Chương 133
Nhờ sự thành công vĩ đại của Satisfy, Tập đoàn S.A đã trở thành tập đoàn đứng đầu thế giới. Họ có 2 tỷ khách hàng trung thành và hàng trăm công ty liên kết, nên không có tập đoàn nào trong lịch sử có nhiều tầm ảnh hưởng và của cải hơn họ.
Và Hàn Quốc rất phụ thuộc vào Tập đoàn S.A. Hàn Quốc có diện tích đất liền nhỏ và tài nguyên thiên nhiên hạn chế, nên các công việc mà Tập đoàn S.A tạo ra và nhiều dự án từ thiện giống như một tia sáng vậy.
Mới hôm qua thôi, chính phủ Hàn Quốc đã mang một thỉnh cầu tới Tập đoàn S.A. Đó là mời những người chơi xếp hạng của Satisfy tới Hàn Quốc, nơi sẽ tổ chức một giải đấu quốc gia.
“Ý kiến của chính phủ như sau. Người chơi trong xếp hạng 100 sẽ được mời tới Hàn Quốc theo các đội tuyển cho mỗi quốc gia, đây là nơi sẽ tổ chức các cuộc thi bao gồm tập kích trùm, đua thú nuôi cùng các môn thi đấu khác. Sự kiện này sẽ được chính phủ Hàn Quốc thu xếp, và họ hy vọng việc lên kế hoạch, các quan hệ công chúng và những nhà tài trợ sẽ do Tập đoàn S.A xử lý.”
Một phòng họp trong trụ sở Tập đoàn S.A tại Seoul.
Một vài người đưa ra các phản ứng trái chiều.
“Tôi không biết liệu chúng ta có thể tiếp tục chiếu cố cho chính phủ Hàn Quốc như thế này. Chúng ta có phải nhà từ thiện đâu? Tôi không thích thái độ của họ suốt ngày đòi hỏi đủ thứ từ tập đoàn này.”
“Một giải đấu Satisfy có thể được tổ chức bởi các công ty và các đài truyền hình ở nhiều nước. Sao chúng ta cứ phải đầu tư sức người sức của vậy?”
“Và tại sao chúng ta nên mời người chơi xếp hạng tới Hàn Quốc khi có thể làm việc trực tuyến chứ? Họ nghĩ người chơi xếp hạng top 100 là cái gì vậy? Người chơi xếp hạng quá bận bịu cày cấp và không xuất ngoại chỉ vì một chút xíu tiền cỏn con đâu. Mang 100 người tới đây sẽ phải cần tới hàng trăm tỷ won đấy.”
Yoon Sangmin đang quan sát các giám đốc điều hành đưa ra bình luận trái chiều và cuối cùng cũng lên tiếng.
“Các ông nên lưu ý rằng đây sẽ là một giải đấu quốc gia. Những giải đấu sắp đặt các quốc gia đấu với nhau như Thế Vận Hội và World Cup đã luôn có được sự ưa thích trên toàn thế giới. Hơn ⅓ dân số thế giới quan tâm tới Satisfy, nên mức độ phổ biến của nhiều môn thể thao đã tụt xuống, thế mà tỉ lệ người xem Thế Vận Hội và World Cup vẫn rất cao. Một cuộc thi quốc gia dính dáng tới Satisfy... Nó là nội dung có thể trở thành vấn đề toàn cầu đấy.”
Kim Jiyoung, quản lý chi nhánh của chi nhánh Hàn Quốc, cũng đưa ra ý kiến tích cực.
“Mời người chơi xếp hạng tới trực tiếp là một ý tưởng hay. Nếu có các sự kiện như màn khai mạc hay lễ trao giải tại sân vận động quốc gia Seoul trước nhiều người theo dõi, nó sẽ mang lại sự hứng thú cho tầng lớp trung tuổi đang nghĩ Satisfy chỉ là một trò chơi, và cho họ một cảm giác đắm chìm thực sự.”
Chủ tịch Lee Hoonyi đang nở nụ cười.
