Chương 1257
Có một thông số rất cụ thể dành cho lớp nghề dạng tăng trưởng, Tử Thần—thanh linh hồn. Từ lúc trở thành một Tử Thần, Hiệp sĩ đã có thể định lượng và đọc được linh hồn của mục tiêu.
‘Đây là linh hồn của đấng tối cao.’
Thanh linh hồn của Grid - chỉ mắt Hiệp sĩ nhìn thấy - là một con số 68 khổng lồ. Tức là sẽ mất 34 phút để đặt một dấu ấn lên linh hồn Grid để dẫn anh ta tới cái chết. Nó rất là lớn khi xét đến thanh linh hồn của một người bình thường chỉ mấp mé vượt qua 10. Tức là từ góc nhìn của một Tử Thần có sức bền chiến đấu kém, gần như là không thể đấu lại Grid và chiến thắng. Sức nặng của linh hồn này thực sự phi thường.
‘Mình nghĩ gốc rễ của Grid cắm trong thế giới này quả thực rất sâu.’
Đó là vì linh hồn lớn dần lên với nhiều thành tựu và làm phát triển sự hiện diện của một người. Nó khác hoàn toàn với Saleos - kẻ có thanh linh hồn vô hạn vì sinh ra với một linh hồn được đầu thai vĩnh cửu.
‘Với mình, anh ta là một đối thủ mình sẽ không bao giờ có thể đấu lại được trong suốt cuộc đời.’
À thì, từ đầu anh ta cũng có muốn đấu với Grid đâu. Hiệp sĩ nhớ lại những gì đã xảy ra khi được thuê bởi Vua Thương nhân Kir và mau chóng rời đi. Grid và các đồng sự đang cười nói và đáp lại đám đông cổ vũ. Đối với họ, anh ta chỉ là một vị khách không mời. Anh ta không có quyền chia sẻ niềm vui của họ.
-Làm tốt lắm.
“...!”
Tin nhắn thì thầm đột ngột khiến Hiệp sĩ ngạc nhiên và anh ta dừng lại. Anh ta quay mặt lại và thấy Grid. Lần này, theo cách mà mọi người có thể nghe thấy, Grid nói với Hiệp sĩ - người chưa tin vào tai của mình, “Anh đã vất vả rồi, Hiệp sĩ.”
Bản thân Hiệp sĩ dường như không ý thức được song danh tiếng của anh ta rất cao. Có rất ít người chơi không biết đến Hiệp sĩ sau khi anh ta đánh bại Alexander trong 1 giải đấu đối kháng tại Nga vài năm về trước. Tổ chức tình báo của Vương quốc Vượt hạng vũ trang cũng đã chú ý đến anh ta. Nhiệm vụ nghề lặp đi lặp lại của anh ta là ban tặng cho những người sắp tới cuối đời sự yên nghỉ mà không có đau đớn.
Ở một thời điểm, anh ta đã được thuê làm vệ sĩ của Kir. Anh ta đã thực hiện một số hoạt động không nhất quán với mục đích của lớp nghề Tử Thần nhưng sau cùng, đó là một nỗ lực để kiếm sống. Vương quốc Vượt hạng vũ trang quyết định tốt hơn hết là duy trì một mối quan hệ thiện chí với Hiệp sĩ hơn là thù địch với anh ta. Anh ta là một đối thủ nguy hiểm không nên thù địch. Chưa kể, Vương quốc Vượt hạng vũ trang có nhiều NPC và có xu hướng dựa vào đặc tính của Tử Thần là ban tặng ‘sự yên nghỉ không đau đớn’.
Grid và Lauel vẫn nhớ rõ cảnh Khan qua đời trong đau đớn. Do đó...
“Anh rất đáng tin đấy chứ? Tôi hy vọng lần sau gặp lại chúng ta có thể là đồng minh.”
Đây là lý do Grid để mắt đến Hiệp sĩ. Bất kể ý định của Grid là gì, nó vẫn là một hành động hữu ích cho Hiệp sĩ. Là một cựu nhân viên của Kir, Hiệp sĩ đã lo lắng về việc trở nên thù địch với Vương quốc Vượt hạng vũ trang. Điều này đã giúp Hiệp sĩ cảm thấy nhẹ nhõm.
