Virtus's Reader
Thợ rèn huyền thoại

Chương 1229: Chương 1224

Chương 1224

“Nó là sự hình dung thực tế... đây chẳng phải là cảnh giới của một Thánh Kiếm sao?”

Đồ Long Kiếm và Tâm Kiếm của Kraugel có cùng một khái niệm. Điều này nghĩa là bằng cách học Đồ Long Kiếm, anh đã có đủ tiêu chuẩn để làm một Thánh Kiếm. Grid không hề vui. Anh cảm thấy khó chịu. Anh lo rằng mình sẽ lấy đi niềm kiêu hãnh và lòng tự trọng của Kraugel.

Hayate bật cười lúc đọc được những cảm xúc phức tạp trên mặt Grid. “Đúng như mong đợi. Trong thời đại hiện nay, các cậu tràn ngập những hiểu lầm về Thánh Kiếm.”

“Dạ?”

“Tâm Kiếm không phải là thước đo của một Thánh Kiếm. Nó chỉ là một trong vô số kiếm thuật mà một Thánh Kiếm có thể tạo ra.”

“...?”

“Kể cả nếu Đồ Long Kiếm có chung khái niệm như Tâm Kiếm, nó không có nghĩa cậu có thể bước vào cảnh giới của Thánh Kiếm chỉ bằng cách học nó.”

“......”

“Trong thời đại ngày nay, sức nặng của cái tên Thánh Kiếm là quá nhẹ. Có lẽ là bởi Thánh Kiếm Kraugel của đương thời vẫn còn đang trong giai đoạn phát triển.”

Hayate mỉm cười. Đó là do đôi mắt Grid đã trở nên hơi dữ tợn. “Đừng hiểu sai ta. Ta không định hạ thấp Kraugel đâu.”

“Ông đang nói gì vậy... Tôi đâu có hiểu lầm.”

‘Cậu có biết mình đang làm cái vẻ mặt gì không thế?’

Hayate lờ mờ suy ra mối quan hệ giữa Grid và Kraugel và mỉm cười. “Nói trắng ra thì Đồ Long Kiếm khác với Tâm Kiếm. Cậu đang hiểu lầm khái niệm hình thức hóa và ý chí rồi. Ý chí là trái tim đang cố hoàn thành một điều gì đó trong khi hình dung nghĩa là bày tỏ trạng thái của tâm trí. Đó là về hình ảnh bao trùm ý chí.”

“Nếu cái này bao trùm cái kia... ông đang ám chỉ rằng Đồ Long Kiếm là một cấp độ kiếm thuật cao hơn Tâm Kiếm đúng không?”

Nếu Hayate là một người bình thường thì ông ấy sẽ tuyệt đối nói không. Tuy nhiên, Hayate là một Người giết Rồng.

“Đúng.”

“Hộc...”

“Chỉ là, nó vẫn chưa hoàn thiện. Vì nó bị ảnh hưởng bởi trạng thái tâm trí của người sử dụng, đôi khi nó không thể phát huy được quyền năng của nó. Nói chính xác thì, nó là một kỹ năng yêu cầu độ khó cao hơn cả Tâm Kiếm.”

“...!”

Nó như sét đánh ngang tai Grid. Khó hơn cả Tâm Kiếm á?

‘Làm sao mà mình có thể học cái đó được?’

Grid ít nhất cũng đủ thông minh để không đánh giá quá cao bản thân. Anh tin chắc rằng tài năng của mình sẽ không cho phép anh học Đồ Long Kiếm.

“Đừng lo. Như ta đã nói, ta không cố gắng truyền lại Đồ Long Kiếm đâu. Ta chỉ muốn dạy cậu vô hạn kiếm năng mà thôi.”

Vô hạn kiếm năng chỉ là một trong các điều kiện để có được Đồ Long Kiếm. Ngón tay của Hayate chỉ vào ngực Grid. “Huyết mạch của con người có một giới hạn. Ngay cả khi họ vun đắp năng lượng của mình trong hàng ngàn năm, nó vẫn không thể là vô hạn được.”