“Người chơi xếp hạng là những ngôi sao và sẽ thu hút đám đông, nên chúng ta không cần lo về việc bán vé. Nếu họ có thể thấy nhiều người chơi xếp hạng ở cùng một điểm, rất nhiều khách du lịch sẽ tới từ mọi nơi trên toàn cầu. Chúng ta cũng có thể bán bản quyền phát sóng tới mỗi quốc gia với một cái giá cao nữa, nên là lợi nhuận sẽ tốt. Đây là thứ mà chính phủ Hàn Quốc nhắm tới.”
Lim Cheolho thấy thật tự hào.
“Nếu chúng ta thi đấu bằng cách xếp hạng mỗi quốc gia, người dân trong nước sẽ ủng hộ cho đội tuyển của họ và lan truyền cảm hứng yêu nước. Xây dựng lòng yêu nước qua Satisfy là một điều rất đáng mong ước đấy.”
Biểu cảm của các vị giám đốc đưa ra ý kiến trái chiều đã thay đổi. Quyết định có vẻ như đã được đóng dấu.
Kim Jiyoung vào thẳng vấn đề.
“Bắt đầu từ năm nay, chúng ta nên tổ chức một cuộc thi đấu quốc gia hàng năm. Chúng ta có thể nghĩ ra các bộ môn độc đáo mà chỉ có thể làm được trong Satisfy và dần dần mở rộng số lượng người tham gia, rồi một ngày nào đó giải đấu quốc gia Satisfy sẽ trở thành một sự kiện có thanh thế như Thế Vận Hội và World Cup.”
Lee Hoonyi vỗ tay tán đồng.
“Tốt lắm, tốt lắm. Chúng ta sẽ không chịu thiệt hại nào cả, bất kể có đầu tư bao nhiêu tiền.”
Giờ sự chú ý của mọi người hướng về Lim Cheolho - người phán quyết cao nhất. Lim Cheolho đã gật đầu.
“Nói với chính phủ Hàn Quốc là chúng ta sẽ phê duyệt thỉnh cầu của họ.”
Ngay lúc đó, lãnh đạo của tổ vận hành là Yoon Nahee lặng lẽ giơ một bàn tay lên. Bà không hề khúm núm trước những ánh mắt của toàn thể các thành viên ban quản trị và bảy tỏ sự phiền muộn.
“Chúng ta cần một số cải thiện vì đã phê duyệt thỉnh cầu của chính phủ.”
Yoon Nahee là em gái của Yoon Sangmin. Yoon Sangmin biết em gái mình kỹ lưỡng và có tài ra sao nên ông lắng nghe lời bà nói.
“Nói nghe đi.”
Yoon Nahee giảng giải,
“Trước nhất, nếu chúng ta chia 100 người chơi đứng đầu theo quốc gia, thì nó sẽ không được cân bằng. Ví dụ như có tới 23 người Mỹ trong số 100 người chơi đứng đầu, còn với Hàn Quốc con số đó chỉ là 2. Vì là một giải đấu quốc gia, số lượng người chơi tham gia phải được tăng lên, nhưng khoảng cách giữa các nước lại quá lớn.”
“Nếu chúng ta đặt giới hạn 30 người đứng đầu thay vì 100 thì sao?”
“Đó là một tình huống cùng cực sẽ làm giảm số lượng các nước tham gia. Rồi sự kiện này sẽ nhỏ tới mức không thể gọi là một cuộc thi mà cả thế giới sẽ thưởng thức được nữa.”
Các giám đốc điều hành đều thấy kích động.
“Tôi không muốn giải đấu chỉ bị giới hạn ở người chơi xếp hạng. Thay vào đó, những người nổi bật trong mỗi bộ môn sẽ được lựa chọn, giống như các môn thể thao ấy...”
“Thế thì sẽ có quá nhiều việc chúng ta cần làm. Chẳng phải sẽ rất tốn thời gian để chia hai tỷ người chơi theo quốc gia và khảo sát năng lực của họ trong mỗi phương diện trước khi tiến hành lựa chọn sao?”
“Chưa kể, việc mời những người chơi xếp hạng tới giải đấu đầu tiên sẽ giúp cho giải đấu thành công. Ai sẽ thấy hứng thú nếu người đại diện của mỗi quốc gia lại là những người họ không biết tên chứ?”
Giữa sự rối loạn này, Yoon Nahee mang tới một vấn đề khác.
