Chương 1179
“Haha! Kuhahahahat!” Garam ngắm nhìn tình hình và cười lớn. Đó là bởi quân tiếp viện của Grid - những người đã xuất hiện và cản đường Harang - đều là con người bình thường.
“Hàng trăm ngàn người có thể bu lại và chúng vẫn sẽ tầm thường như bụi thôi. Dựa vào ít hơn 10 đứa thì có ích gì hả?” Garam chế nhạo Grid, “Chỉ vì gần đây động lực của ngươi tăng lên mà ngươi đã đánh mất hết quan niệm cơ bản rồi đấy. Ngươi chẳng thể mong đợi cái gì bằng cách dựa vào con người đâu. Con người có thể vật lộn nhưng chúng không thể cản đường một vị thần. Harang sẽ sớm đến đây và ngươi sẽ chết.”
Với một nụ cười méo mó, kẻ mỉa móc Garam lúc này không phải là Grid, mà là Braham, “Ngươi sẽ không tồn tại nếu thiếu con người.”
“Gì cơ?”
Braham cười ha hả. Nụ cười say đắm nhất lại là sự nhạo báng lúc ông ấy liếc nhìn các lưỡng ban - những kẻ phán xét giá trị của các sinh vật sống. “Chả có gì hài hước khi một kẻ ký sinh vào đức tin của con người lại coi con người là thứ tầm thường.”
“...Nó vẫn giống hệt câu khiêu khích trước đấy thôi. Chính Thần Trời đã tạo ra bọn ta và cho bọn ta tư cách của một vị thần. Đức tin của con người chỉ là một phương tiện để giúp bọn ta hoàn thiện hơn.” Garam đang bắt bẻ một cách mỉa mai thì chợt ngậm mồm lại. Hắn cuối cùng đã nhận thấy rằng những tuyên bố của Braham là không thể phủ nhận.
Braham nhún vai. “Nếu, theo lý luận của các ngươi, con người là tầm thường, thì các ngươi cũng sẽ tầm thường. Chà, ngươi chỉ là một thứ vô giá trị.”
“Ngươi! Ta chán bị một con người mắng mỏ rồi!” Garam đỏ mặt và hét lên lúc hắn nhận ra mình đã tự hạ thấp giá trị của mình trong khi thảo luận về con người. Đó là một phản ứng ngớ ngẩn.
Biểu cảm của Braham trở nên tinh quái. “Không có chỗ cho phản bác đâu. Ngươi chỉ là một con chó bệnh, chỉ biết sủa người cao hơn nó.”
“...!”
“Thật khôi hài khi các ngươi hiểu lầm bản thân là thần chỉ vì mạnh hơn con người một chút.” Ánh mắt Braham tập trung vào cái tai bị cắt bỏ đang ló ra qua mái tóc rối của Garam. “Hình ảnh của một vị thần là không thay đổi.”
Thói quen của con người chính là thể hiện nó ra khi họ càng hiểu và càng nhớ. Đó là vì cái trừu tượng rồi cũng mờ nhạt đi. Con người ghi nhớ, thuyết giáo, và cầu nguyện để định hình kỹ lưỡng chủ thể của đức tin. Nhờ họ mà hình ảnh của một vị thần là bất biến.
“Nếu ngươi là một vị thần thật sự—” Braham nhìn các lưỡng ban đã chặt tay chân mình để loại bỏ chất độc. “Nếu con người thực sự coi các ngươi là các vị thần, mấy vết thương vô nghĩa này hẳn đã biến mất.”
Tuy nhiên, nó không phải như vậy. Con người bắt buộc phải tuân theo vì họ sợ hãi hoặc bị lừa dối bởi những thần thoại giả tạo, nhưng họ không phụng sự với đức tin chân chính. Tại sao vậy? Tại sao lưỡng ban lại không lường trước được tình huống này? Liệu chúng có thể là chủ thể thực sự của đức tin khi chúng không tôn trọng và hỗ trợ con người không? Braham chả có chút nghi ngờ nào hết.
‘Ban đầu chúng hẳn đã làm vậy.’ Chỉ là sau nhiều năm, chúng quên mất vị trí của mình và mắc sai lầm hết lần này tới lần khác. Có lẽ con người đã làm chúng thất vọng trước.
“...” Garam vẫn ngậm mồm. Hắn không tức giận hay bác bỏ lời của Braham. Hắn chỉ nhìn Braham bằng một ánh mắt thanh thản và phân tích tình hình. Trực giác hắn cảm thấy rằng thời điểm hắn xen vào, hắn sẽ tan rã.
