Chương 1270
Đại Quỷ thứ 12 Sitri—bàn tay của hắn tiến qua những ngọn núi, phá sập các ngôi nhà, và gieo rắc nỗi sợ hãi to lớn cho nhân loại. Nó to tới mức nào? Bàn tay chỉ là một ‘phần’ của thứ gì đó. Cảnh tượng nó phá hủy các thành phố và một vương quốc khiến người ta sửng sốt. Khoảnh khắc họ nghĩ tới ‘toàn bộ’ cơ thể, sự hủy diệt của thế giới đã hiện lên.
Grid cũng cảm thấy sợ hãi. Cảnh tượng anh chứng kiến trên TV đáng kinh ngạc đến mức anh bị choáng ngợp bởi quá khứ vốn đã xảy ra rồi. Bàn tay Sitri khủng tới mức đó đấy. Giờ anh vừa nghe một âm thanh giống như sóng thần đánh vào một ngọn núi thì phải? Âm thanh của tiếng thở này thật khủng khiếp.
‘Gã này...’
Con mắt xoay xung quanh như một vòng xoáy. Nó có màu đỏ và rất to, Grid lập tức nhận ra được danh tính của nó. Đó là con mắt của Sitri. Một thực thể từ thế giới khác đang nhìn chằm chằm vào thế giới này.
‘Mình cũng phải chiến đấu với tên này ư?’
Grid cảm thấy sợ hãi khi nhìn vào bàn tay Sitri vì anh đã tưởng tượng một tương lai nơi anh phải đấu với Sitri. Các đại quỷ là kẻ thù của nhân loại và Vương quốc Vượt hạng vũ trang thuộc về nhân loại. Số phận của anh là chiến đấu với chúng.
‘Gã to xác này...’
Anh đo lường dựa vào kích thước của bàn tay với con mắt và thấy rằng các cỗ máy phép thuật của Radwolf chẳng thể nào so sánh được. Cơ thể chính của Sitri dường như phải ngang ngửa một con rồng. Một sinh vật siêu to khổng lồ đe dọa mọi thứ chỉ bằng mỗi khối lượng của nó. Hắn đặc biệt một cách khác thường khi xem xét tất cả những đại quỷ Grid đã gặp cho tới nay đều tương tự với con người.
‘Biệt danh của hắn cũng là Quỷ Thần... hắn là một tồn tại đặc biệt ở địa ngục chăng?’
Địa vị của một đại quỷ thấp hơn một vị thần. Dĩ nhiên, năng lực của các đại quỷ thứ hạng cao có thể mạnh mẽ hơn một số vị thần xếp hạng trung cấp. Nhưng mà, một vị thần thì có nhiều năng lực. Có lẽ họ không đủ sức đấu trực tiếp với một đại quỷ và giành chiến thắng, nhưng họ có thể chỉ định một chiến binh để tấn công con quỷ và dùng năng lực của họ để giúp chiến binh phát triển. Tới cả Đại Quỷ thứ Nhất, Baal, đứa con của Tà Thần Yatan, cũng không dám đặt từ ‘thần’ trước tên mình.
Thế mà Sitri lại được gọi là Quỷ Thần cho dù là một đại quỷ. Điều này cũng bất chấp xếp hạng tương đối thấp của hắn luôn.
‘Hắn là thứ quái thai gì được?’
À thì, lúc này danh tính của hắn không quan trọng. Grid đứng dậy và phủi gọn quần áo. Vẻ mặt của anh rất trịnh trọng.
Antrino cư xử như một cụ già. “À, ta xin lỗi. Ta bị phân tâm trong giây lát. Chúng ta nói đến đâu rồi nhỉ?”
‘Ta không thấy diện mạo xấu xí của ngài vì ta đang chìm trong suy nghĩ. Ta không thấy ngài ngã xuống đất với một tiếng hét nhỏ đâu.’
Thái độ của Antrino chứa đựng sự cân nhắc kỹ lưỡng. Grid - vừa biết ơn vừa xấu hổ - nhìn chăm chú vào con mắt Sitri đang nhìn trộm thế giới này. Hắn rõ ràng đang nhìn về phía này. Tuy nhiên, con mắt của hắn lớn đến nỗi khó mà biết được hắn đang nhìn cái gì. Hắn có thể nhìn vào Grid hoặc cũng có thể không để ý đến Grid.
