Chương 1246
Dãy núi Descarta—nó thuộc về Đế chế Saharan, nhưng trong hơn 200 năm nay, loài bán long nhân đã kiểm soát nó vô cùng hiệu quả. Dãy núi Descarta là mảnh đất của loài bán long nhân, là quê hương của chúng, và là mái nhà của chúng. Dĩ nhiên, câu chuyện sẽ khác vào khoảnh khắc đế chế cử đi lực lượng chính của nó nhưng không chắc là đế chế sẽ chủ động giao tranh—đế chế có ít nhất 50 đường biên giới mà.
Nếu thế lực được tập trung vào một phía thì đế chế sẽ lộ ra một một sơ hở. Đế chế không cảm thấy cần giành lại Dãy núi Descarta cho đến khi nó tập hợp đủ sức mạnh để ‘chinh phạt’ bán long nhân. Do đương kim hoàng đế - Basara - đang cố gắng hòa giải hai chủng tộc, Dãy núi Descarta có khả năng sẽ tiếp tục bị loài bán long nhân thống trị.
‘Không có sự kích động nào cả.’
Hao nhìn xung quanh lúc anh tới Dãy núi Descarta sau khi nghe tin buồn về Helena. Kẻ có cái tên của Hel là một trong những niềm tự hào của loài bán long nhân. Helena là kẻ mà ban đầu được cho là chúa tể nhưng chả ai thương tiếc cho cái chết của cô ta hết.
Chuyện đó dễ hiểu thôi. Helena vẫn còn thiếu sót về kỹ năng nhưng bản năng của cô ta tốt hơn bất cứ ai. Đây là lý do tại sao cô ta lại nói ra những lời phi lý. Hầu hết bán long nhân đều ghét cô ta vì đã chủ trương từ bỏ chuyện chơi đùa với đế chế và ra đi vì một thế giới rộng lớn hơn.
Chơi đùa ư? Năng lực của đế chế đâu có đủ yếu để bị cô ta phớt lờ. Toàn bộ các bán long nhân đang chiến đấu trong tuyệt vọng đây này.
Đó là để các chiến binh hạ cấp đột phá đám lính tinh nhuệ của đế chế sau đó cắt cổ các kỵ sĩ. Các chiến binh trung cấp chiến đấu, học hỏi, và rèn luyện bản thân để chiến đấu lẫn chiến thắng trước các kỵ sĩ đơn số còn đám chiến binh kỳ cựu thì rèn luyện và chảy máu mỗi ngày để đối phó với các pháp sư sao cho hiệu quả hơn. Tất cả bán long nhân đều tham gia quyết liệt và cuồng nhiệt trong cuộc chiến đã kéo dài hàng thế kỷ.
Helena đã phủ nhận toàn bộ. Cô ta thậm chí còn đưa ra một tuyên bố ngớ ngẩn là chuyển toàn bộ loài bán long nhân tới Dãy núi Hỗn mang.
‘Không có bán long nhân nào muốn chiến đấu chống lại quái vật hết.’
Helena vẫn còn trẻ (theo tiêu chuẩn của bán long nhân) và nhóm đi theo cô ta không hiểu sự khác biệt giữa một con quái vật với thân thể khỏe mạnh và một con người có tay nghề cao. Nói tóm lại thì, một trận chiến với vế sau sẽ thú vị hơn, khó hơn, và đáng để học hỏi hơn.
Tuy nhiên, nhóm của Helena có ít cơ hội để học được sự thật này. Đặc biệt, sức mạnh bẩm sinh của Helena cao hơn một Xích sắc Kỵ sĩ đơn số nên mọi thứ có vẻ thật nhàm chán đối với cô ta.
‘...Đôi khi mình sẽ nhớ cô ta.’
Hao tỏ vẻ chua xót. Anh không có hảo cảm gì với Helena. Ngay cả vậy, vẫn có chút kỳ lạ khi nữ bán long nhân hay phàn nàn mỗi lần anh đến thăm Dãy núi Descarta đã ra đi hoàn toàn.
