Chương 1253
Nói là 5 đại quỷ đã xuất hiện thì liệu có chính xác không? Lý do tại sao nhiều phương tiện truyền thông đặt câu hỏi về điều này rất đơn giản : bàn tay của Sitri. Một trong năm đại quỷ đã tới thế giới này không phải là một đại quỷ, mà chỉ đơn thuần là một ‘phần’ của đại quỷ. Sự chú ý của công chúng nhất định phải rời xa khỏi bàn tay của Sitri rồi.
Có gì lý thú khi xem bàn tay của đại quỷ thứ 12 khi họ có thể xem đại quỷ thứ 13 và 19 chiến đấu chứ? Mọi người dự đoán bàn tay của Sitri sẽ là thứ đầu tiên bị hạ gục. Truyền thông mỗi nước không mấy chú ý tới Pháo đài Kalatan. Vậy mà cuối cùng...
Tỷ suất người xem của các đài truyền hình đang chiếu tình hình tại Pháo đài Kalatan đã bắt đầu tăng cao. Các đài truyền hình đang chiếu các tình huống ở Pháo đài Kalatan, Pháo đài Henlutu, Pháo đài Lilchard, Pháo đài Peltrino, và Kênh đào Haspachi đều ngập tràn yêu cầu từ người xem để phát thêm về Pháo đài Kalatan. Họ không có lựa chọn nào khác ngoài việc làm vậy.
『 Hiiiiiik!! 』
Sự khốc liệt của cảnh tượng được chiếu qua máy quay khiến ngay cả các bình luận viên cũng phải gào thét. Bàn tay của Sitri - lớn như những bức tường thành của pháo đài - đã nghiền nát những hiệp sĩ tôn giáo của Giáo hội Rebecca như những con ruồi. Các máy quay rung chuyển vì trận động đất xảy ra mỗi khi nó di chuyển và tác động đã được truyền đến người xem.
“Kyaaaack!”
“Ác-Ác quỷ...! Ác quỷ!”
Mỗi lần bàn tay che trời đập xuống đất, họ lại chứng kiến đồng sự của mình mất mạng. Các tư tế của Giáo hội Rebecca khiếp sợ, chạy tán loạn ra mọi hướng và bỏ trốn. Sự lãnh đạo của Damian - hiện đang trong nhiệm kỳ thứ ba với tư cách giáo hoàng được sự ủng hộ nhiệt tình của giáo hội - là vô ích. Bàn tay của Sitri đỏ như da của một đứa trẻ sơ sinh. Nó đánh đập, nắm lấy và giết mọi thứ biết di chuyển. Cảnh tượng khủng khiếp đến mức dũng khí chiến đấu của họ đã không còn nữa.
“Thứ khốn nạn tàn ác! Thật là một bản chất tàn ác!”
Tới cả thủ lĩnh của Thánh kỵ sĩ - kẻ đã dang rộng những chiếc cánh trắng của mình và được cả thế giới biết đến - cũng bị chấn động. Vòng ánh sáng trên đầu tổng lãnh thiên sứ tuôn ra một thần tính khổng lồ nhưng ông ta cũng không thể ngăn cản nổi bàn tay màu đỏ tiến tới.
Cuộc giết chóc đơn phương vẫn tiếp tục. Động lực của bàn tay Sitri lúc nó nghiền nát những người trong pháo đài dữ dội đến nỗi dường như nó có thể giày xéo cả lục địa mà không bao giờ dừng lại.
-Thế này là mạnh hơn cả Saleos rồi còn gì? Lần nào bàn tay vung lên là lần đấy mặt đất bị nghiền nát.
-Có vẻ như ngay cả Grid cũng sẽ bị đè nát trong một đòn.
-Có lẽ sẽ có một án tử lập tức vào thời điểm đó.
Các hiệp sĩ tôn giáo của Giáo hội Rebecca nổi tiếng với quân trang mạnh mẽ của họ. Họ có sức phòng thủ và phép bổ trợ kém hơn một chút so với mức độ của một vệ binh, và họ là những người chuyên chịu đòn có thể dẫn đầu trên chiến trường. Vậy mà tới cả họ cũng tan thành bụi xám ngay khi bị bàn tay Sitri nghiền nát.
