Virtus's Reader
Thợ rèn huyền thoại

Chương 1192: Chương 1192

Chương 1192

Ngũ Tiền bối đã tập hợp lại tại một nơi.

Phong Bá ngồi bên trái còn Vũ Bá và Vân Bá ở bên phải. Sự vắng mặt của Thần Trời đã được bù đắp bởi con trai của ông ta - Tiểu Tinh Vương, cũng là một thành viên của Ngũ Tiền bối.

“Chu tước đã được phục sinh… chà, biết làm sao được. Những chuyện này vốn đã xảy ra rồi.” Biểu cảm của Tiểu Tinh Vương lúc hắn ta hếch cằm lên trông có chút chua xót. Nó khác với khi hắn nói đó không phải điều gì lớn lao sau khi nghe tin về sự phục sinh của cổ thần - chủ sở hữu thực sự của vùng đất.

Phong Bá nhíu mày. “Sự phục sinh của chu tước đã làm mất đi đức tin của phương nam. Những đứa trẻ sẽ yếu đi sau thời gian dài chăm chỉ bồi đắp sức mạnh của chúng. Sao ngài có thể thản nhiên vậy?”

“Ý ngài là các lưỡng ban đã chết vì con người cho dù đã gây dựng thần tính của một vị thần sao? Ngài cần phải lưu tâm đến các sự sống vô dụng vậy à?”

“Cẩn thận lời nói của ngài đấy, Tiểu Tinh Vương. Phỉ báng những đứa trẻ mà Thần Trời tạo ra với một ý nghĩa sâu sắc là không đúng đâu.”

“Ta chỉ đang nói sự thật thì có gì là phỉ báng nào? Nhìn mọi thứ một cách khách quan đi, Phong Bá. Ngay từ đầu, chúng đã bất tài và bị con người giết. Thế nên, chúng không thể ngăn cản sự phục sinh của chu tước. Chúng mà cũng được gọi là lưỡng ban à?”

“Đừng quên là tới cả Thần Trời với bọn ta cũng từng trải qua thất bại và bị trục xuất tới vùng đất này. Ai rồi cũng sẽ chịu đựng thất bại và trưởng thành từ những vết sẹo thôi. Chúng ta không ở đây để miệt thị những đứa trẻ mà là để thảo luận về sự trừng phạt dành cho chu tước.”

“Trong tình huống này, chúng ta sẽ xử lý chu tước bằng cách nào đây?”

Ngay sau đó, ánh mắt của Tiểu Tinh Vương hướng về phía lối vào đại sảnh.

Leng keng, leng keng...

Họ thấy Xi Vưu bước vào với làn gió ấm từ phương nam. Anh ta thoải mái ngồi xuống trong đại sảnh nhưng Ngũ Tiền bối cảm thấy áp lực như bị ‘giam cầm’ trong đại sảnh vậy. Nét mặt Phong Bá nhăn lại nhưng Tiểu Tinh Vương vẫn bình tĩnh. “Không cần biết đã được bao lâu rồi, nhưng đừng có quên thỏa thuận giữa chúng ta. Để đáp lại sự trợ giúp của ngài, bọn ta hứa sẽ khiến ngài chết.”

“...”

“Xi Vưu, ngài hẳn là đang mong chờ tình huống này. Ngài tin kẻ đã giết Garam đủ tư cách để giết một vị thần. Ngài sẽ không bao giờ dung thứ cho sự can thiệp của bọn ta. Phải vậy không, Xi Vưu?”

Leng keng.

Xi Vưu quay đầu lại. “Đúng vậy, ta không có ý định phái các ngươi xuống nhân giới.”

Giọng điệu của anh ta giống như Ngũ Tiền bối hoàn toàn ở chiếu dưới. Lần nào nghe thấy cũng thật khó chịu. Mặt Phong Bá đỏ gay trong khi Vân Bá và Vũ Bá bịt mắt và tai lại. Rốt cuộc, Phong Bá không thể chịu đựng được điều đó và lên giọng.

“Ý ngài là bọn ta nên để yên cho gã con người đã làm hại bọn trẻ sao?”

“Đúng,” Xi Vưu ung dung trả lời.

Phong Bá không nói nên lời trước phản ứng đó. Ông ta nghiến răng trong giây lát trước khi đáp lại, “...Ta hiểu. Ta sẽ để yên cho gã con người ngài nói đến mà không trả thù. Chỉ là chu tước nên bị phong ấn lại. Bọn ta sẽ xuống nhân giới và phong ấn chu tước.”

“Ta cũng không thể cho phép điều đó.”

“...?”