“Gru, Naeun.”
“Ưư.”
“Nói đi.”
Chúng là các lưỡng ban đã chặt tay chân để tránh độc. Chúng thường tranh cãi với Garam nhưng giờ thì đang tỏ thái độ dễ bảo hiếm thấy. Chúng quả quyết rằng Garam - kẻ đã đạt thành tích cao hơn trong mọi bài kiểm tra của Xi Vưu - sẽ có thể vượt qua cơn khủng hoảng này và thừa nhận hắn làm lãnh đạo.
“Ta sẽ đối phó với gã tóc bạc. Các ngươi đối phó với gã tóc đen đằng sau hắn trong khi đợi Harang nhập hội.”
Thường thì, hắn sẽ đổi đối thủ. Hắn sẽ quăng gã tóc bạc nguy hiểm cho Gru với Naeun trong khi bản thân đối phó Grid và nhường đòn kết liễu cho Harang. Nhưng mà, lần này hắn thật sự phải cẩn thận. Hắn phải đảm nhận vai trò hóc búa. Nếu Gru và Naeun bại trận trước khi Harang nhập hội, Garam cũng sẽ gặp nguy hiểm mất.
“Ưm... Ta sẽ làm vậy.”
“Ta biết rồi.”
Gru và Naeun đáp lại sau giây lát lo lắng. Trên thực tế, chúng đã nghĩ Garam cùng 3 kẻ bọn chúng sẽ hợp lực để đối phó với gã tóc bạc cơ. Chúng xem hắn là một kẻ không tầm thường, khác với gã tóc đen đã bán sống bán chết từ khoảnh khắc đầu tiên chúng nhìn thấy hắn.
‘...Grid. Đó là tên của người tạo ra bản mô phỏng Chu Tước Cung, cái tên này đã là một chủ đề nảy lửa vào lần trước.’
‘Garam đã đùa giỡn trong thời gian dài nhưng hắn chắc phải rất bền bỉ để sống cho tới giờ.’
Gru và Naeun đã tới hiện trường trước cả khi Braham xuất hiện và thấy Garam biến người này thành mớ rẻ rách. Thảo Vương đã lừa dối Hoàn Quốc đủ cặn kẽ để chuẩn bị cho sự phục sinh của chu tước và ông ta hẳn đã chuẩn bị một con át chủ bài. Kể cả nếu lời nguyền của chu tước kìm kẹp Garam, ông ta cũng sẽ khó mà đẩy Garam tới mức này nếu chỉ là một con người thông thường. Dĩ nhiên, đây là câu chuyện khi Thảo Vương ở trong trạng thái hoàn mỹ.
Gru và Naeun đặt Garam ra sau lưng lúc chúng tháo thanh kiếm lưỡi mềm buộc ngang hông và chĩa vào Grid. Gru đã mất tay phải và Naeun thì mất bàn chân trái, nhưng chúng vào tư thế kiếm thuật mà không bị mất thăng bằng.
“Ngươi sẽ chết trước khi Harang tới đây.”
“Điều này tốt hơn cho ngươi đấy, kẻ tạo ra bản sao Chu Tước Cung.”
Gru nghiêng người thật sâu về phía trước để chạm mặt đất trong khi Naeun nắm lấy vai của Gru và trèo lên lưng hắn. Đó là một kiếm thuật mà con người không thể đạt tới dù có rèn luyện cả cuộc đời. Khoảnh khắc Grid lộ sơ hở, thanh kiếm lưỡi mềm của Gru đã di chuyển theo hình vòng cung.
Những tảng đá trên mặt đất đã bay lên như có một cơn bão nhiệt đới đang diễn ra. Tầm nhìn của Grid bị xáo trộn và tim anh bị thanh kiếm lưỡi mềm của Gru xuyên qua. Anh vốn đã thập tử nhất sinh vì Garam và không thể phản ứng với tốc độ của bán thần.
“Hap!” Naeun dùng phản ứng xảy ra khi Gru tung kiếm để rơi xuống đầu Grid, đâm thanh kiếm của hắn về phía cái đầu. Hắn nghĩ con người này coi như xong rồi. Dĩ nhiên, ý nghĩ ấy kết thúc bằng tiếng hét của Gru.
“Kuaaaaak!”
“...!?”
