Chương 1248
Sự xuất hiện của các đại quỷ có một điểm chung—chả có gì báo trước. Các đại quỷ luôn xuất hiện đột ngột và là những thảm họa gây nên vô số thương vong. Đây là lý do tại sao thế giới lại đảo lộn với tình trạng này. Chẳng lẽ nhân loại chỉ có thể bất lực đứng nhìn lúc các đại quỷ hủy diệt vương quốc của họ ư? 5 đại quỷ xuất hiện cùng lúc á? Họ phải đối phó với chuyện này như thế nào được chứ?
Mọi người như bị chặn họng bởi những thông điệp thế giới. Họ không biết phải làm gì cả. Đây là lúc Basara trở thành tâm điểm.
“Ta khác với những hoàng đế trong quá khứ.”
Sức mạnh vĩ đại nhất của Đế chế Saharan nằm ở lãnh thổ rộng lớn và hàng tỷ người dân của nó. Tầm nhìn của đế chế đã trải dài ở hầu hết mọi nơi trên lục địa. Đế chế quản lý được hơn 50 đường biên giới có phải là một sự lãng phí tiền bạc với nhân lực đâu. Khả năng thu thập, tập hợp, và phổ biến những gì đang xảy ra trên lục địa trong từng phút của đế chế là vô đối.
5 đại quỷ đã bị đế chế phát hiện ra ngay khi chúng rời Talima và băng qua vùng núi lửa. Các trinh sát của đế chế tồn tại dưới nhiều hình thức khác nhau giờ đang theo dấu các đại quỷ. Thông tin họ gửi về đã được Hoàng đế Basara lan truyền đi khắp lục địa. Điều này trái ngược với các hoàng đế trong quá khứ - những người coi thường và bỏ mặc cuộc xâm lược của các đại quỷ.
Đúng vậy—Basara mơ về sự hòa hợp và hoạt động chính trị nên việc chỉ tập trung vào đế chế không phải là mục đích của bà ấy. Bà ấy biết rằng chung sống với các vương quốc và chủng tộc khác, cùng nhau tiến về phía trước là cách để dẫn đầu Đế chế Thiên niên kỷ.
‘Thảm họa này... Nó là một cơ hội để mang lại sự hòa hợp cho tất cả.’
Đế chế có quá nhiều tội lỗi trong lịch sử lâu dài của nó. Có quá nhiều người nghi ngờ hoặc không ưa Basara khi bà ấy ủng hộ sự đoàn kết. Các nạn nhân cùng nhân chứng choáng váng vẫn không tin tưởng vào bà ấy. Tuy nhiên, Basara tin mình có thể thay đổi nó. Đây là lý do bà ấy trực tiếp ra tiền tuyến. Bà ấy muốn giới thiệu bản thân với thế giới, cho họ biết trái tim chân thành của mình, và cùng mọi người bảo vệ thế giới.
“Chúng ta đã có thể tránh được trường hợp xấu nhất nhờ vào cuộc viễn chinh chống lại Cuồng chiến Vương của Vượt hạng vũ trang Vương Grid. Có những đoạn mà đường đi của Cuồng chiến Vương dự kiến sẽ trùng với đường đi của các đại quỷ khác. Chúng ta đã tránh được việc phải đối phó với nhiều hơn một đại quỷ cùng lúc.”
Trái tim Basara đang vô cùng choáng ngợp. Bà ấy cảm thấy điều gì đó hùng vĩ như cái ngày bà thấy nhìn thấy một bầu trời cao khác thường. Bà ấy bị ấn tượng bởi sự thấu hiểu của Grid đã nhìn thấy cốt lõi của Cuồng chiến Vương chỉ bằng cách nhìn vào đường hành quân của Cuồng chiến Vương. Basara thấy rằng Grid thực sự là một vĩ nhân đã thay đổi đế chế. Hôm nay, bà ấy đặc biệt nhớ nhung anh.
‘13 phút. Ngài chỉ cần câu giờ trong 13 phút thôi.’