Lần này, ngón tay Hayate chỉ vào không trung. Những cử chỉ tay thanh lịch trông thật ấn tượng.

“Mặt khác, vũ trụ là vô tận và năng lượng tồn tại trong toàn bộ nó là vô hạn. Tuy nhiên, vay mượn tất cả chúng là bất khả thi. Đó là vì kích thước của con người nhỏ hơn hạt bụi so với vạn vật và họ bị ràng buộc bởi khái niệm không gian.”

Grid nhớ lại Trạng thái Tự nhiên của Piaro và Bòn rút Mana của Braham. Piaro kéo năng lượng của tự nhiên từ môi trường xung quanh trong khi Braham lấy mana của mọi thứ xung quanh và biến nó thành của ông ấy. Họ không hề phát huy ảnh hưởng trên toàn thế giới.

“Tôi hiểu rồi. Ông đang nói rằng hoàn toàn không thể đạt được vô hạn kiếm năng theo cách thông thường.”

“Phải, đây là lý do ngay cả các huyền thoại hay thượng nhân cũng không thể cắt được lớp vảy của một con rồng. À thì, đại khái là những huyền thoại hoặc thượng nhân bình thường.”

Hayate hồi tưởng về quá khứ xa xôi. Đó là một con rồng xanh lục đang sục sôi thịnh nộ. Diện mạo của những người thân - qua đời vì kẻ đã tàn phá quê hương ông ấy và biến nó thành một vùng đất cháy xém - giờ đã bị lãng quên. Chỉ còn lại tình cảm mà họ đã dành cho ông ấy.

“Lần đầu ta gặp con rồng... ta đã dùng đủ mọi cách để chém hắn. Ta đâm, vung đủ loại vũ khí, và bắn phá hắn bằng pháp lực mà ta tự hào, nhưng đều vô dụng. Những đòn tấn công ta đã luyện tập cả đời chỉ để lại những vết xước trên lớp vảy cứng.”

Đã có hy vọng. Những cái vảy ở nơi mà hắn bị một con rồng khác cắn vào đã thối rữa và không thể tái sinh. Con rồng đó kiệt sức và hầu hết pháp lực của hắn được dùng để bảo vệ và phục hồi vết thương. Những đòn tấn công đầy tính vật lộn của hắn đã không kết liễu được Hayate. Hayate đã có một cơ hội để đánh trả.

“Một khi nhận ra rằng ta không thể chém con rồng bằng các khái niệm vật lý mà ta biết, ta khao khát một năng lực mạnh mẽ hơn. Trước hết, ta loại bỏ khuôn khổ của kỹ năng. Ta chỉ có tâm niệm chém gục hắn nên ta đã có được Tâm Kiếm.”

‘Đây là một câu chuyện thật sự sao...?’

Cơ thể của một siêu nhân, pháp lực mà ông ấy vô cùng tự hào, và cuối cùng là Tâm Kiếm...

Hayate vốn đã là người mạnh nhất trước khi trở thành một Người giết Rồng. Grid nuốt nước bọt lúc trong tâm trí anh, anh nhìn thấy Madra chứ không phải Hayate. Bất bại Vương Madra—ngay cả Hayate cũng đánh giá ông ấy là người tài năng nhất cả ở phương đông lẫn phương tây... Grid càng phát hiện được nhiều, Madra càng trở nên vĩ đại.

“Ý chí của ta là chém hắn, chém hắn, và chém hắn một lần nữa.

“......”

“Tuy nhiên, nó vẫn còn thiếu. Chỉ riêng ý chí để chém hắn thì không thể đẩy con rồng thần thoại tới cái chết được. Đó là một tình huống làm nản lòng. Tâm và thể vốn đã kiệt quệ của ta ngừng hoạt động trong khi con rồng thì đang phục hồi từng giây. Ta phải đứng nhìn những cái vảy của hắn phục hồi và cảm xúc của ta lúc đó là...”