Phong Bá không tin vào tai mình. Ông ta chưa từng mơ rằng thái độ của Xi Vưu lại không thay đổi bất chấp Phong Bá vốn đã nhượng bộ một bước. Mặc dù ông ta hoàn toàn hiểu ý định đằng sau việc bảo vệ gã con người với tư cách của một kẻ sát thần, ông ta vẫn không thể hiểu tại sao Xi Vưu lại cản trở quá trình phong ấn chu tước. “Tiết lộ lý do bác bỏ của ngài đi. Ta sẽ cự tuyệt nếu nó không phải là một lý do thuyết phục.”

“Người đàn ông đủ tư cách trở thành kẻ giết thần đang nắm giữ trái tim thứ 9 của chu tước.”

“Sao cơ?”

Đây là con người mà họ không thể động vào ư? Không chỉ mỗi Phong Bá mới kinh ngạc. Vũ Bá và Vân Bá - vẫn giữ im lặng cho tới giờ - cũng cảm thấy điều tương tự. Ngay cả Tiểu Tinh Vương luôn vô cảm cũng hơi mở to mắt ra. Xi Vưu lại lên tiếng, “Phong ấn chu tước sẽ làm suy yếu con người đủ tư cách. Ta không thể cho phép việc chu tước bị phong ấn.”

“...”

Phong Bá trở nên cứng họng. Tuy nhiên, sự im lặng chỉ kéo dài trong chốc lát. Ông ta nhanh chóng hỏi Xi Vưu - đang có biểu hiện đắc thắng, “Chắc là ngài không có ý ngăn cản các lưỡng ban hành động đó chứ?”

Con người có đủ tư cách để trở thành kẻ giết thần cũng có nghĩa là họ đủ tư cách để trở thành ‘những vị thần thực sự’. Tức là gã con người đó có địa vị cao hơn một bậc so với lưỡng ban - những kẻ chỉ là ngụy thần, nên Xi Vưu không có quyền ngăn cản lưỡng ban. Khoảnh khắc anh ta ngăn chặn các lưỡng ban, anh ta sẽ cho thấy mình đang nghi vấn về tư cách của gã con người. Vì Xi Vưu đã ngăn cản Ngũ Tiền bối để bảo vệ đối tượng không chắc chắn, anh ta nên chịu trách nhiệm cho việc dọn dẹp tương ứng.

“...Ta sẽ không chỉnh đốn các lưỡng ban,” Xi Vưu đáp lại với câu trả lời mong đợi.

Môi của Phong Bá cong lên. “Thế thì được.”

Trong mọi xã hội đều có một hệ thống cấp bậc. Cùng là con người chưa chắc đã có giá trị như nhau. Vài người vượt trội hơn những kẻ khác trong khi một số thì lại thua kém. Điều này cũng đúng với các vị thần. Có cao và thấp giữa các vị thần và hiển nhiên là giữa lưỡng ban cũng có cao và thấp như vậy.

Garam - đã chết vì bị một con người giết - thuộc về phe cao. Hắn là một đứa trẻ đặc biệt tài năng và nổi bật trong số các lưỡng ban. Tuy thế, hắn không phải kẻ giỏi nhất. Hắn không thể giữ bình tĩnh và trau dồi kỹ năng của mình. Garam chỉ mới bắt đầu rèn luyện những năm gần đây thôi.

Mặt khác, những lưỡng ban còn lại thì không như vậy. Chúng vẫn đang rèn luyện đều đặn trong nhiều năm mặc dù có tài năng ngang ngửa với Garam. Đặc biệt, Mir nổi bật hơn cả. Đó là lẽ tự nhiên vì Mir là kẻ đặc biệt sẽ chiến đấu chống lại tổng lãnh thiên sứ Raphael trong tương lai.

‘Lý do Thần Trời tạo ra lưỡng ban là để nuôi dạy chúng chiến đấu chống lại bảy tổng lãnh thiên sứ. Trong số bảy tổng lãnh thiên sứ, Raphael là kẻ thù mà tới cả mình cũng không đối phó nổi.’

Phong Bá nhớ lại nghịch cảnh của quá khứ xa xôi trong khi cảm thấy hy vọng vào tương lai trong Mir. Rồi ông ta tuyên bố, “Nếu gã đàn ông đủ tiêu chuẩn để trở thành một kẻ giết thần gục ngã mà không thể vượt qua các lưỡng ban, ngài không thể ngăn bọn ta hành động được nữa.”

“Được. Nếu hắn gặp phải những thất bại ở đây thì điều đó tức là kỳ vọng lẫn việc bị ám ảnh đều không có nghĩa lý gì hết.”

Những quả chuông treo trên cổ Xi Vưu phát ra âm thanh trong trẻo. Đó là một tiếng động cô đơn.

‘Ta ở đây. Hãy đến và cho ta sự kết thúc.’