Đế chế đã tập hợp toàn bộ quân đội sẵn sàng điều động. Họ thậm chí còn triển khai các vệ binh đế chế ra tiền tuyến. Hơn nữa, tất cả những pháp sư cùng học giả do các đại pháp sư dẫn đầu đều đã tập hợp lại để tạo nên vòng phép Đảo ngược Triệu hồi.
Đó là vào 2 ngày trước. Theo dự đoán của các học giả, thời gian còn lại cho đến khi hoàn thành vòng phép Đảo ngược Triệu hồi chỉ là 2 giờ. Tuy nhiên, đúng 2 giờ đó cũng có nghĩa là sau thời điểm Cuồng chiến Vương đã đến được 13 phút.
“Hãy nhìn vào đây.”
Trong doanh trại, nơi tập hợp các thủ lĩnh của nhiều vương quốc khác nhau...
Basara chỉ vào một phía của bản đồ. Đó là con đường mà Cuồng chiến Vương đang đi và có một pháo đài nhỏ ở đó. “Pháo đài Henlutu của Vương quốc Arc. Các pháp sư của đế chế đang tập hợp ở đó để đặt vòng phép Đảo ngược Triệu hồi.”
“Vòng phép Đảo ngược Triệu hồi...?” Công tước Jinteri của Vương quốc Glaucian đánh liều hỏi một câu.
Ông ta đã cảm thấy kỳ lạ ngay từ đầu khi dẫn quân đội của Vương quốc Glaucian theo lệnh của quốc vương - người không thể từ chối lời kêu gọi của hoàng đế - để cùng nhau đi lật đổ các đại quỷ. Sứ giả của đế chế đã đưa ra một bản giác thư nói rằng ‘cùng nhau chiến đấu chống lại các đại quỷ và vượt qua khủng hoảng của thế giới’ nhưng thay vì là một mệnh lệnh, nó lại nói là ‘làm ơn’. Đế chế cũng bày tỏ sự cảm ơn của họ với các quý tộc và quân đội của các ‘tiểu vương quốc’ đã tham chiến.
Ông ta đã nghe nói rằng đương kim hoàng đế hoàn toàn khác với các hoàng đế trong quá khứ nhưng không biết là sẽ khác như thế này. Đó là một cảnh tượng không thể hiểu nổi và có lẽ lúc này ông ta đang mơ. Đây là lý do ông ta đánh liều hỏi một câu. Câu hỏi dành cho hiện diện không sợ các vị thần trên Thiên đàng và ác quỷ dưới lòng đất. Kết quả...
“Nó là một vòng phép gửi trả một sinh vật tới từ một chiều không gian khác,” bà ấy trả lời cùng một nụ cười thân thiện, không phải một con dao găm lạnh lẽo cắm vào cổ ông ta.
“Tôi... hiểu rồi. Cảm ơn sự chỉ bảo của ngài, thưa Bệ Hạ. Đó là một vinh dự quốc gia sẽ tồn tại qua nhiều thế hệ.” Nó thật khác biệt. Thế giới đã thay đổi rồi. Công tước Jinteri lễ phép trả lời lúc ông ta nhận ra sự thật và cố gắng kìm nén trái tim đang hồi hộp của mình. Basara khiêm tốn gật đầu và quay lại chủ đề chính.
“Đế chế đang có kế hoạch gửi trả Cuồng chiến Vương - kẻ được coi là nguy hiểm nhất trong các đại quỷ xâm lược lần này. Chỉ là thực sự không biết liệu chúng ta có thể hoàn thành được vòng phép trước khi hắn tới Pháo đài Henlutu hay không.”
Tuy nhiên, đế chế không có lựa chọn nào khác ngoài chơi trò may rủi. Đó là vì một khi Cuồng chiến Vương đi qua Pháo đài Henlutu, hắn sẽ trùng một đoạn đường với Dantalion. Khoảnh khắc hai kẻ bọn chúng hợp lực, Vương quốc Arc sẽ tiêu tan.