“Tên này, nhìn thấy mặt cậu khó thật đấy. Ta phải cho gọi thì cậu mới tới à?” Không khí thì như lễ hội nhưng nó lại được gọi là đám tang. Hao cầu nguyện cho kẻ đã khuất trong một lúc và khi mở mắt ra, Bunsdel đang đứng cạnh anh.
“Xin được diện kiến chúa tể mạnh nhất,” Hao chào hỏi lễ phép và Bunsdel phẩy tay với vẻ mặt như đang nhai cứt.
“Làm gì có cái thứ nhảm nhí gọi là kẻ mạnh nhất chứ? Ta là một kẻ ngốc thậm chí không thể tham chiến vì sợ đại sư sẽ xuất hiện mà.”
“Haha...”
Hao biết—Bunsdel đã từng đối xử với Helena như một công chúa và coi cô ta như một bạn đồng hành, không phải thuộc hạ. Hắn không phải một kẻ yếu đuối. Mà đúng hơn, hắn mạnh đến đáng sợ. Chả ai dám nghĩ đến việc phản đối sự thật này. Khi biết điều đó, đại đa số bán long nhân đều đã coi hắn là chúa tể.
Thế nhưng, Bunsdel không chính thức lên nắm quyền chúa tể.
‘Đó là vì anh ta không thể để bản thân phát cuồng.’
Máu của ác long trong cơ thể Bunsdel rất đặc. Ngay khi hắn đứng trên chiến trường, hắn sẽ không thể kiểm soát bản thân và sẽ tiêu diệt mọi sự sống có thể nhìn thấy. Cụm từ ‘thảm sát’ là vừa chuẩn luôn.
Không biết hậu quả sẽ ra sao nếu hắn trở nên mạnh hơn với quyền lực của chúa tể và đứng trên chiến trường. Tiền tuyến của đế chế sẽ sụp đổ và đại sư sẽ xuất hiện. Trận chiến giữa cả hai sẽ lướt qua loài bán long nhân, gây ra thương vong lớn.
Đây là lý do Bunsdel không nhận vị trí chúa tể. Hắn sợ sức mạnh của mình có thể phá vỡ thế cân bằng và đưa dân tộc của mình tới diệt vong.
Nếu hắn chính thức đủ tư cách làm chúa tể thì sẽ có thể điều khiển dòng máu của con rồng hung dữ. Khi điều đó xảy ra, hắn trở thành chúa tể qua ý muốn của dân tộc mình hơn là bằng phép tắc. Tư cách của hắn chưa hoàn thiện và hắn không thể kiểm soát dòng máu của ác long.
“Ngày nay, không còn nhiều thú vui ngoài chuyện uống rượu.”
Bunsdel thở dài và giơ tay về phía Hao - người đang đưa cho hắn một cái túi lớn. Nó chứa đầy những chai rượu. Mặt Bunsdel rạng rỡ hẳn lên lúc hắn kiểm tra nhãn hiệu.
“Thật tuyệt khi có một bán long nhân sống giữa loài người.”
“Haha...”
Hao nhớ lại lần đầu tiên mình trở thành một bán long nhân. Đó là hơn 10 năm trước và ngay cả lúc đó, Bunsdel đã ở trước mặt anh rồi. Để có được tư cách trở thành một bán long nhân, anh phải đồng ý với yêu cầu phi lý là chưng cất rượu mỗi ngày. Điều này buộc Hao phải liên tục đi đi về về giữa các bãi săn, các thành phố, và Dãy núi Descarta trong 2 tháng ròng.
Vào thời điểm đó, Hao tưởng nó là một nhiệm vụ liên kết vô lý. Giờ nhìn lại thì, các chỉ số sức mạnh, thể lực, và bền bỉ tăng theo từng lúc đã tạo nên anh như ngày hôm nay. Đương nhiên, Hao không cảm thấy biết ơn Bunsdel. Ngay cả bây giờ, số tiền mà cái tên khốn nạn này đã cướp đi do uống hết rượu là quá lớn. Thật điên đầu khi mỗi lần nhận nhiệm vụ triệu hồi, anh cũng nhận một nhiệm vụ phụ đi mua rượu.