“Thông tin bổ sung đây, 23h55 hôm qua, Yura đã lên cấp 280.”
“Hah...”
Tốc độ cày cấp của những người chơi xếp hạng hàng đầu thật sự ấn tượng nhỉ? Các giám đốc điều hành thấy hồi hộp và bắt đầu làm ồn.
“Hay lắm. Thế là 5 người đứng đầu bảng xếp hạng tổng thể đều đã trên cấp 280 rồi sao?”
“Thật đáng mừng. Thành tựu của Yura sẽ là tin tốt lành cho những người chơi Hàn Quốc đã phải vật lộn trong Satisfy gần đây.”
“Đúng vậy. Hồi tôi còn trẻ, nhiều cuộc thi thể thao điện tử đa dạng đã được tổ chức và các đội tuyển Hàn Quốc hầu như đều chiến thắng...”
“Không đáng hài lòng đâu. Chẳng phải tốc độ lên cấp của người chơi xếp hạng là quá nhanh à?”
“Đúng rồi đấy. Dự đoán của Siêu máy tính Morpheus một lần nữa lại lệch chỗ đánh dấu rồi. Kiểm tra các tài liệu tham khảo trước mặt mọi người đi. Morpheus đang dự đoán hai tháng nữa mới xuất hiện người chơi cấp 280.”
“Thật là. Nghiêm trọng rồi đây...”
Cấp 210, 240 và 270.
Những cấp độ này được người chơi gọi là ‘vùng địa ngục’ bởi lượng điểm kinh nghiệm yêu cầu để lên cấp tăng lên theo cấp số mũ. Tuy nhiên, thật bất ngờ là điều này không hề cản trở tốc độ cày cấp của những người chơi hàng đầu.
“Từ lúc Satisfy khởi chạy, một cơ số những dự đoán của Morpheus đã bị sai. Là do virus sao?”
“Có vẻ sẽ cần một cuộc đại tu đấy.”
Yoon Nahee lắc đầu khi các giám đốc đang cảm thấy lo lắng.
“Không có chuyện gì với Morpheus hết. Chỉ là các khả năng của người chơi hàng đầu cao hơn dự đoán thôi. Nếu chúng ta xem xét kỹ lưỡng và cài lại phân vùng lỗi, các dự đoán của Morpheus trong tương lai sẽ không còn sai nữa.”
“Haha... Người chơi xếp hạng khủng tới mức nào chứ?”
“Họ vượt xa toàn thể công chúng. Kể ra thì các khả năng của 30 người chơi đứng đầu rất xuất sắc. Sự hiểu biết về các kỹ năng và lĩnh hội chiến trận của họ khác với những người bình thường. Họ dễ dàng săn những quái vật gần như không thể săn và cày cấp rất hiệu quả. Tính cả người chơi tên ‘Regas’ có tốc độ lên cấp nhanh và đang nằm trong top 30 nữa, bất chấp việc cậu ta không hề dùng vũ khí và chỉ đang đi săn với tay không mà thôi.”
Yoon Sangmin nhíu mày.
“Bậc thầy Taekwondo Regas ấy hả? Cậu ta vẫn làm thế à?”
Nghề võ thuật gia ít dựa vào vũ khí hơn các nghề khác. Theo mặc định, các kỹ năng của họ có sức tấn công cao và các kỹ năng nội tại có thể xuyên qua hàng phòng thủ của mục tiêu. Ngay từ đầu, những vũ khí mà võ thuật gia có thể sử dụng đã bị giới hạn ở nắm đấm xỏ ngón. Vũ khí dạng nắm đấm xỏ ngón có sức tấn công thấp nhất trong toàn bộ các dạng vũ khí.
Thông thường, các võ thuật gia hiếm khi dính vào vũ khí như những lớp nghề chiến đấu khác. Nhưng dù cho có ra sao thì đeo nắm đấm xỏ ngón vẫn tốt hơn vài lần so với chiến đấu bằng tay không. Regas có kỷ lục không sử dụng vũ khí từ lúc bắt đầu chơi Satisfy. Do vậy, anh đã được họ quan sát một thời gian và các giám đốc này đều biết đến anh.