Xi Vưu thì thầm như một bài hát trước khi rời khỏi đại sảnh.

***

“...?”

Grid - người vẫn đang nện búa trong khi cẩn thận hình dung hình dạng của cầu vai - chợt dừng hành động. Đó là vì một giọng nói nào đó từ một nơi thật xa. Anh không thể nghe thấy nó nói gì nhưng anh không thể cho qua chuyện này do những cảm xúc sâu lắng mà nó chứa đựng.

“Ông có nghe thấy cái đó không?”

Grid thoáng bối rối và quay sang Braham nhờ giúp đỡ. Braham có các giác quan nhạy bén từ việc kiểm soát mana trong khí quyển và Grid mong rằng ông ấy đã nắm bắt được những lời nói đó. Braham trả lời như thể không hiểu.

“Nhóc đang nói gì vậy?”

“Ông không nghe thấy người đó nói à?”

“Ta chả nghe thấy gì.”

‘Ông ấy ngủ gật trong 1 giây sao?’

Grid thắc mắc và quay đầu sang các sinh vật linh thiêng. Tuy nhiên, Lam Hổ, Cảnh Trà, và Tố Xuân đều đáp lại theo cách tương tự.

“Chúng tôi cũng không nghe thấy.”

“Ngài mệt đến mức nghe nhầm rồi sao ạ?”

Các sinh vật linh thiêng chân thành quan tâm đến Grid. Đương nhiên là phải lo rồi khi anh vẫn đang làm việc không ngừng nghỉ trong 2 ngày. 2 ngày qua, Grid liên tục đổ mồ hôi và thường có biểu hiện bồn chồn. Grid lắc đầu. “Không đâu, các bạn không nghe thấy cũng không sao cả.”

Anh đã không nghe thấy mọi thứ. Rõ ràng là ai đó đã nói điều gì đấy. Thế nhưng, giờ là lúc để tập trung. Grid từ bỏ những nghi ngờ của mình và bắt đầu lại công việc đang tạm ngưng.

Các kỹ năng nội tại như Sự kiên nhẫn của Thợ rèn, Khí huyết của Thợ rèn, và hiệu ứng danh hiệu Công tước Lửa đã được áp dụng cùng một lúc, làm cải thiện đáng kể hiệu quả công việc của Grid. Tia sét giáng xuống Tham lam đã hấp thụ 2 khí huyết. Đó là một cây búa được cầm bởi người thợ rèn có thể so sánh với một vị thần.

Tham lam được chia thành 2 phần chính xác. Grid trước hết đã nung chảy một miếng Tham lam bằng cách đặt nó trong lò. Anh lôi miếng kim loại ra và luyện nó hết lần này đến lần khác.

Ttang! Ttang! Ttang!

Số lần nện búa tăng lên và diện mạo của Tham lam dần thay đổi. Nó biến thành một chiếc đĩa hình bát giác hoàn chỉnh, trông như vảy rồng đã được tách ra hoàn toàn.

‘Từ giờ trở đi mới là làm thật.’

Gấp tấm kim loại để nó giống như quấn quanh vai anh. Nó giống như thứ gì đấy tròn tròn. Nó không phải giấy hay một tấm thép mà là Tham lam, kim loại cứng nhất hành tinh. Những nhát búa của Grid trở nên thận trọng. Anh gõ nhẹ vào mép tấm kim loại như đang vuốt ve Irene.

Các Bàn tay Thần cũng hết sức bận rộn. Anh trải mảnh Da Berith còn sót lại sau khi làm đôi ghệt lên một cái đe khác và bắt đầu thuộc chúng. 50% chỉ số khéo tay và sức mạnh của Grid được áp dụng cho các Bàn tay Thần và chúng đã tinh thông Nghề thủ công của Thợ rèn Cao cấp. Do đó, chúng điêu luyện y như một nghệ nhân. Nhờ Kỹ năng Nghề rèn Có thể so sánh với Một vị thần mà chỉ số khéo tay của Grid tăng thêm 20%, nên chúng thậm chí còn xuất sắc hơn nữa.

Bam! Ttang! Bam! Ttang!

Mỗi lần 4 cây búa đập xuống, các phần bị hư hại của Da Berith chẳng mấy chốc lại được sửa chữa. Cùng thời điểm Grid tạo dáng hoàn chỉnh cho một bên cầu vai, nó đã được khôi phục xong rồi. Dĩ nhiên là nó không hoàn hảo. Kỹ năng nghề thủ công của một thợ rèn khó mà khôi phục trọn vẹn Da Berith được. Tuy vậy, mỗi thế này thôi là đủ rồi.

“Được đấy. Làm tốt lắm.”