Hiệp sĩ hơi cúi đầu. “Đó là một vinh dự.”
Không có cuộc trò chuyện nào nữa. Hiệp sĩ ban đầu mơ ước trở thành một hiệp sĩ nhưng anh ta đã chứng kiến quá trình mọi người bị tiêu diệt bởi lời nguyền của mình. Thế nên, sau cùng, anh ta từ bỏ giấc mơ và chấp nhận con đường của một Tử Thần. Hiệp sĩ giữ khoảng cách với mọi người trừ khi anh ta ghét họ. Anh ta phải đơn độc vào mọi lúc.
Grid lặng lẽ nhìn theo bóng lưng cô đơn của Hiệp sĩ trước khi rời mắt đi. Anh nhìn quanh các phóng viên đang đổ xô vào như đàn ong và gọi Huroi sang.
“Gia đình mấy người thế nào rồi? Nếu mấy người còn muốn làm một bậc cha mẹ mà không khiến con cái phải hổ thẹn thì không nên đặt ra những câu hỏi thiếu nhã nhặn đâu.”
Huroi lịch sự (?) chào hỏi đám phóng viên trước khi bắt đầu cuộc phỏng vấn như người phát ngôn của Grid và Vương quốc Vượt hạng vũ trang. Vài phóng viên có biểu cảm xấu xí trên mặt, nhưng Huroi chả quan tâm.
***
Không như những gì thế giới nghĩ, đó là một trận chiến tương đối nhạt nhẽo. Cuộc xâm lược của 5 đại quỷ đã bị đẩy lùi chỉ trong 2 giờ. Ai mà tưởng tượng được chứ? Tới cả Grid cũng không mong đợi điều đó mà. Có lẽ anh đã mất 41,2% kinh nghiệm trong suốt trận chiến, nhưng lúc nào hồi phục kinh nghiệm chẳng được. Việc Vương quốc Vượt hạng vũ trang không có thương vong đã mang lại niềm an ủi lớn cho Grid rồi.
“Tất cả là nhờ Hoàng đế Bệ Hạ.”
Kênh đào Haspachi—Grid tiếp cận Basara và cúi đầu thật sâu. Đó là một lời chào thành tâm tôn trọng. Tất cả là nhờ sự chuẩn bị kỹ lưỡng của Basara mà nhân loại mới có thể dễ dàng chiến đấu chống lại sự xâm lược của các đại quỷ. Bà ấy không đơn thuần là một người theo chủ nghĩa lý tưởng, mà là một hoàng đế thực sự có tài. Đẳng cấp của bà ấy vượt xa mong đợi của mọi người.
“Thế giới hẳn sẽ rung chuyển vào lúc này nếu Hoàng đế Bệ Hạ không ra mặt hành động.”
“Ta xấu hổ quá. Đó là công lao của Vượt hạng vũ trang Vương ngài chứ đâu phải của ta. Nếu không có ngài, toàn bộ các kế hoạch của ta đã chẳng thành công.” Basara nắm chặt lấy đôi bàn tay to lớn của Grid bằng đôi bàn tay nhỏ bé của bà ấy. Bà ấy đang vừa đỏ mặt vừa run rẩy. “Ta... Đế chế Saharan bọn ta rất biết ơn vì sự tồn tại của ngài. Sự tồn tại của Điện Hạ là một may mắn với nhân loại. Ta hy vọng ngài sẽ tiếp tục đứng về phía nhân loại trong tương lai.”
Chỉ cần nhìn vào đoàn người hành hương đến bức tượng của Grid trên Quần đảo Behen, danh tiếng của Grid vốn đã vượt xa người bình thường rồi. Bây giờ anh đã được tái sinh với tư cách ngọn đèn lồng của nhân loại qua sự kiện này và danh tiếng của Grid đã đạt đến mức thần thánh. Mọi người coi anh gần như là một ‘vị thần’. Dĩ nhiên, có nhiều người như Basara nghĩ về anh như một người khác giới.
“Có nhiều điều ta muốn nói với ngài. Tại sao chúng ta không quay về doanh trại và nói chuyện nhỉ? Sẽ chỉ có hai chúng ta và sẽ rất thoải mái.”