Grid hỏi, “Đó là con mắt của đại quỷ thứ 12 phải không?”
“Chính xác. Hắn đã dùng bàn tay để gây rối trong nhiều năm, và giờ hắn đang lấy mắt ra nhìn. Ta muốn dùng rìu chặt con mắt đó ngay bây giờ.”
“Nếu là tôi thì đã quăng rìu vào nó ngay ngày đầu tiên nhìn thấy nó rồi.”
“Ngài nghĩ là ta chưa làm điều đó sao?”
Antrino lập tức lôi cây rìu của mình ra. Thực tế thì ông ấy là người làm nhanh hơn nói. Từ đầu ông ấy đã không phải là người nói nhiều. Lý do ông ấy là người hướng dẫn của Grid chỉ hoàn toàn là vì tôn trọng. Chiến binh mạnh nhất bảo vệ Talima—trụ cột của đất nước đã trực tiếp phục vụ Grid, đối đãi với Grid như khách quý và củng cố vị trí của Grid.
Cây rìu rời khỏi tay Antrino và vừa bay vừa quay tròn. Cả tốc độ lẫn sự chính xác đều rất xuất sắc. Trong nó có đủ uy lực để đe dọa sức phòng thủ của Grid. Tuy nhiên, con mắt Sitri chả hề hấn gì. Đó là bởi có một rào cản vô hình nằm bên trên khoảng trống tới địa ngục.
Cây rìu bị rào cản chặn lại và trượt xuống một cách bất lực. Antrino vươn một bàn tay ra để thu hồi nó. Đúng là một cảnh tượng tuyệt vời. Cây rìu bị kéo về phía bàn tay Antrino như thể nó có một sợi dây buộc vào. Thoạt nhìn, nó trông như ông ấy di chuyển vật thể qua không trung bằng cách dùng năng lượng. Dù vậy, đây là Talima. Đây là hiệu năng của một vật phẩm bản ngã.
‘Từ đầu nó đã đáng chú ý.’
Grid kích hoạt Đôi mắt Pagma và quan sát cây rìu của Antrino—một vật phẩm huyền thoại với một bản ngã hàng đầu được tạo ra bởi Hoàng hậu Maribel, cây rìu chiến mà bà ấy làm ra hồi còn sống đã được ca ngợi như một huyền thoại trong suốt thời gian nó ở cùng với chiến binh giỏi nhất mang tên Antrino.
‘Đúng như mong đợi.’
Grid một lần nữa bị thuyết phục—anh hùng và vật phẩm là không thể tách rời. Ngay từ đầu, con người sử dụng công cụ là điều bình thường và khao khát những công cụ tốt hơn là chuyện đúng đắn. Vậy thì tại sao việc dựa vào vật phẩm lại bị chỉ trích trong các trò chơi? Grid đặt câu hỏi về cái quan niệm sai lầm đã thống trị thế giới chỉ mới vài năm trước và nói, “Hai thế giới không kết nối với nhau.”
Antrino gật đầu.“Điều đó là chính xác. Đây là chuyện bình thường.”
Mặt đất và địa ngục là các không gian riêng biệt. Vốn dĩ, đến và đi tùy ý là bất khả thi. Nhưng mà, bàn tay Sitri đã xâm nhập vào đây. Trước cả khi Giáo hội Yatan đến đây và gỡ phong ấn liên không gian, bàn tay Sitri đã nhảy ra khỏi vết nứt và vồ lấy hầm mỏ. Grid nhớ lại điều đó và hỏi, “Vậy thì bàn tay Sitri làm cách nào để gây tác động vật lý lên mặt đất?”
Antrino nhún vai và kẻ một đường bằng bàn chân mình. “Bọn ta không biết gì cả. Ta đã ngừng quan tâm sau khi chắc chắn rằng bàn tay của hắn chỉ có thể vươn tới đây.”
“......”
Bàn tay của một đại quỷ bật ra, và ông ấy không quan tâm ư? Antrino cười ha hả khi Grid làm vẻ mặt ngớ ngẩn. “Dù sao thì nó cũng không phải một hầm mỏ có giá trị... ngài cũng biết rồi còn gì? Người lùn bọn ta vốn không hứng thú với những thứ như thế này.”
“Một đại quỷ đã xuất hiện nhưng các ông chả quan tâm...”