Đây là một cuộc tàn sát vượt quá mức độ của một đòn đánh chết người. Bàn tay Sitri - đã giết hàng chục hiệp sĩ tôn giáo lẫn tư tế mỗi lần nó đập xuống mặt đất - gọi nhớ đến một con ‘trùm cuối’.
“Chúng ta nên làm gì đây, Isabel-chan?”
Giáo hoàng Damian đã nhận được biệt danh Quỷ Vương Thây ma vì sống sót tới 4 tiếng trong Chế ngự Quỷ Vương của Giải đấu Quốc gia năm nay. Sự tự tin của anh đã tăng mạnh kể từ đó, nhưng giờ anh lại mất tinh thần, giống như khi anh cảm thấy tuyệt vọng trước Drevigo. Anh nhìn các thành viên giáo hội đang chạy tán loạn lẫn bị đánh bại mà không làm theo sự lãnh đạo của anh, và đôi mắt anh đỏ hoe.
Lúc anh đang cảm thấy chán nản, Isabel đã nắm lấy bàn tay anh. “Không sao đâu. Nữ thần sẽ ban sự bảo hộ cho chúng ta.”
Run run.
Isabel không nhận thức được chứ hai bàn tay cô đang run rẩy như một cây dương lá rung. Cô cũng đang co rúm lại trước sự hung hãn của bàn tay Sitri. Damian hổ thẹn khi thấy rằng cô ấy đang cố gắng trấn an anh ngay cả trong hoàn cảnh như vậy. Damian vững tâm và tuyên bố, “Đúng thế. Không sao hết. Vẫn còn có anh. Quỷ vương thây ma này sẽ bảo vệ các thành viên của giáo hội.”
Damian vừa nói vừa thể hiện vẻ đẹp trai nhất có thể. Anh nắm chặt bàn tay đang run rẩy của Isabel và rút ra Kiếm Thánh. Một ánh chớp vàng cuộn xoáy và làm phân tán quỷ lực đã trùm xuống cả khu vực.
“Đức Thánh Cha là một quỷ vương... thây ma ư?”
“Ah, không, Anh sẽ giết quỷ vương giống như thây ma đó.” Anh nhận ra sai lầm của mình và hụt hơi trong khi cố gắng sửa lại.
“Bất luận thế nào, hãy cứ tin vào anh.”
Damian quyết tâm hoàn thành trách nhiệm của mình với tư cách giáo hoàng. Isabel cùng các Ngọc nữ khác của Rebecca đã phải vật lộn để giảm bớt thương vong bất chấp sự hỗn loạn. Damian tự nhắc nhở bản thân rằng mình mới là người nên bảo vệ họ và tập trung thánh năng của anh vào Kiếm Thánh.
Bàn tay Sitri - vẫn đang đe dọa tổng lãnh thiên sứ như thể đang đuổi ruồi - đột nhiên hướng về phía Damian. Bàn tay Sitri có đầy năng lượng ma pháp bóng tối. Với những kẻ trung thành với bản năng của chúng, thánh năng của giáo hoàng là thứ ghê tởm nhất. Đương nhiên Damian sẽ trở thành mục tiêu đầu tiên của đại quỷ khi anh có ‘thần tính của Rebecca’.
“H-Hajimemasite.” (Rất hân hạnh được gặp mặt)
Đối thủ chỉ là một bàn tay nhưng cảm giác như Damian đã chạm mắt nó vì lý do nào đó. Damian mỉm cười khó xử và vẫy tay trong khi toát mồ hôi. Rồi bàn tay Sitri bắt đầu nổi cơn thịnh nộ. Những ngón tay của nó quét đất và nó mặc kệ tổng lãnh thiên sứ lẫn Thánh kỵ sĩ lúc lao vào Damian.
“H-Hiyaaaack!”
Có cảm giác như pháo đài này sắp sụp đổ. Damian gào lên khi bàn tay đỏ ngầu lấp kín tầm nhìn của anh và anh vung Kiếm Thánh. Rồi một cột kim quang thần thánh bắn lên và đập vào lòng bàn tay Sitri. Từ lúc nó tới, đây là lần đầu tiên bàn tay Sitri ngừng di chuyển. Quỷ năng đen tối mà nó đang tỏa ra như khói đã phân tán như một lời nói dối và biến mất. Dĩ nhiên, điều này chỉ xảy ra trong giây lát. Cử động của các ngón tay Sitri lại bắt đầu, và quỷ lực một lần nữa trào dâng.