Để tránh trường hợp tồi tệ nhất, họ phải mạo hiểm thiết lập vòng phép ở Pháo đài Henlutu. Chỉ là phân tích xác suất thành công của chiến dịch vỏn vẹn có 10% mà thôi. Tốc độ hành quân của Cuồng chiến Vương đã vượt quá tốc độ thiết lập vòng phép.
Vào lúc này, Grid đã tới. Bà ấy rất biết ơn sự hiện diện của người giúp đỡ mang tên Grid, và cảm thấy yên tâm.
“Bây giờ thì câu chuyện khác rồi. Mọi thứ đã thay đổi hoàn toàn. Quốc vương Grid tiến lên phía trước đã làm tăng đáng kể cơ hội hoàn thành vòng phép Đảo ngược Triệu hồi. Chúng ta đã có thể đưa ra những lựa chọn tốt nhất hơn là chuẩn bị cho điều tồi tệ nhất.” Basara chỉ vào 2 trong số 5 dấu sao nhỏ nhất trên bản đồ. “Cuồng chiến Vương sẽ được giao cho Quốc vương Grid. Chúng ta sẽ tập trung toàn bộ sức mạnh để đẩy lùi Ronove và Dantalion.”
Ánh mắt trong veo của Basara quan sát khuôn mặt của những người ngồi bên trái. Lãnh đạo của tổng cộng 11 quốc gia, gồm cả Đế chế Saharan cùng Vương quốc Vượt hạng vũ trang, đều gật đầu quả quyết. Nhìn cảnh này, Basara mỉm cười và ánh mắt có phần lo âu của bà ấy chuyển sang những người ngồi bên phải. Đại diện của 9 chủng tộc, bao gồm orc, tiên tộc, những người lùn màu xanh lá với đôi mắt đỏ, một người chân ngắn lưng gù, v.v, tất cả đều nhìn bà ấy chằm chằm với vẻ không bằng lòng.
Bà ấy thở dài và khẽ gật đầu với họ. Tấm lòng Basara đang nặng trĩu. Bà ấy biết họ sẽ cảm thấy thống khổ và quyết tâm đến mức nào khi thay đổi suy nghĩ để liên hiệp với đế chế khi mà họ đã bị đế chế phân biệt đối xử và ngược đãi suốt cuộc đời. Bà ấy một lần nữa lấy làm tiếc vì sự vắng mặt của bán long nhân, những kẻ mà bà ấy không thể hòa giải, và tiết lộ những chiến lược được chuẩn bị bởi hàng trăm chiến lược gia trong đế chế.
Trước tiên, bà ấy đưa ra chiến lược chống lại Ronove, kẻ có thể biến thành sương mù đỏ và tự do di chuyển. Sau đó bà ấy nói về phương pháp của Dantalion để nhìn trộm quyển sách của hắn. Lực lượng của họ phần lớn được chia làm 2. Lực lượng nhắm vào Ronove là đế chế, 4 vương quốc và 5 chủng tộc. Lực lượng sẽ tấn công Dantalion là Vương quốc Vượt hạng vũ trang, 5 vương quốc khác, và 4 chủng tộc.
Ares - vua của Valhalla - trông rất hài lòng sau khi biết mình đã trở thành một đội với Vương quốc Vượt hạng vũ trang. Rồi ông ấy đưa ra một câu hỏi, “Thứ lỗi cho ta, thưa Bệ Hạ. Vậy thì ai sẽ ngăn chặn Công tước Lập dị và bàn tay của Sitri đây?”
Họ có thể hợp tác trong một thời gian vì một kẻ thù chung song Valhalla với đế chế hoàn toàn là kẻ thù của nhau. Không ai vạch ra cách nói hung hăng của Ares và bản thân Basara cũng không bận tâm. Bà ấy thán phục và ghi nhận tính cách rộng rãi của Ares khi quyết định hợp lực với bà ấy vì hòa bình của thế giới, ngay cả khi bà ấy là kẻ thù.