“E hèm, thực chất là bọn ta tin vào Hỏa Long. Bất luận thế nào, đây vẫn là lãnh địa của Hỏa Long. Bọn ta quyết định không cần thiết phải đấu với Sitri.”
Họ an tâm nhờ có Hỏa Long hỗ trợ.
Cuối cùng thì, một người không bao giờ có thể hiểu được thế giới. Người lùn tử tế trước mặt Grid đã vung rìu vào anh chỉ vài ngày trước đó thôi. Grid lắc đầu và bừng tỉnh khỏi dòng suy nghĩ.
Những lời tiếp theo của Antrino rất thú vị. “Ta không ngờ là gã đó đã tiến vào thế giới này bằng cách chặt đứt bàn tay của hắn.”
“Hắn chặt đứt bàn tay của mình á? Nó vốn không tách khỏi hắn à?”
Antrino chạm vào đường kẻ ông ấy vừa mới vẽ. “Ừ. Cẳng tay hắn dày đến mức không thể lọt qua khe hở.”
“Tức là hắn thấy những con quỷ khác đi qua kẽ hở do Giáo hội Yatan tạo ra và vội vã chặt đứt bàn tay hắn... thế này chẳng phải là một nỗi ám ảnh thật sự đáng sợ à?”
Đúng vậy—Grid thắc mắc liệu hắn có bất kỳ mối thù nào với thế giới này không.
‘Bất luận thế nào thì việc mình phải chiến đấu với hắn đã là kết luận được định đoạt từ trước.’
Anh cần phải mạnh hơn. Tuy nhiên, chỉ số của một người chơi có giới hạn, nên việc có vật phẩm là ưu tiên hàng đầu. Grid xin phép Antrino, “Tôi đào một ít kim cương ê-te có được không?”
“Tất nhiên là được. Ta sẽ đồng ý bất kỳ yêu cầu nào từ ân nhân đã giải thoát cho linh hồn của hoàng hậu. Ngài cứ lấy bao nhiêu tùy thích đi.”
Đáng tiếc là việc khai thác kim cương ê-te rất khó. Chính bởi loại đá quý này quá cứng và cắm sâu nên mất nhiều thời gian là chuyện không tránh khỏi. Ngay cả những thợ mỏ lành nghề nhất cũng chỉ kiếm được 3 hoặc 4 viên một ngày. Với những thợ rèn không quen với việc khai thác mỏ thì sẽ còn khó hơn nhiều.
“Ta sẽ đi gọi các thợ mỏ, nên là hãy đợi ở đây. Ta không biết sẽ có bao nhiêu người tới đâ...”
Hầu hết người lùn đều mơ ước trở thành thợ rèn. Số lượng người lùn làm nghề nghiệp khác với thợ rèn là rất hạn chế và với thợ mỏ cũng vậy. Các thợ mỏ của Talima đương nhiên là bận rộn hàng ngày. Để đáp ứng đơn đặt hàng của các thợ rèn đông hơn họ rất nhiều, có 10 bản sao cũng chẳng đủ. Chưa kể, ở Talima có đủ loại hầm mỏ nên các thợ mỏ đã rải rác ở khắp mọi nơi. Đưa họ tới đây không phải là điều dễ dàng.
Tuy vậy, Antrino tin vào bản thân và Grid. Ông ấy nghĩ sẽ có vài thợ mỏ sẵn lòng đến để báo đáp lòng tốt của Grid.
‘Tuy rất trơ trẽn nhưng mình phải đưa ra yêu cầu này.’
Đó là khoảnh khắc Antrino triệu hồi kiệt tác của Cradle - ‘Duras’ - để gửi một lời nhắn cho các thợ mỏ...
Ông ấy thấy Grid nhặt một cái cuốc chim và bắt đầu khai thác. Antrino nhanh chóng tưởng tượng Grid khóc lóc vì đau...
Clang! Clang! Claang!
“....?"
Cây cuốc chim của Grid không bao giờ ngừng lại và quặng kim cương ê-te, cắm sâu trong vách đá, bắt đầu lộ ra. Đó là một cảnh tượng thực sự tuyệt vời.
“L-Làm sao mà? Ngài đã kế thừa những kỹ thuật của Gis sao?”
Một thợ rèn huyền thoại kiêm thợ mỏ huyền thoại—đó quả thực là một lớp nghề kép lý tưởng. Anh không phải dựa vào người khác và có thể lấy được mọi khoáng chất trên đời. Rồi anh sẽ có thể dùng khoáng chất để làm nên mọi thứ trên thế giới.