Cùng lúc đó, một phát súng vang lên. Một viên đạn màu xanh lá đã xuyên thủng lòng bàn tay Sitri qua kẽ hở quỷ lực vẫn chưa khôi phục hoàn toàn. Điều này khiến cho lòng bàn tay Sitri tạm dừng. Tiếng kêu của Yura ngấm vào tai Damian, “Được rồi! Cứ tiếp tục thế này đi!”
“H-Hai!” (Vâng)
Giáo hoàng và Tróc Quỷ—sự kết hợp mạnh nhất chưa từng tồn tại trong lịch sử đã bắt đầu khắc những vết thương lên bàn tay của đại quỷ Sitri khổng lồ, kẻ có biệt danh là Quỷ Thần.
***
Cơn bão của Hỏa Thần là trí giới của Grid. Nói chính xác thì, nó là một hiệu ứng phụ từ trí giới của Chu Tước. Tuy nhiên, Grid mang Trái tim thứ 9 của Chu Tước và anh đã biến nó thành của riêng mình. Tức là Cơn bão của Hỏa Thần là một thế giới tồn tại nhờ vào Grid. Toàn bộ các khái niệm tồn tại trong nó đều được thể hiện trong trí giới của Grid nên đương nhiên nó là vật sở hữu của Grid.
Thế nhưng, Beleth đã chặn đứng vô hạn kiếm năng và dùng nó như vũ khí của hắn.
‘Sao có thể như thế được?’
Theo lẽ thường thì điều đó là vô lý. Tại sao anh lại mất quyền sở hữu thứ gì đó trong trí giới của mình chứ? Lúc Grid đang chất đầy những câu hỏi chưa có lời giải, anh bay và thoát khỏi những mảnh vỡ tường thành đang bay tới trong gang tấc. Sau đó, anh vung kiếm.
Gót chân Beleth nhắm vào ngực Grid, chỉ để cho một lưỡi kiếm đen tối chặn lại và bật ra. Grid đã chặn các đòn tấn công liên tiếp của Beleth bằng các Bàn tay Thần và nghiến răng lùi lại.
‘Nhìn cái này xem. Hắn không thể động vào các Bàn tay Thần.’
Các Bàn tay Thần thuộc về Grid—không thể phủ nhận rằng chúng đã tự hành động sau khi rời khỏi Grid, thế mà Beleth lại không sử dụng các Bàn tay Thần làm vũ khí của hắn, vậy tại sao vô hạn kiếm năng...
“...Ah!”
Những nghi vấn của Grid đang trở nên sâu sắc hơn, để rồi chợt tan biến. Anh nhớ lại những sự kiện trong cái ngày mà anh có được vô hạn kiếm năng.
[Quyền năng của Bậc chí tôn đang chảy vào trong Trái tim thứ 9 của Chu Tước.]
[Một hiệu ứng trận pháp mới, ‘Vô hạn Kiếm Năng’, đã được thêm vào Cơn bão của Hỏa Thần.]
Hệ thống đã nói rõ một cách dứt khoát—vô hạn kiếm năng trong Cơn bão của Hỏa Thần là quyền năng của Bậc chí tôn. Nói cách khác, nó là quyền năng của Ghế số 1, Hayate, không phải quyền năng của Grid. Grid chỉ đang mượn quyền năng của Hayate trong một thời gian thôi.
‘Ra là thế. Đây là lý do Beleth có thể dùng nó như một vũ khí. Hayate, chủ nhân thực sự của vô hạn kiếm năng, không hề ở đây...’
Grid được nhắc nhở về việc Beleth không có khả năng chạm vào ‘những ngọn lửa’ trong Cơn bão của Hỏa Thần.
‘Suy cho cùng, mình không thể sử dụng vô hạn kiếm năng.’
Vậy anh có thể sử dụng cái gì để hạ gục một con quái vật như vậy đây? Grid đang hết sức băn khoăn chỉ để cho cơ thể anh dần trở nên trắng toát. Cuối cùng thì, Lôi Thần cũng khởi động.