Hao muốn đi khỏi Dãy núi Descarta thật nhanh và đưa ra vấn đề chính.
“Vậy tại sao anh lại gọi tôi? Anh sẽ không gọi tôi chỉ để tham dự một đám tang.”
Giá trị của Hao là độc nhất vô nhị ngay cả trong số các bán long nhân. Anh là một con người và hoàn toàn có thể hòa nhập vào xã hội loài người. Điều này cho phép anh hoàn thành nhiều nhiệm vụ mà các bán long nhân khác không thể thực hiện.
“Chậc, cậu lúc nào cũng vội vàng quá mức.” Bunsdel nhún vai trong khi mở một chai rượu. “Ta muốn cậu điều tra cái chết của Helena.”
“...?”
“Cô ấy là kẻ đủ tư cách để trở thành chúa tể. Ta phải tìm ra thủ phạm và báo thù.”
“Thủ phạm gì chứ? Chẳng phải cô ấy chết trong Dãy núi Hỗn mang sao? Cô ấy bị một con quái vật tấn công là cái chắc.”
“Dù ta nghĩ thế nào thì chuyện đó cũng chẳng có lý gì cả. Helena có thể hăng máu nhưng cô ấy sẽ không bao giờ chiến đấu với một con quái vật cho tới khi cô ấy chết. Helena không hề bị quái vật giết. Cô ấy đã bị trí khôn của ai đó hạ gục. Ta đoán thủ phạm giết Helena là một con người.”
“...!”
Hao ban đầu sẽ chẳng tin. Anh sẽ coi chuyện đó là nhảm nhí. Tuy nhiên, một người đã vụt qua tâm trí Hao. Trùng hợp thay, người này đã đụng độ với bán long nhân ở Frontier. Đấng tối cao, Grid. Có lẽ nào...
Nếu đó là anh ta thì anh ta hẳn đã thực sự đánh bại Helena...
‘Không, với một mình Grid thì sẽ là bất khả thi.’
Dù vậy, Grid vẫn có các hiệp sĩ cùng những đồng sự của mình. Sống lưng Hao ớn lạnh trước suy nghĩ ấy.
‘Các tin đồn về việc anh ta đi săn trong Dãy núi Hỗn mang là thật sao?’
Sau khi xóa sổ bán long nhân đã cố gắng chinh phục Fronter, anh ta đã giết Helena và thiết lập một chỗ đứng trong Dãy núi Hỗn mang ư? Đó là một suy đoán điên rồ nhưng nó có thể khả thi đối với Grid cùng các thành viên Vượt hạng vũ trang. Không, điều đó là có thể. Đây là lời giải thích duy nhất đằng sau sự gia tăng cấp độ đáng kể của họ gần đây.
Những lời của Bunsdel tiếp tục, “Ta nghe nói có một thành phố của con người gần Dãy núi Hỗn mang. Hãy thâm nhập vào đó và dần dần khám phá ra chân tướng của sự việc.”
Ttiring~
Một nhiệm vụ bật lên. Đó là nhiệm vụ tìm thủ phạm đã giết Helena và báo cáo lại cho Bunsdel. Có 2 điều kiện hoàn thành nhiệm vụ : Tìm thủ phạm, hoặc tìm Trái tim với Sự bảo hộ của Bunhelier. Bất luận thế nào, đó cũng là một nhiệm vụ tìm một trong hai và báo cáo lại cho Bunsdel.
‘Mục đích thực sự của Bunsdel chắc hẳn là trái tim.’
Như Hao đã nói trước đó, Bunsdel thiếu địa vị của chúa tể nhưng câu chuyện sẽ khác nếu hắn hấp thụ trái tim của Helena. Rõ ràng là hắn sẽ trở thành chúa tể mạnh nhất mọi thời đại.
‘Nhân tiện thì...’
Hao ngập ngừng khi thấy những phần thưởng khổng lồ của nhiệm vụ. Sẽ rất khó để chấp nhận nhiệm vụ nếu thủ phạm đã giết Helena thực sự là Grid. Anh vốn đã ký một khế ước với Grid. Sao anh có thể phản bội đồng sự của mình đây?