“Haha... ta cũng muốn thế, nhưng Hoàng đế Bệ Hạ này, ngài phải quay về đế chế và chăm lo cho con dân của ngài đã.” Grid cẩn thận gỡ đôi bàn tay đầy gánh nặng của Basara và liếc nhìn xung quanh. Jishuka bất mãn ra mặt trong khi Yura thì đang nắm chặt tay, nhìn chằm chằm vào một ngọn núi phía xa. Mercedes cũng có vẻ lạnh lùng hơn mọi khi.
Sự ve vãn tinh tế của Basara là gánh nặng cho Grid - người chẳng có thời gian lẫn thời cơ để thành lập một liên minh với Basara. Một mối quan hệ và hôn nhân với nữ hoàng đế thì...
Nó chắc chắn sẽ có một tác dụng to lớn nhưng Grid không có ý định bán đi tâm trí và cơ thể mình. Yura, Jishuka, và Mercedes đã chiếm trọn trái tim anh rồi và Grid thậm chí còn đang chật vật để thiết lập mối quan hệ với họ.
‘Tuy vậy, mình vẫn hạnh phúc.’
Anh biết ơn và hạnh phúc khi có ai đó như anh. Thế giới đã chứa đầy oán hận trong những ngày anh chỉ biết đến căm hờn, nhưng giờ thế giới đang đẹp đẽ vô tận. Thế nên, anh muốn bảo vệ nó. Grid một lần nữa tràn đầy quyết tâm và nói với nhóm của mình, “Chúng ta về nhà thôi.”
“Vâng.”
“Rõ.”
Grid, 10 khai quốc công thần, cùng các hiệp sĩ của anh đến gần Sticks.
‘Đây là đâu, ta là ai?’
Trong vài giờ qua, Sticks đã dùng Dịch chuyển Số lượng lớn gần 10 lần khắp Vương quốc Arc và gần như kiệt quệ. Ông ấy chóng mặt vì mệt lử và nói với một tiếng thở dài, “Chúng ta khởi hành thôi.”
Nhóm của Grid biến mất khỏi vị trí của họ. Khung cảnh vẫn đầy ắp binh lính từ đế chế lẫn các vương quốc đồng minh, nhưng chẳng hiểu sao người ta lại cảm thấy nó trống trải. Hiện diện của Grid lớn đến vậy đấy.
“Khưkhưkhưk. Điện Hạ từng là ngọn đèn lồng của thuộc hạ bây giờ đã tái sinh thành ngọn đèn lồng đối với hàng ngàn người. Thế giới thật thảm hại và nực cười khi tới bây giờ mới biết giá trị thực sự của Điện Hạ nhưng thuộc hạ có thể làm được gì đây? Đây là giới hạn của những sinh linh tầm thường.” Lauel chào đón tổ đội Grid với một bàn tay đang che mặt của cậu ấy. Cậu ấy đang cười nhưng đôi mắt thì đã dịu đi.
Grid lo lắng rằng có một số khó khăn mà cậu ấy không thể đề cập đến. Anh thắc mắc, “Bệnh trĩ của cậu lại tái phát à?”
“...Thuộc hạ bị rụng tóc chứ không bao giờ bị trĩ nhé.”
“Trĩ là một trong những căn bệnh phổ biến nhất mà con người hiện đại mắc phải. Nếu cậu làm việc dưới tình trạng căng thẳng cực độ mỗi ngày thì bị cũng là bình thường thôi. Không phải cái gì đáng xấu hổ đâu.”
Grid đã thấy danh thiếp của một bác sĩ phẫu thuật đại trực tràng trong ví của Lauel vài ngày trước và Lauel không thể chối thêm nữa. Cậu ấy nhận thấy ánh mắt của Ruby và đỏ mặt. Jishuka đang tươi cười đã chọc vào sườn Grid.
“Cậu ấy làm vậy vì ghen tị thôi mà.”
“Ghen tị á?”
“Quốc vương của mình giờ thuộc về những người khác rồi~ suy nghĩ gì đó như thế này chẳng hạn?”
“...?”