Điều này chỉ có thể thực hiện được nhờ vào kỹ năng nội tại Biến đổi Tự động cùng sự giúp đỡ của các Bàn tay Thần trong việc ngăn chặn các đòn tấn công dạng đầu đạn. Nếu không nhờ Biến đổi Tự động cùng các Bàn tay Thần, anh đã chẳng thể tấn công và phòng thủ trước Beleth cả chục lần, và đã chẳng có khả năng cho Lôi Thần được khởi động.
Grid - người đã bị động trong suốt trận chiến này - ào về phía Beleth với tia sét. Anh đã hoàn toàn nhìn thấy những hạn chế của Beleth.
‘Tất cả những đòn tấn công của Beleth đều được phân loại là công kích vật lý, không phải phép thuật.’
Beleth chưa từng dùng phép trước đó. Trừ khi phép thuật bay ra từ đâu đấy và bị sử dụng làm vũ khí của hắn, bằng không các vật thể duy nhất mà Beleth có thể dùng là những mảnh vỡ của mặt đất và những bức tường thành. Điều này nghĩa là hắn không thể đánh trúng Grid trong khi Grid ở trong trạng thái Lôi Thần.
““....!””
Đúng như mong đợi—toàn bộ các đòn tấn công của Beleth sử dụng những mảnh vỡ của tường thành làm vũ khí chỉ đơn giản là xuyên qua cơ thể đã biến thành sét của Grid, và Grid không nhận sát thương. Lần đầu tiên, một cái nhìn bối rối hiện lên trên mặt Beleth và mang tới niềm vui cho Grid.
“Thần tính.”
Anh phải cầm cự trong 13 phút sao?
“Khai mở Tiềm năng.”
Không, anh sẽ giết con đại quỷ này. Thượng Liên Sát Sóng Điểm - đã bị hủy bỏ trong trận chiến trước đó - nuốt chửng lấy Beleth. Nếu Beleth đang gào thét mà không tuôn ra pháp lực màu đen thì Grid hẳn đã giành chiến thắng như anh đã dự đoán.
“Khụ...! Khụ!”
Trạng thái Lôi Thần giúp Grid miễn nhiễm toàn bộ các công kích vật lý, nhưng anh sẽ nhận gấp đôi sát thương từ các công kích phép thuật mà không có chút phòng thủ hay kháng cự nào. Hắc thuật của Beleth bắn qua anh thực sự là tàn khốc. Một khi Grid gục xuống, anh không thể dễ dàng đứng dậy được. Beleth chậm rãi tiến vài bước đến chỗ Grid tả tơi - người đang ho ra máu.
““Với một con người thì ngươi có rất nhiều tài năng đấy. Ronove và Dantalion hẳn sẽ hứng chịu một thất bại tan nát nếu chúng gặp ngươi.””
Chẳng còn sự tức giận trong biểu hiện của Beleth. Một con người có khả năng tiêu diệt các đại quỷ trong dãy 20—Beleth rất hài lòng vì hắn có thể đặt dấu chấm hết cho cái gã có lẽ sẽ mạnh như Muller trong tương lai. Có chuyện xảy ra ngay khi hắn chỉ ngón tay vào tim Grid - người đã giải trừ trạng thái Lôi Thần...
““...!!””
Mặt đất mà Beleth đang đứng lên đột nhiên biến mất. Beleth không hề chuẩn bị và đã biến mất sâu vào trong lòng đất. Grid - không bỏ lỡ thời gian và cơ hội - đã đứng dậy một cách khó nhọc, rồi anh nói thật nhanh về phía cái hố sâu hoắm, “Đây là lý do ngươi nên cẩn thận với đôi chân của mình.”
Một kỹ năng thay đổi địa hình—hiệu ứng dễ gây nhầm lẫn của Thổ Thần đã kéo dài cuộc vật lộn giữa Grid và Beleth. Bây giờ chỉ còn lại 1 phút...
Cảnh tượng đấng tối cao - Grid - đơn độc chiến đấu chống lại đại quỷ thứ 13 đã mang lại một cảm giác hồi hộp tột độ cùng nhiều cảm xúc khác cho thế giới.