‘Thần Hexetia thừa nhận là có lý do cả.’
Grid lắc đầu trước Antrino đang ngưỡng mộ. “Đâu có, đó chỉ là quyền năng của việc được vũ trang vượt hạng thôi.”
Các tùy biến của cây cuốc chim mà Grid sử dụng đã tăng tốc độ khai thác và xác suất khai thác thành công của anh lên 300%. Nó cũng tăng cơ hội thu được khoáng chất với chất lượng tốt nhất lên 200%. Cuối cùng, nó giảm tiêu thụ thể lực trong quá trình khai thác. Nó là một cây cuốc chim xếp hạng huyền thoại được ra đời sau khi dày công nghiên cứu và sản xuất những chiếc cuốc chim cho Tuyệt đỉnh Kiếm.
“Vượt hạng...vũ trang.”
Antrino hiểu được ý nghĩa của việc được vũ trang vượt hạng thông qua ngữ cảnh này và nảy nở một giấc mơ. Một chiến binh. Bây giờ họ đã vô dụng trong Talima biệt lập. Còn các thợ mỏ thì khác. Các thợ mỏ luôn cần thiết và thiếu thốn. Họ là một trong những nghề nghiệp hữu ích nhất ở Talima. Antrino mơ ước về một cuộc đời thứ hai. “Biết đâu đấy... ngài có thể cho ta một cơ hội để trở thành một thợ mỏ không?”
“...Hở?”
Vào ngày này, Grid đã làm một cây cuốc chim mới ngay tại chỗ và đào khoáng chất cùng với chiến binh mạnh nhất của Talima, Antrino. Là một NPC danh tiếng, Antrino có các chỉ số cao và ông ấy không bao giờ kiệt sức. Nhờ vậy mà Grid đã có thể đảm bảo được số lượng kim cương ê-te vượt quá chỉ tiêu của anh chỉ trong 1 ngày.
Vì lý do nào đó, tiếng thở của Sitri đã trở nên nhỏ hơn và hắn trượt đi khỏi kẽ hở. Rồi hắn biến mất hoàn toàn ở phía bên kia của bóng tối. Dường như hắn đang bối rối. Có vẻ như hắn nhận thấy rằng mình đã trở thành một bức bình phong.
‘Với những kẻ muốn có khán giả thì sự thờ ơ đúng là tai hại.
Grid muốn rắc muối để xua đuổi ma quỷ nhưng anh chỉ nhặt lên bao tải chứa đầy kim cương ê-te. “Tôi sẽ quay về trước. Tôi sẽ thảo luận với bạn của mình một phương pháp để vượt qua kết giới của Trauka và cách để tới và đi khỏi Talima.”
“Hưhư, bạn của ngài là một pháp sư huyền thoại sao? Ngay cả là một pháp sư huyền thoại thì nó cũng không dễ đâu... Kỳ vọng càng cao thì thất vọng càng lớn đấy. Ta khuyên ngài nên giải tỏa tâm lý cho hợp lý.”
Đó là lời khuyên của những người có kinh nghiệm. Talima từ lâu đã vứt bỏ mọi ý tưởng giao lưu với thế giới bên ngoài. Họ đã thích nghi với một cuộc sống biệt lập.
“Tôi sẽ quay trở lại với tin vui,” Grid bảo Antrino.
“Hưhưt. Ta sẽ cố gắng trở thành một thợ mỏ tuyệt vời cho đến lúc đó. Ta sẽ để dành nhiều khoáng chất nhất có thể để sử dụng khi ngài cần.”
Hỏa Long Trauka có thể trở về vào hôm nay. Cũng không biết được khi nào thì hắn sẽ lại đi tiếp. Có thể là 100 năm hay thậm chí là 1.000 năm sau. Có lẽ họ sẽ không bao giờ đoàn tụ được với Grid nữa. Kết quả là, Antrino đã lập một lời hứa sướt mướt. Đó là sai lầm của cả một đời người.
“Tôi sẽ không quên lời hứa đó đâu. Vậy thì tôi sẽ sớm gặp lại ông.”
Tại sao Antrino chợt trở thành một thợ mỏ? Grid tuy nghi ngờ, nhưng bất luận thế nào thì anh cũng rất biết ơn. Một ánh sáng lóe lên từ cuộn phép quay về và Grid đã rời đi.