“Bàn tay của Sitri chỉ là một phần của đại quỷ và không có lý trí hay kiến thức. Thế nên, hắn dường như là một đối thủ dễ dàng nhưng thực tế thì khác. Người bình thường không thể đến gần hắn chút nào vì hắn tỏa ra ma thuật giống như địa ngục, bất kể cơ thể hắn đang bốc cháy.”
“Cơ thể hắn đang bốc cháy sao? Điều này tức là hắn sẽ sớm tự hủy rồi còn gì? Mặc kệ hắn là chưa đủ à?”
“Nếu chúng ta đợi Sitri tự hủy thì một nửa lục địa sẽ bị tàn phá.”
“Vậy ai có thể ngăn cản một kẻ thậm chí còn không thể tiếp cận đây? Ngài định nhắm vào hắn bằng vòng phép Đảo ngược Triệu hồi hả?”
Basara mỉm cười. “Nhân loại còn Giáo hội Rebecca mà.”
Đồng thời, tại Pháo đài Kalatan trong Vương quốc Arc...
“......”
Pháo đài này thật yên tĩnh. Những tín đồ Rebecca thấy một cảm giác sợ hãi cơ bản trước cảnh tượng một bàn tay lớn, như 10 con voi dính chặt vào nhau, từ từ bò trên vùng đồng bằng bên dưới pháo đài. Cảm giác như họ đã gặp phải một cái gì đó cô đọng mọi thứ tai họa trên đời.
Ực.
Những tín đồ đang run lên vì sợ hãi mặc dù Giáo hoàng Damian cùng các Ngọc nữ của Rebecca đang ở hàng đầu. Những tín đồ chứng kiến bàn tay của Sitri và tin rằng nếu có một ác quỷ thống trị thế giới, đó hẳn phải là gã này.
“Thật chướng mắt.” Những chiếc lông trắng bay phấp phới bên trên pháo đài. Đó là sự xuất hiện của một tổng lãnh thiên sứ, một tồn tại thần thoại đã khơi dậy nhuệ khí của các tín đồ Rebecca.
“Tôi có đến muộn không vậy?” Một người đẹp tóc đen tới muộn một bước và xin lỗi, xoa dịu tâm trí của Giáo hoàng Damian vẫn đang run lên vì sợ hãi trong lòng.
Trong khi đó, Ares...
“...Hờ? Đó là sự kết hợp của Giáo hội Rebecca và Tróc Quỷ. Ta không nghĩ là có một đại quỷ nào mà sự kết hợp này không thể đánh bại đâu.” Ông ấy gật đầu hứng thú khi nghe đến thế lực được đặt ở Pháo đài Kalatan từ Hoàng đế Basara. Ngay cả vậy, ông ấy vẫn có những câu hỏi. “Ai đang chặn đường Công tước Lập dị?”
“Công tước Lập dị là một thế lực phi lý.” Vẻ mặt của Basara một lần nữa thể hiện sự tự tin. “Người duy nhất có thể ngăn cản hắn là Thánh Kiếm do cũng thực hiện những điều phi lý tương tự.”
“Kraugel á? Chẳng phải cậu ta vẫn...”
Có cấp độ thấp ư? Ares vừa kịp kìm lại những lời muốn bật ra theo phản xạ thì lời nói của Basara lọt vào tai ông ấy.
“Ngài có thể coi nhẹ Thánh Kiếm nhưng có vô số người trên thế giới này đi theo anh ta, bất chấp ý định của anh ta. Họ trông rất mạnh đấy.”
Cùng thời điểm, tại Pháo đài Lilchard trong Vương quốc Arc...
“Hưhư, đây là số phận của những con người được ngưỡng mộ.” Thương Thánh Kirinus vừa cười vừa nói còn Kraugel thì nhìn ra đằng sau trong im lặng.