Mọi người cùng nhìn lại hướng của giọng nói. Giáo hoàng Damian đang đứng đó. Damian tươi cười chào hỏi mọi người, “Lâu lắm rồi chúng ta mới tụ họp với nhau như thế này. Thật tốt khi được gặp tất cả các bạn!”
“Sao anh lại ở đây vậy, Damian?”
Damian gần như là một phần của Vượt hạng vũ trang Hội rồi, nhưng anh cũng là giáo hoàng, lãnh đạo của Giáo hội Rebecca. Trận đại chiến kết thúc chưa được bao lâu và nơi anh nên ở nên là văn phòng của giáo hoàng mới đúng, không phải tại Vương quốc Vượt hạng vũ trang. Công việc của anh là chăm sóc các thành viên của giáo hội.
Damian thấy cái nhìn có phần trách móc của Grid và giải thích với vẻ mặt cay đắng, “Có quá nhiều người bị thương.”
Ánh mắt Damian tập trung vào phòng khám y tế trong lâu đài. Có rất nhiều dấu hiệu của sự sống. Hầu hết họ là các thành viên của Giáo hội Rebecca.
“Chuyện này...”
Không phải ai cũng ở trong tình trạng khỏe mạnh. Grid ngộ ra, liếc nhìn Ruby và cô lao vào phòng như thể đã đợi sẵn.
Grid an ủi Damian, “Anh đã phải chịu đựng nhiều rồi...”
Anh ấy đã bị tổn thương tới mức nào khi nhìn thấy các thành viên giáo hội hấp hối chứ? Grid lo cho tâm lý của Damian. Rõ ràng là Damian đang chịu đựng một cảm giác tội lỗi không nhỏ. May mắn thay, trái tim Damian đã ở trạng thái ổn định. “Nó cũng nhỏ thôi so với gánh nặng trên vai Grid. Tôi quen rồi.”
Damian cười rạng rỡ và chào tạm biệt tổ đội Grid. “Vậy thì tôi trở lại với các thành viên giáo hội của mình đây.”
Khoảnh khắc trận chiến kết thúc, Damian đã dẫn các thành viên giáo hội tới thăm Reinhardt. Đó là vì Reinhardt có một cơ sở y tế được trang bị tốt, Thánh nữ Ruby, và Đền thờ Rebecca lớn nhất. Họ có thể tập trung chữa trị cho các thành viên bị thương.
Damian vội vã rời đi nhưng Grid đã tóm lấy anh và hỏi, “Anh nhận được phần thưởng ở cấp độ nào?”
“Nó là phần thưởng hạng nhì.”
Yura là người đã có được phần thưởng hạng nhất. Damian trả lời thành thật và Grid chìa một tay ra. “Đưa phần thưởng của anh cho tôi.”
“....!?”
Đó là những lời gây sốc. Nói thật, Damian cảm thấy như mình đã gặp một tên cướp. Ngay cả vậy, anh cũng không hỏi han hay từ chối. Anh chỉ lấy ra các phần thưởng và đưa chúng cho Grid. Anh nợ Grid nhiều đến mức cảm thấy mình cần báo đáp Grid. Các phần thưởng Damian thu được là Móng tay Sitri với Tế bào Quỷ Thần.
“Ngoài những cái đó, tôi đạt được một danh hiệu và một năng lực cổ tự, nhưng chúng lại gắn liền với tôi...” Damian giải thích và Grid bảo anh, “Được rồi, hãy đi chăm sóc cho các thành viên giáo hội đi. Nếu anh cần bất cứ thứ gì thì cứ lập tức nói với tôi.”
Anh tiếp tục, “Rồi trước khi trở về Tòa Thánh, hãy dừng chân tại xưởng rèn. Tôi sẽ làm một vật phẩm cho anh bằng thứ này.”
“...!”
Damian cảm động. Anh thực sự cảm ơn lòng tốt của Grid vì lần nào cũng cố gắng giúp đỡ anh. Anh phải hiểu là sự hiện diện của mình cùng với Giáo hội Rebecca đã giúp đỡ cho Vượt hạng vũ trang Hội nhiều đến chừng nào. Tình bạn giữa Grid và Damian, cũng như sự trao đổi giữa Vượt hạng vũ trang Hội với Giáo hội Rebecca, sẽ vẫn tiếp tục.