Tiếng hét của Gru cất lên ngay trước khi thanh kiếm của Naeun xuyên qua đầu Grid. Naeun đang cảm thấy nghi ngờ thì Grid đã biến mất khỏi tầm nhìn của Naeun.
‘Thuấn bộ sao?’
Naeun lạnh sống lưng lúc hắn tiếp đất và nhìn về hướng của Gru. Grid đã nắm chặt thanh kiếm của Gru đang xuyên qua ngực mình bằng tay trái trong khi hành động một cách hoang dại.
“Ohhhhhh!”
Thay vì để Gru thu hồi thanh kiếm của hắn, Grid thọc thanh kiếm vào sâu hơn trong ngực mình khi anh tiến tới không ngừng. Anh liều lĩnh tiếp cận Gru lúc đâm và vung điên cuồng thanh kiếm của mình như một con quái thú bị thương ở rìa vách đá.
“Tránh ra ngay!”
Naeun tạm thời thu hồi Khí huyết của Bạch Hổ - đang được dùng để cầm máu ở cổ chân - để vận hành Khí huyết của Thanh Long lẫn Khí huyết của Huyền Vũ, tăng cường tốc độ cùng sức tấn công của hắn. Hắn lập tức bay đến chỗ Grid và đâm vào lưng anh.
Nó đã chui vào một cách chuẩn xác—thanh kiếm đào đúng kẽ hở trong áo giáp được dệt như vảy rồng của Grid, xé nội tạng của Grid ra. Đó có lẽ không phải là một cái chết tức thời nhưng tác động thì lớn đến nỗi người đó sẽ không thể di chuyển tự nhiên được. Ấy thế mà...
“Kuaaaaah!”
Grid không dừng lại. Anh gầm lên còn to hơn khi cùng các bàn tay vàng-đen đang cầm vũ khí chém vào Gru. Gru không thể chịu được và buông kiếm để cố gắng chạy đi, nhưng không thành công.
“Liên kết!”
“Miaang!”
Một bản sao giống hệt Grid và một con quái vật giống mèo đã mạo hiểm mạng sống của chúng khiến đường lui của Gru không dễ dàng mở ra.
“N-Naeun!”
“...!”
Naeun bàng hoàng, lấy lại tinh thần của hắn. Hắn đối mặt với ánh mắt cầu cứu của Gru và nhận ra tình hình nghiêm trọng hơn hắn mong đợi.
“Cút cho ta!!” Naeun phát huy sức mạnh. Gió đã chuyển động lúc hàng trăm đòn tấn công được ném vào Grid. Vậy mà toàn bộ chúng đã phân tán bởi một lưỡi kiếm vô hình, vô khối.
‘Hả?’
Naeun đang kinh hoàng trước cảnh tượng khó tin thì tiếng rên rỉ của Gru tràn vào tai hắn. Lưỡi kiếm im lặng đến mức kỳ quái xuyên qua tim hắn.
‘Ch-Chuyện này là không thể cơ mà?’
Làm sao mà thanh kiếm của một con người có thể xuyên qua cơ thể còn cứng hơn cả một ngọn núi vĩ đại ngay từ khi mới sinh ra của một vị thần chứ? Naeun đang nản lòng thì hắn nhận ra rằng Gru không chỉ chùn bước dưới áp lực của Grid, Gru đã bỏ chạy bằng hết sức bình sinh. Cùng lúc đó, Gru—bị xiên bởi Thanh kiếm Khai sáng—ngã xuống như một con búp bê hỏng. Đồng tử của hắn mất đi ánh sáng và trống rỗng. Chẳng thể thấy được cảm xúc nào bên trong chúng cả.
“Chế...t rồi ư?”
Vì một con người á? Đôi bàn tay Naeun - đủ táo bạo để cắt bỏ chi của mình để chống lại chất độc - đang run lên như điên. Sự sợ hãi—lần đầu và cũng là lần cuối cảm giác này ập đến là khi hắn nhìn Ngũ Tiền bối phong ấn các cổ vệ thần. Hắn lùi lại vài bước khỏi Grid đầy máu me đang thở hổn hển và khảo sát tình hình của Garam trước.
Garam đã bay lên bầu trời ngập ánh hoàng hôn và giao chiến một trận khốc liệt với người đàn ông tóc bạc. Hắn tập trung vào trận chiến của mình với gã tóc bạc đến nỗi còn chả nhận ra cái chết của Gru. Lần này, ánh mắt Naeun quay sang những bức tường thành xa xa.