“Cậu ta bị Taekwondo ám ảnh...”
Tên thật của Regas là Roald Hoffmann. Anh sinh ra tại London, Vương quốc Anh. Anh có một tiểu sử đặc biệt với tư cách vận động viên đạt huy chương vàng Thế Vận Hội Taekwondo và ngáo Taekwondo tới mức kết hợp nó với các kỹ năng trong Satisfy.
“Cậu ta không dùng vũ khí vì nghĩ rằng người chơi dùng vũ khí là trái với tinh thần Taekwondo... Ngớ ngẩn thật. Đây là một dạng của loạn tinh thần rồi.”
“Nhưng sao tự dưng ông lại nói về Regas?”
“Cậu ta được nhắc đến sau lúc tuyên bố Yura đạt cấp 280...”
“Ah, đúng rồi. Nhưng sao tự dưng ông lại nói về cấp độ của Yura?”
Các giám đốc điều hành có vẻ nghi ngờ. Yoon Nahee giải thích cho họ nghe.
“Nếu tốc độ lên cấp của năm người đứng đầu giữ nguyên như bây giờ, họ sẽ tới cấp 300 trong 3 tháng tới và đạt được lần thúc đẩy thứ ba.”
Những người chơi vừa mới lên tới thúc đẩy lần hai cách đây 5 tháng. Nói cách khác, trong số 2 tỷ người chơi, còn không đủ 100 người trên cấp 200. Vào lúc đó, cấp độ của 5 người đứng đầu bảng xếp hạng tổng thể mới chỉ 230.
Giờ đã có hơn 1.000 người chơi lên thúc đẩy lần hai và 5 người chơi dẫn đầu đã gần tới cấp 300 rồi. Điều này sẽ dẫn tới một gián đoạn lớn trong giải đấu quốc gia.
“Nếu chúng ta chấp nhận rằng Hàn Quốc sẽ là đất nước đăng cai, chuyện này sẽ mất ít nhất 3 tháng để chuẩn bị và thời gian dành cho quảng cáo.”
Các giám đốc điều hành cuối cùng mới nhận ra sự quan trọng của tình hình.
“Hrmm, tôi hiểu rồi. Nếu giải đấu được tổ chức sau khi người chơi thúc đẩy nghề lần ba xuất hiện thì...”
“Mọi thứ sẽ hỏng hết. Khoảng trống giữa người chơi thúc đẩy nghề lần hai và lần ba lớn đến mức các bộ môn thi đấu sẽ quá dễ dự đoán và xem bớt vui đi.”
“Các kỹ năng của lớp nghề thúc đẩy lần ba vượt trội quá xa so với các kỹ năng của lớp nghề thúc đẩy lần hai... Ừm...”
Sự khác biệt giữa lần thúc đẩy thứ nhất và lần thúc đẩy thứ hai như là sự khác biệt giữa trời và đất vậy. Nếu một người chơi cấp 99 được so sánh với một người chơi cấp 100, nó có vẻ như chỉ khác có 1 cấp độ. Nhưng sự khác biệt thực tế là tận 50 cấp độ cơ.
Và sự khác biệt giữa lần thúc đẩy thứ hai và lần thúc đẩy thứ ba còn hơn cả thế. Các lớp nghề thúc đẩy lần thứ ba có một cây kỹ năng có thể so sánh với một vài lớp nghề ẩn. Các lớp nghề thúc đẩy lần thứ ba được cố ý cài đặt để trở nên mạnh hơn, để giảm tới mức tối thiểu cảm giác thiếu thốn cho những người chơi không sở hữu các nghề ẩn.
Yoon Sangmin đặt câu hỏi, “Chúng ta không thể tăng tốc lịch trình của giải đấu à? Chúng ta phải tổ chức nó trước 3 tháng sao?”
“Nếu chúng ta đổ thêm tiền và thuê thêm nhân lực, chúng ta có thể rút ngắn giai đoạn chuẩn bị. Nhưng phải có tối thiểu 3 tháng thời gian cho quảng cáo để đủ sức quảng bá sự kiện ra toàn cầu...”
Yoon Nahee nói một cách ngượng nghịu, rồi Quản lý chi nhánh Kim Jiyoung đề xuất một ý kiến.