Một không gian màu trắng thuần khiết—không gian chưa biết nguồn gốc - bị kiếm năng của Hayate khuấy động - đã dịu xuống. Kiếm năng không hề biến mất đi. Nó chảy lặng lẽ như một dòng nước nông và kiếm năng của Hayate đã không khô cạn.

“...Nó thật thú vị. Ta đã lạc lõng và không nhận thức được những gì ta đang trải qua hoặc nhìn thấy. Ta chỉ di chuyển như một cái máy. Ta tiến một bước để vươn tới thứ gì đó trước mắt ta và rốt cuộc đã vung kiếm.”

Cơ thể ông ấy vốn đã tàn tạ nhưng lại không nhận ra vì ông ấy không thấy đau đớn. Ông ấy có thể di chuyển vì chẳng có cơn đau nào. Đó là một trạng thái hoàn toàn vô thức.

“Đây là hình ảnh đã chi phối ta vào thời điểm đó. Tất cả những mơ ước khắc sâu trong tim ta—khát khao năng lực vĩ đại hơn, nỗi ám ảnh phải chém hắn, và niềm hy vọng để chấm dứt thảm họa này—chúng đã đánh thức ta đến một thế giới mới.”

Thế giới đó là...

“Nơi... này ư?”

Quyền năng cần thiết để chém một con rồng. Vô hạn kiếm năng tồn tại trong không gian màu trắng thuần khiết ấy. Grid nổi da gà.

“Chính xác,” Hayate trả lời một cách tích cực.

Thanh kiếm nóng sáng được thấm đượm quyền năng vô lượng.

“Tâm Pháp Vô song của Biban là để ‘liên tục phục hồi’ kiếm năng còn Đồ Long Kiếm là để thiết lập một kiếm pháp ‘không bao giờ khô cạn’.”

“......”

“Cách thức mà Thánh Kiếm Muller sử dụng để trấn áp chiến năng là khóa nó trong lõi mana của ông ấy. Ông ấy đặt thứ nước mang tên chiến năng vào cái giếng gọi là lõi mana và che nó lại bằng kiếm năng.”

Đó đâu phải một sự dung hợp, mà chỉ đơn thuần là sự cân bằng được tạo ra theo các quy tắc do Muller thiết lập.

“Mặt khác, chiến năng của cậu sẽ ở trong trí giới của cậu. Vô hạn kiếm năng lơ lửng trong trí giới của cậu cuối cùng sẽ hợp nhất với nó, trở thành một. Đó mới là dung hợp chân chính, một sự hài hòa.”

Hayate nhấn mạnh rằng hướng đi mà ông ấy trình bày sẽ tạo nên kết quả tốt hơn so với hướng đi mà Muller theo đuổi.

“......”

Cơ thể Grid run lên. Thánh Kiếm Muller đã luôn được nhắc đến khi bàn về những huyền thoại vĩ đại nhất mọi thời đại. Grid không khỏi rùng mình khi nhìn thấy khả năng vượt qua Muller theo một cách nào đó. Dĩ nhiên, nó chỉ là trong khoảnh khắc. Mặt Grid đỏ bừng vì phấn khích đã sớm hạ nhiệt. “Còn một thứ tôi vẫn chưa thú nhận.”

“...?”

“Tôi... Tôi thiếu tài năng. Hayate, tôi sẽ không thể học được nó ngay cả khi ông dạy cho tôi.”

Thậm chí lưỡng ban Garam cũng chưa hiện thực hóa được một trí giới cho đúng. Nếu hắn có thể biểu hiện một trí giới như vậy, hắn sẽ hoàn toàn cô lập Grid khỏi thế giới mà không cần dùng đường tắt như bùa hộ mệnh để ngăn cách không gian. Theo những gì Grid biết, Braham và Hayate là 2 người duy nhất có thể tạo một trí giới hoàn mỹ. Họ đều là những thiên tài của thế kỷ. Anh là một thằng ngốc không có tài năng. Sao mà anh có thể mở trí giới ra được chứ...?

