ anh không hiểu nhầm hành xử của cô ấy nữa.
‘Đó là cách mà cô ấy biểu lộ niềm vui thuần khiết.’
Nhưng mà do sự quyến rũ bẩm sinh ấy mà niềm vui ngây thơ đó bị ẩn đi. Có lẽ cô ấy đã gặp khó khăn vì bản tính này. Grid bỏ qua Jishuka đang phấn khích và hỏi với sang Ibellin.
“Bao nhiêu đây?”
Ibellin bình tĩnh giơ một ngón tay lên. “Một triệu vàng nhé.”
“Hả?”
Tai anh nghe nhầm chắc? Với một vật phẩm huyền thoại, đáng ra ít nhất phải 2 triệu chứ?
Ibellin giải thích trong lúc Grid thấy không hiểu. “Như mô tả ghi trong này, ‘Huyết Chủ’ là em. Có nghĩa nó là hàng dành riêng cho em. Nói cách khác, ngoài em ra không ai dùng được nó. Nên không may là em phải hạ giá nó xuống ngay cả khi nó là vật phẩm huyền thoại anh ạ.”
“...”
Ibellin - thường cư xử như một cậu nhóc với khuôn mặt ngây thơ - đã trở thành người lớn hơn tùy vào từng trường hợp.
‘Hình ảnh của cậu ta thay đổi rồi. Dĩ nhiên là cậu ta trở thành người chơi xếp hạng là có lý do cả.’
Grid thấy ấn tượng với cậu nhóc Ibellin này.
“Hiệu năng của món này ở mức đỉnh cao luôn ấy, nhưng không may là giá trị tiền tệ lại thấp. Nói thật, một triệu vàng là cái giá cao rồi. Về sau, món này sẽ vô dụng nếu em có thể trang bị những thứ cấp cao hơn. Nó còn là thứ không ai dùng được, nên em cũng chẳng thể bán nó… Em rất tiếc nhưng đây là một món có giới hạn thời gian rồi. Tuy nhiên, điều đó không thay đổi sự thật rằng nó là thứ rất cần thiết cho em bây giờ. Em cũng không muốn làm Grid thất vọng, nên mới sẵn sàng chi trả tới một triệu vàng.”
Chả có sự phản đối nào hết. Lời của Ibellin rất có lý. Ibellin lúc này không hề cố gắng mặc cả. Cậu nhóc chỉ nói thật thôi. Nhưng sự thật này không thể chấp nhận được.
Grid giơ 3 ngón tay lên. “Ba triệu. Anh không chấp nhận thứ gì ít hơn.”
“Hơ? G-Grid? Em hiểu, nhưng mà...”
Grid đẩy Jishuka ra và tới gần Ibellin. Rồi lấy Kiếm gai Oán hận Sâu thẳm khỏi cậu nhóc và trang bị nó.
[Nhờ đặc tính nghề của bạn, bạn đã trang bị Kiếm gai Oán hận Sâu thẳm.]
[Một mức phạt sẽ được áp dụng vì không đủ điều kiện sử dụng vật phẩm.]
“Ớ?”
Ibellin bị sốc. Nhìn vào các điều kiện sử dụng, nó là một thứ mà chỉ cậu nhóc dùng được, nhưng ngạc nhiên chưa, Grid đang dùng nó đây.
Xoạt! Xoẹt!
Grid nhẹ nhàng vung vẩy Kiếm gai Oán hận Sâu thẳm vài lần. Gật đầu ra vẻ rất hài lòng với trọng lượng tinh tế này. Rồi anh nhìn Ibellin với đôi chút thiếu kiên nhẫn.
“Ba triệu em nhé. Có mua hay không đây? Nếu không mua với giá này thì anh cũng chả bán nữa mà sẽ dùng luôn.”
“Éééééééééék~~~~~~~~~~~~!!”
Đúng là lừa đảo mà! Tiếng thét của Ibellin vang vọng trong xưởng rèn của Khan.