“Tạo các nhiệm vụ trong Satisfy thì sao? Đặt hàng rào cho số người tham dự giải đấu quốc gia chỉ nằm trong danh sách người chơi xếp hạng là rất khó, nên tôi muốn đưa ra các nhiệm vụ cho toàn bộ 2 tỷ người chơi hơn.”
Ý kiến của Quản lý Chi nhánh Kim Jiyoung như sau :
Qua các nhiệm vụ, người chơi sẽ nắm được thông tin về giải đấu quốc gia. Điều này tự nhiên sẽ gây ra một hiệu ứng công khai.
Họ sẽ khuyến khích người chơi tham gia các môn thi của giải đấu quốc gia qua các nhiệm vụ. Tiến trình nhiệm vụ của người chơi sẽ được giám sát và họ sẽ chọn những người có đủ trình độ phù hợp để làm đại diện cho mỗi bộ môn.
“Việc này sẽ rút ngắn giai đoạn quảng bá và xử lý luôn phần lựa chọn người tham gia. Nó cũng phù hợp cho việc tăng hứng thú của người chơi và khiến giải đấu quốc gia thành một vấn đề to lớn...”
Không có một ai phản đối cả. Tất cả họ đều thuận theo gợi ý của Kim Jiyoung.
***
Tại chính điện của Giáo hội Dominion. Một tư tế tới gần lãnh đạo của giáo hội đang cầu nguyện.
“Thưa Giáo trưởng, có ai đó đang thỉnh cầu một phước lành từ Thần Dominion ạ.”
“Vào lúc này sao? Một trong các tín đồ của chúng ta à?”
“Cái đó... Không ạ.”
“...?”
Giáo trưởng Rhonda thấy thật khó hiểu. Phước lành của một vị thần là điều linh thiêng không phải ai cũng được ban tặng. Nó là một nghi thức linh thiêng chỉ có thể ban cho những người được chọn lựa mà thôi. Ông sẽ hên xui chọn ra một người trong đám tín đồ để nhận phước lành của thần mỗi năm một lần, nhưng giờ lại có một bên thứ ba đang thỉnh cầu phước lành sao? Người đó không biết xấu hổ là gì rồi.
Vì Rhona làm vẻ mặt khó chịu nên vị tư tế đã bổ sung thêm vào lời giải thích.
“Anh ta đi cùng với Hiệp sĩ tôn giáo hạng nhất của Giáo hội Judar. Còn nữa, anh ta có một bức thư giới thiệu từ một trong các Ngọc nữ của Rebecca là Isabel nữa ạ.”
“Hrmm...”
Các hiệp sĩ tôn giáo hạng nhất của Giáo hội Rebecca và Giáo hội Judar luôn sao? Vị lãnh đạo tôn giáo cảm thấy hứng thú và đứng dậy khỏi nơi ông vừa cầu nguyện. Rồi ông gặp người đã tới để tìm mình.
Anh ta là một người đàn ông bình thường với mái tóc đen. Miệng và mắt trông có vẻ bướng bỉnh nên anh ta không hề tạo ấn tượng tốt. Nhưng có gì đó mơ hồ về đôi mắt này. Chưa kể, dường như có một vầng hào quang nhẹ xung quanh anh ta.
‘Ấn tượng lạ thật đấy.’
Rhona bị đờ ra trong khoảnh khắc.
Rồi hiệp sĩ tôn giáo hạng nhất của Giáo hội Judar bước tới.
“Thưa Giáo trưởng, đây là Quý ngài Grid. Anh ấy là một trong những anh hùng vĩ đại đã đánh bại Malacus, Bề tôi thứ Sáu của Yatan và còn là đặc vụ của nữ thần, người đã giết Giáo hoàng Drevigo, kẻ đang khiến Giáo hội Rebecca trở nên mục nát.”
“Hah...”
Vị lãnh đạo tôn giáo nhận ra nguồn gốc của vầng hào quang xung quanh Grid. Anh ta là con người vĩ đại đã nhận được phước lành của Nữ thần Rebecca.
“Thật vinh dự khi được gặp, Quý ngài Grid.”
Người lãnh đạo của Giáo hội Dominion cúi chào Grid.