‘...Khoan đã.’
Đây là nhiệm vụ với thời hạn là 1 năm. Anh có đủ thời gian để thảo luận nó với Grid. Hao quyết định rằng nó ngược lại có thể là một nhiệm vụ tốt và đã chấp nhận.
“Cứ để đó cho tôi.”
“Cậu lúc nào cũng đáng tin hết.” Bunsdel cười.
Hắn không biết thuộc hạ đáng tin cậy của mình lại đang đi cùng kẻ thù. Những hạt giống nhỏ mà Grid rải rác đang phát huy tác dụng trên khắp lục địa.
***
Thành phố của người lùn thường được coi là một ảo vọng. Nông dân trồng trọt trên những cánh đồng bằng cuốc xếp hạng cổ tích, phụ nữ dùng gậy xếp hạng độc nhất để giặt giũ, và những người bán hàng rong tồi tàn trên phố thì đang bày ra các vật phẩm xếp hạng huyền thoại. Câu chuyện về Talima mơ hồ đến mức chẳng ai dễ tin.
Điều này cũng đúng với những người chơi của Giáo hội Yatan. Họ đã thâm nhập Talima thành công nhờ được Amoract tiết lộ và thấy một cảnh tượng mà họ không ngờ tới. Đó là Talima còn hoành tráng hơn cả những lời đồn.
Một cung điện vàng rực rỡ dưới ánh mặt trời. Các vật phẩm xếp hạng độc nhất và huyền thoại nằm rải rác khắp những quầy hàng trên phố. Đó là một nền văn minh hiện đại hóa không giống như các vương quốc khác trong Satisfy đại diện cho thời trung cổ.
“Khẩu súng nước mà cậu bé kia đang chơi là xếp hạng độc nhất á?”
“Hình như là vậy...”
“......”
Người chơi đã từng thấy các binh sĩ lẫn nông dân của Vương quốc Vượt hạng vũ trang được trang bị các vật phẩm hiếm và cổ tích. Họ tự tin rằng những tin đồn về Talima là thật và nghĩ họ sẽ không quá ngạc nhiên. Tuy vậy, khung cảnh của Talima còn hơn cả đồn đại và người chơi của Giáo hội Yatan đã phải kinh ngạc.
“Cái này có giá bao nhiêu?”
“1.555.000.999 vàng.”
“......”
Nhưng mà, Talima giống như một miếng bánh trên trời. Niềm kiêu hãnh của người lùn vào tác phẩm của họ lớn đến nỗi cái giá đưa ra là phi thực tế. Họ đang cố gắng bán một vật phẩm cổ tích có thể thấy ở bất cứ đâu với cái giá 1,5 tỷ vàng. Do đó, có lẽ có nhiều thứ hay ho nhưng lại chẳng thể thu được cái gì cả.
Rose cau mày và hỏi Bề tôi thứ Hai đang đi cạnh mình, “Tôi nghe nói người lùn đã bị cô lập trong nhiều thập kỷ rồi. Tại sao họ lại không ngạc nhiên khi thấy người ngoài vậy?”
“Đó là vì chúng là lũ ngốc không biết gì ngoài công việc của mình. Chúng không quan tâm đến bất cứ thứ gì nên không nghi ngờ chúng ta.”
“Thật là ngu ngốc...”
“Hưhư, nhờ vậy mà chúng ta mới có thể dễ dàng hành động.”
Các bề tôi của Yatan cùng hàng trăm người chơi của Giáo hội Yatan—họ đã có thể lọt vào Mỏ Elliter mà không gặp bất kỳ sự cản trở nào từ người lùn. Họ phát hiện ra những vết nứt nhỏ trong thế giới này và đã chuẩn bị cho nghi lễ không chút chậm trễ.
“Lần này, chúng ta sẽ biến thế giới thành địa ngục.”
Ít nhất 5—đây là số lượng đại quỷ mà Giáo hội Yatan dự kiến triệu hồi.