Những ngón tay của Hayate hiện ra trước mắt Grid đang thất vọng. Ngón tay của Hayate đang chỉ vào tim Grid. Không, chính xác mà nói, ông ấy đang chỉ vào trái tim của chu tước đã xếp chồng lên trái tim của Grid. “Cậu có nhiều thứ hơn là tài năng đấy.”

“...?”

“Đó là quyền năng của một vị thần. Nhìn lại đi. Cậu có thể tạo ra một không gian khác vốn đã được cô lập khỏi thế giới.”

“...!”

Trái tim của chu tước. Quyền năng của một vị thần. Một không gian được cô lập với thế giới.

Một kỹ năng lóe lên trong tâm trí Grid lúc anh lắng nghe những lời của Hayate. ‘Cơn bão của Hỏa Thần!’

Nó là trận pháp tối đa hóa hiện diện của người thi triển. Nó rõ ràng là một không gian hoàn toàn khác với không gian thông thường. Grid đã nhận ra tại sao trận pháp lại hiếm có. Trận pháp cũng là một kiểu trí giới. Không, chính xác thì, nó là một trí giới. Bất luận thế nào, việc không phải ai cũng có thể sử dụng nó là có lý do cả.

“Nh-Nhưng để gọi cái này là trí giới của tôi thì...”

“Chính xác mà nói, đó là trí giới của chu tước.”

“...?!”

“Đó là trí giới của một vị thần. Có lẽ chỉ là một mảnh thôi nhưng chức năng của nó thì chắc chắn rồi.’

Ngón tay Hayate xuyên qua ngực Grid.

“Ứ!” Grid rên rỉ vì cảm giác lạ lùng.

Tuy nhiên, Hayate không quan tâm. Grid nhanh chóng đỏ bừng nhưng Hayate mặc kệ chuyện đó và bơm thêm pháp lực vào ngón tay ông ấy. Rồi vô hạn kiếm năng chảy bên trong trí giới của Hayate đã bắt đầu bị hút vào trong trái tim của Grid, không, vào trái tim của chu tước.

Hayate đang cười. “Càng dễ học thì càng tốt hơn.”

“Ah...! Ái...!”

Quá trình hấp thụ kiếm năng vẫn đang tiến triển. Grid quên cả thở lúc trải nghiệm tột đỉnh mà anh chưa từng cảm thấy trước đây chảy vào trong cơ thể anh. Trái tim của chu tước đang tạo ra một sự khác biệt.

[Quyền năng của Bậc chí tôn đang chảy vào trong Trái tim thứ 9 của Chu Tước.]

[Một hiệu ứng trận pháp mới, ‘Vô hạn Kiếm Năng’, đã được thêm vào Cơn bão của Hỏa Thần.]

“...Bậc chí tôn?”

Tinh thần của Grid bừng tỉnh khỏi cơn khoái cảm. Cặp đồng tử run rẩy của anh nhìn thấy một ánh sáng vàng chiếu quanh cơ thể Hayate. Vẻ mặt Hayate cay đắng như thể đã uống một loại thuốc nặng.

“Trên thế giới không có ghi chép nào về việc ta giết một con rồng. Đó là vì tất cả các nhân chứng đều đã chết.”

“......”

“Những kẻ cứ tiếp tục nói về ta không phải là loài người, mà là tộc rồng. Ta đã bị nguyền rủa vì những lời lẽ khinh miệt và thù hận khủng khiếp của tộc rồng đối với ta. Nên là hãy gạt bỏ sự đố kỵ của cậu đi. Người xứng đáng nhận được ánh mắt đó chính là cậu chứ không phải là ta.”

“...!”

Có lẽ là vì họ đã được kiếm năng kết nối lại chăng? Grid nghiến răng lúc anh cảm thấy cơn đau và nỗi buồn kinh khủng của Hayate. Đôi mắt anh trở nên đỏ ngầu.

“T... Tôi đã dần biết thêm về ông.”

“Lũ khốn thằn lằn đã nguyền rủa ông, tôi chắc chắn sẽ tiêu diệt chúng vào một ngày nào đó.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!