Grid thu hồi đống da từ các Bàn tay Thần và bắt đầu trực tiếp thuộc chúng. Chỉ mất có 10 phút, anh đã khôi phục hoàn hảo đống da - thứ gần được khôi phục hoàn toàn bởi các Bàn tay Thần. Quá trình này nhanh hơn 10 lần khi Grid làm việc một mình. Tức là các Bàn tay Thần đã giúp đỡ rất nhiều.

“Tham lam à...” Braham lẩm bẩm.

Là một trong những người sáng tạo pavranium, vốn là khởi thủy của Tham lam, ông ấy thấy hối hận mỗi lần nhìn vào Tham lam. Ông ấy vừa mừng vừa thất vọng rằng pavranium mà ông ấy cùng gã Pagma đó làm ra đã biến mất khỏi thế giới. Thật tốt khi những dấu vết của cái hồi ông ấy ở cùng Pagma đã được xóa sạch nhưng đúng là cay đắng khi thành tựu của ông ấy đã biến mất.

Lúc Braham đang nhìn chằm chằm vào khoáng chất, giọng nói của Grid truyền vào tai ông ấy, “Tôi đã định đặt tên cho nó là Gravurnium.”

“...?”

“Rồi tôi nghĩ về điều đó và nhận ra rằng thật không thấu đáo khi đặt tên nó là Gravurnium. Gravurnium, nó sẽ là tên cho khoáng chất mới của chúng ta, được xây dựng lại bằng Tham lam.”

“......”

Trái tim Braham bị xuyên thủng. Đó là một cảm giác lạ lẫm và vẫn chưa quen. Tuy nhiên, chỉ vì nó lạ thì không có nghĩa là nó khó chịu.

“Nó là chữ ‘G’ trong Grid và ‘Ra’ trong Braham đúng không?”

“Đúng.”

Khoáng chất ‘của chúng ta’...

Braham nhún vai lúc ông ấy gần như không kìm lại được nụ cười.

“Thôi, đặt tên thế nào tùy nhóc. Tuy nhiên, ta sẽ phải nghiên cứu nó cho đến khi nó có hiệu năng mà ta chấp nhận được. Có thể mất 1 tháng hoặc 1 năm. Không, có thể là 10 hoặc 100 năm.”

“10 năm gì? 100 năm á?”

“Ừ... nên là đừng chết cho tới lúc đó.”

“Không phải chứ, sao nó có thể là 100 năm được?”

Grid cau mày trước những lời nói vô lý của Braham và cầm búa nện nhát cuối cùng vào tấm kim loại. Đôi cầu vai đã hoàn thành.

[Quá trình sản xuất ‘Cầu Vai Bạch Hổ với sự Bảo hộ của Chu Tước’ đã thành công.]

[Một vật phẩm xếp hạng thần thoại đã được làm ra, toàn bộ các chỉ số vĩnh viễn tăng lên +30!]

[Kỹ năng Nghề rèn Có thể so sánh với Một vị thần là một kỹ năng được kích hoạt tạm thời. Số lần một vật phẩm xếp hạng thần thoại được tạo ra sẽ không cộng dồn.]

[Năng lượng của bạch hổ đã dâng trào và ban phước cho Lam Hổ. Lam Hổ - hậu duệ của bạch hổ - đang mạnh mẽ hơn bao giờ hết.]

“...Lam Hổ à, hôm nay cô có nhiều lộc lá nhỉ?”

“A-Ahúúú. Tôi sẽ tặng ngài bộ da của mình như một vật chứng cho lòng biết ơn của tôi...”

“Tôi đùa thôi. Chúc mừng nhé, thật lòng đấy.”

“Cảm ơn ngài, húú...”

Công việc sau đó vẫn tiếp tục. Không như Cảnh Trà có thể trang bị một vũ khí, một mũ bảo hộ, và một áo choàng, Lam Hổ chỉ có thể mặc một trang bị và Tố Xuân là hai trang bị. Grid đã làm một tấm ngoại bào kín thân cho Lam Hổ và một chiếc mũ tre truyền thống cùng áo thân trên cho Tố Xuân. Sau đó, anh đưa mắt nhìn về chân trời phương bắc.

Ở cực bắc là Hưng Quốc.

Hưng Quốc là nơi Huyền Vũ Ngọc được lưu giữ, có nghĩa nó là vương quốc nơi huyền vũ bị phong ấn.

‘Mình sẽ làm mũ bảo hộ và găng tay còn lại trong khi di chuyển. Mình nên đi từ từ thôi.’

Cần cù như vậy nên anh hiếm khi mất tiền lắm.

Grid thu dọn đồ đạc và hỏi Lam Hổ, “Liệu cô có tập hợp các Con Giáp phụng sự huyền vũ không? Tôi muốn hỏi mấy thứ.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!