Như Garam, Harang đã đạt được những kết quả xuất sắc trong bài kiểm tra của Xi Vưu, thế mà cô ta vẫn không thể vượt qua các cánh cổng. Có ít hơn 10 con người với các khả năng khác nhau nhưng thật khó để tìm ra sơ hở trong cả tấn công lẫn phòng ngự của chúng. Vấn đề lớn nhất là bản mô phỏng Chu Tước Cung.
Nó đã được chu tước ban phước lành sao? Mỗi lần có một tiếng nổ ầm ầm, những mũi tên được bao quanh bởi lửa thiêng lại xuất hiện và nổi khùng. Mỗi mũi tên bắn ra đều chứa đựng một uy lực làm gợi nhớ tới thiên thạch và nó thật phi lý. Những ngọn lửa của chu tước - từng rải một cơn mưa lửa để thách thức Ngũ Tiền bối - đã được thấm đượm vào Chu Tước Cung.
‘Cái gì thế này...?’
Không có hy vọng nếu chuyện này tiếp diễn. Đúng, ‘hy vọng’. Đây là từ ngữ thấp hèn mà con người bất tài sử dụng khi cố gắng chịu đựng thực tế. Hắn chưa bao giờ nghĩ mình sẽ dùng nó. Hắn thấy hổ thẹn và đỏ mặt.
‘Garam, tên khốn đó...! Hắn đã đẩy thứ nguy hiểm hơn cho chúng ta!’
Chắc là thế rồi. Grid mạnh hơn người đàn ông tóc bạc. Hắn là một thượng nhân và đã vượt ra khỏi những định nghĩa về một con người.
Naeun tin chắc vậy và nâng linh khí của thanh long tới cực điểm. Hắn phải sống sót, ngay cả khi điều đó nghĩa là trọng tội chạy trốn. ‘Phải tới Hoàn Quốc và truyền đạt tình hình ở đây...’
Chuyện xảy ra ngay khi Naeun nhảy về phía trước. Trong tiến trình đánh bại Gru, Grid đã tiêu hao toàn bộ các kỹ năng lẫn tài nguyên của anh, bao gồm cả bất tử. Bây giờ, anh đang lẩm bẩm với đôi vai cứng ngắc, “Sáng tạo...”
Một cửa sổ thông báo lấp đầy tầm nhìn nhuốm máu của Grid.
[Thời lượng bất tử đã kết thúc.]
[Hiệu ứng từ danh hiệu Nhân vật chính của Hai Kỷ nguyên đã lập tức khôi phục 20% máu và mana.]
“...Kỹ năng.”
Mọi thứ thật tồi tệ. Trái tim thứ 9 của Chu Tước đã giúp đỡ về mặt thể lực với phục hồi nhưng anh vẫn đang trên bờ vực kiệt quệ. Mọi kỹ năng của anh đều không dùng được vì đã dốc tất cả những gì anh có vào Gru. Cần phải có kỹ năng mới ngay cả khi kỹ năng này là đòn cuối cùng.
[Sáng tạo Kỹ năng đã được sử dụng. Bạn có chắc chắn muốn sử dụng nó không?]
Nó là một lựa chọn đòi hỏi sự thận trọng. Ngay trước khi tâm trí Grid sắp trả lời có...
“Triệu hồi Địa ngục.”
Không gian nơi Grid đang ở đã bị cắt đứt khỏi thế giới. Bầu trời hoàng hôn nơi Naeun đang lơ lửng đã bị nhuộm đen. Hàng vạn con mắt bao phủ trăng tròn đỏ ngầu đã hấp háy và chào đón Grid với Naeun.
“Kiếm Kết án.”
Địa ngục—trong không gian bị nguyền rủa bất chấp thần tính, cơ thể suy yếu của Naeun đã bị một thanh kiếm ánh sáng màu xanh lục đánh vào. Trong khung cảnh đen kịt, máu bắn tung tóe lên bộ giáp bạc khiến người ta liên tưởng tới những bông hoa hồng rải rác trên tuyết trắng.
“Lâu rồi không gặp ạ.”
Anh ấy hạnh phúc đến vậy khi được ở cạnh nhau ư? Nụ cười rạng rỡ của Yura lúc cô nhẹ nhàng tiếp đất và chìa tay ra giống như một cơn mưa rào đúng lúc trong trái tim héo mòn của Grid.