Có hàng trăm người chơi xếp hạng không chính thức, gồm cả Hắc Muội, Bạch Tỷ, Tarma, các thành viên khác của Lễ hội Máu, Tử Thần Hiệp sĩ, cùng hàng ngàn người chơi đã nghe tên ở đâu đó. Những kẻ lang thang này đã lấp đầy pháo đài vì họ bị mê hoặc bởi kiếm thuật của Kraugel hoặc không có nơi nào để nương tựa ngoài Kraugel. Như là đứng giữa một cái chợ vậy. Chẳng có bất kỳ hàng lối nào nhưng sự tự hào mà họ bày tỏ cho thấy họ không đố kỵ với Grid.
“Ê! Kraugel! Gánh team từ đằng trước cho ra trò vào! Hể? Không làm cho tốt thì tương lai có khi bị đâm lén đấy!”
“Thằng Tarma dở hơi chỉ biết nói mồm thôi!”
“Á à, câm cái mồm mày lại!”
“Suỵt. Kể từ bây giờ, tôi sẽ giết bất kỳ đứa nào làm phiền Kraugel. Cứ cẩn thận đi. Đừng quên rằng nếu Kraugel bỏ chạy vì điều gì đó chúng ta đã làm, chúng ta sẽ phải chiến đấu chống lại đế chế và Vương quốc Vượt hạng vũ trang.”
“Làm việc với đám quân nhân mệt quá. Đây có còn là một trò chơi không vậy? Nó là một đội quân. Dù phần thưởng có thế nào thì tôi cũng chả thể sống trong một cái nhóm như thế này.”
“Thế thì tôi đoán là mọi người bị kẹt ở đây rồi. Ê, Kraugel! Mạnh mẽ lên! Đi đánh bại con ác quỷ gớm ghiếc đó nào! Trong thời gian ấy thì bọn tôi sẽ làm hết sức có thể!”
“......”
Hai ngày trước đó, Kraugel đã nhận được một nhiệm vụ ẩn. Đó là một nhiệm vụ do Hoàng đế Basara đưa ra. Bà ấy bảo rằng nếu anh chỉ huy trận chiến, nhất định sẽ có nhiều người cùng sát cánh và là sức mạnh của anh. Điều đó đã đúng một cách đáng ngạc nhiên. Vấn đề là không có nhiều người hào hiệp.
Kraugel đứng một mình trên tường thành và nhìn chằm chằm vào mọi người, trông đẹp lạ lùng lúc anh hỏi họ, “Tại sao lại là tôi?”
“Hả? Tự dưng nói cái khỉ gì thế? Đại quỷ sẽ sớm đến đấy. Mài bóng thanh kiếm của anh một lần nữa đi!”
Đám đông chửi bới và chế giễu mà chả nghĩ về trọng tâm của câu hỏi.
Kraugel cau mày và nói rõ hơn, “Ngoài nơi này ra còn có chiến trường do Grid phụ trách. Tại sao mọi người lại tới chiến trường của tôi thay vì chiến trường của Grid?”
Câu hỏi của Kraugel là lẽ tự nhiên. Grid mạnh hơn Kraugel rất nhiều. Người với khả năng thành công cao nhất trong việc ngăn chặn các đại quỷ đương nhiên là Grid, không phải Kraugel. Ấy thế mà hàng ngàn người vẫn tham dự vào chiến trường của chính anh, không phải chiến trường của Grid. Họ còn là những nhân tài xuất sắc nhất nữa.
Kraugel cảm thấy thật sự khó hiểu nhưng những người mà anh hỏi đều cười cợt như thể điều đó thật vớ vẩn.
“Đây chả phải là một câu hỏi ngu ngốc sao? Bọn tôi đủ điên để đi săn đại quỷ thứ 13 chắc?”
“Grid có thể mạnh nhưng ngay cả anh ta cũng không thể chịu đựng được đâu. Tôi trông đợi anh ta sẽ bị giết trong 1 phút.”
“...Thì ra là vậy.”
Ánh mắt của Kraugel hướng về phía hẻm núi bên dưới những bức tường thành. Anh có thể thấy một chiến binh đang đội vương miện cùng áo giáp bạc đang bước đi một mình.
Kraugel lẩm bẩm, “Nơi này sẽ bị hủy diệt mất.”