Toban sửng sốt khi thấy cảnh này.
‘Mình giới thiệu Grid như cậu ấy bảo, nhưng cậu ấy được đối xử tới mức này sao?’
Quyền uy của giáo hoàng và các lãnh đạo của từng giáo hội vượt xa so với tưởng tượng. Mỗi người họ có hàng chục triệu tín đồ và thậm chí còn được vua của nhiều nước kính trọng. Thế mà người này lại đang cúi đầu trước một người chơi ư?
Lúc Toban còn đang choáng, Grid đã thỉnh cầu vị lãnh đạo.
“Tôi hy vọng ngài có thể ban tặng phước lành của thần Dominion lên một thứ.”
“Ta sẽ rất vui lòng làm điều ấy.”
Sau đó, Giáo trưởng Rhonda thực hiện nghi lễ. Trong khi hàng tá tín đồ đang cầu nguyện, ông ban phước cho hai chiếc đĩa vàng. Rồi một cửa sổ thông báo nhấp nháy trước mặt Grid.
[Phước lành của Thần Dominion đã được đặt vào pavranium.]
[Sức tấn công của pavranium đã được tăng cường.]
Grid thẩm định cặp đĩa.
[Cặp đĩa vàng Làm từ Pavranium]
Độ bền : Vô hạn
Cặp đĩa vàng được làm từ pavranium, khoáng chất mạnh nhất được chế tạo bởi sự cộng tác giữa thợ rèn huyền thoại Pagma và đại pháp sư huyền thoại Braham.
Theo mặc định, chúng bay xung quanh và bảo vệ chủ nhân của mình. Chúng cũng sẽ có các hành động khác khi nhận được mệnh lệnh từ chủ nhân của chúng.
* Chúng đã nhận các kỹ năng phục hồi nhờ vào phước lành của Nữ thần Rebecca. Chúng sẽ làm tăng 300% tốc độ hồi máu cho chủ nhân.
* Chúng đã nhận một kỹ năng bổ trợ tấn công nhờ vào phước lành của Thần Dominion. Sức tấn công của chủ nhân sẽ tăng 15%.
Nặng : 3
“Khụ...”
Grid rùng cả mình.
Anh đã chịu đựng quá nhiều để nhận được phước lành của Nữ thần Rebecca, nên anh đã lo mình sẽ phải trải qua kiểu gian khổ gì mới nhận được phước lành của Thần Dominion. Nhưng khác với sự lo lắng đó, hoàn thành nhiệm vụ này lại khá dễ và anh nhận được một hiệu ứng bổ trợ thượng hạng.
“Ôkê rồi. Tiếp đến là Giáo hội Judar.”
Toban bối rối trước tuyên bố của Grid.
“Gi-Giáo hội Judar á?”
Toban là hiệp sĩ tôn giáo hạng nhất của Giáo hội Judar! Anh đang thực hiện một nhiệm vụ cho lãnh đạo của giáo hội này. Anh vốn phải lấy đi bộ đồ Thánh Quang từ Grid. Và giờ anh phải quay lại giáo hội cùng Grid mà không đạt được mục đích của mình sao? Rõ ràng là giáo trưởng sẽ trở nên tức giận. Anh không hề biết mình cần làm gì bây giờ.
“Thứ lỗi cho tôi nhé, Grid... Tôi không nghĩ mình có thể đi cùng anh tới Giáo hội Judar được đâu. Đó là vì..."
Toban bắt đầu phân bua. Anh kể chi tiết tình hình để Grid có thể hiểu. Grid nghe một lúc trước khi mở miệng,
“Tôi chả quan tâm mấy cái lý do của ông. Liên quan gì tới tôi chứ? Ông là nô lệ của tôi, nên cứ nghe lệnh tôi là được. Đi theo tôi.”
“G-Grid...”
Grid không có từ bi gì hết. Nhưng Toban đâu thể bày tỏ những lời phàn nàn của mình. Ngay từ lúc đầu anh đã là người làm sai và giờ anh đang kiếm tìm sự tha thứ, nên anh sẽ phải theo hầu Grid vô điều kiện.
Tuy vậy, Toban vẫn không thể cầm được nước mắt chảy ra.