[Kiếm gai Oán hận Sâu thẳm căm ghét và nguyền rủa bạn.]
[Bạn đã kháng cự.]
[Kiếm gai Oán hận Sâu thẳm căm ghét và nguyền rủa bạn.]
[Bạn đã kháng cự.]
[Kiếm gai Oán hận Sâu thẳm căm ghét và nguyền rủa bạn.]
[Bạn đã kháng cự.]
Trong khi nói chuyện, những cửa sổ thông báo liên tục hiện lên không dừng lại. Grid thấy mình như đang ngồi trên tấm thảm gai, nhưng bên ngoài thì thoải mái hết sức có thể lúc Ibellin ra quyết định.
“Hai triệu nhé...”
“Không.”
“2.300.000...”
“Anh lượn đây.”
“2.500.000! Xin bán cho em 2 triệu rưỡi thôi! Đây là tất cả tiền em chăm chỉ tiết kiệm được từ ngày còn chơi L.T.S và làm streamer! Xin anh đấy!”
“... Haiz. Anh đoán cũng chả thể làm khác được. Anh sẽ chấp nhận, dù sao thì chúng ta cũng chung hội.”
“C-Cảm ơn anh!”
“Nhưng anh có một điều kiện. Đưa anh 80.000 vàng đặt cọc luôn và ngay.”
“Hả? Ah, vâng!”
Xem xét theo Thanh gươm Tự Xuất thần thì chỗ đó cũng gọi là vừa đủ rồi. Grid không muốn thấy bất kỳ thiệt hại nào thêm nữa. Hơn hết, anh là người duy nhất có thể làm ra vật phẩm huyền thoại mà tất cả người chơi của Satisfy đều thèm muốn. Thành viên Tzedakah cũng không khác gì.
[Đã nhận được 80.000 vàng.]
Anh muốn nhanh chóng mua con xe của mình. Grid mỉm cười với Jishuka và Ibellin trước khi đăng xuất.
Trước tiên, Shin Youngwoo ký gửi 700 triệu won vào tài khoản của bố mình.
“H-Hơ! Youngwoo! Cái gì đây?”
“Trả món nợ của bố trước đã. Dùng số còn lại để ổn định cửa hàng… Dạo này bố mẹ có thuê ai đâu, nên bố mẹ vẫn đang làm việc khó nhọc một mình còn gì?”
“Youngwoo...”
“Đừng hiểu lầm. Đây là số tiền hợp lý cho sự chăm chỉ của bố mẹ, nên đừng lo gì về nó. Bố mẹ không tin con à?”
“Sụt sịt! Ôi trời~~ !! Đứa con trai hư đốn nhà mình đã trở thành một người đàn ông tuyệt vời chỉ sau một đêm! Điều này như giấc mơ vậy!”
“Không phải mơ đâu. Đừng lo lắng mà, nó không phải giấc mơ đâu.”
“Youngwoo! Sụt sịt sụt sịt!”
Mẹ Youngwoo ôm anh và khóc. Dạo gần đây, anh thường chìm trong nước mắt mẹ. Trong khi đó, bố anh chỉ cúi đầu xuống mà không nói gì.
‘Mình đáng ra nên cư xử ngoan ngoãn sớm hơn...’
Bố mẹ anh đã trả học phí đắt đỏ để anh học đại học, nhưng thay vào đó anh lại chơi điện tử mà không kiếm việc làm. Rồi anh thành con nợ lúc tuổi đời còn trẻ, khiến bố mẹ thất vọng. Hai người đã chịu đựng khổ cực vài năm vì anh, nên anh một lần nữa thề rằng sẽ đối xử với họ tốt hơn.
Chiều hôm ấy...
Sau khi mua con sedan giá 800 triệu, Youngwoo bị mẹ đánh, bảo rằng anh vẫn chưa trưởng thành. Đau phết đấy, nhưng anh lại thấy an tâm hơn khi cảm nhận được sức khỏe trong cánh tay của mẹ mình.