Chương 1336
Biban, ghế số 9 của Tòa tháp Thông thái—không hề quá lời khi nói ông ấy là thầy của Muller, và là người sáng lập Kiếm thuật Vô song. Ông ấy đã bắt gặp Grid sau một thời gian dài. Biban nhìn chằm chằm vào Grid trước khi lắc đầu và làm rơi chiếc giẻ lau.
“Cậu có được giác ngộ vào cái lần ghé thăm tòa tháp đợt nọ rồi cơ mà?”
Giác ngộ—anh có được vô hạn kiếm năng và trở nên mạnh hơn. Đối với Grid - người đã đến thăm nhiều nơi và gặp vô số người cho đến nay - thì Tòa tháp Thông thái cùng các thành viên tòa tháp thật phi thường.
“Đúng vậy.”
“Thế thì sao mà... Ta không nghĩ là cậu đã phát triển được nhiều lắm.”
Grid nhói lòng. Anh để ý cái phát triển mà Biban vừa đề cập là cấp độ của anh. Cấp độ của Grid đã tăng như gió sau khi đánh bại 2 đại quỷ tại địa ngục và anh hiện đang ở cấp 421. Anh vẫn là số 1 trong số những người chơi, nhưng các thành viên tòa tháp không hài lòng là điều đương nhiên. Đúng thế. Hiện tại, Biban đang thất vọng về Grid.
“Tôi thấy thật hổ thẹn.” Đáng xấu hổ thật đấy. Đây là cảm giác thực lòng của Grid. Anh không phủ nhận rằng tốc độ tăng cấp của mình chậm đến nực cười so với môi trường mà anh được cung cấp.
“...Có nhất thiết phải hổ thẹn đâu nào?” Biban lắc đầu lần nữa với vẻ tiếc nuối. “Ai cũng có tài năng khác nhau. Tài năng của cậu có đôi chút... ừ, nó hơi thiếu một chút.”
Cũng giống như việc nó thay đổi từ Kraugel sang Grid, sớm muộn thì Người tiên phong sẽ lại thay đổi thôi...
Biban nhận thấy chuyện này và thề sẽ không có hảo cảm quá sâu đậm với Grid. Tòa tháp Thông thái là một tồn tại đã hoàn toàn rời bỏ thế giới. Nó nghiêm cấm gặp gỡ bất kỳ ai khác ngoài Người tiên phong. Ông ấy không muốn nhớ đến Grid sau khi họ chia tay mãi mãi.
“Ngọn gió nào đưa cậu tới đây thế?”
“Tôi đang tự hỏi liệu có bất kỳ thành viên nào của tòa tháp quen thuộc với loài ma cà rồng không...”
“Ma cà rồng hả? Sao tự dưng cậu lại nhắc tới ma cà rồng?”
Không cần dài dòng. Grid cho ông ấy xem Nhẫn Elfin Stone và Biban hiểu ngay tình hình. “Sau khi nếm đủ máu, linh hồn bị phong ấn đã thức dậy. Ngay cả thế, hắn vẫn không hồi đáp lời gọi của cậu sao?”
“Vâng.”
“Chậc chậc. Từ xa xưa mấy con muỗi đã vô lễ rồi.”
Như dự đoán, Biban đã sống hàng trăm năm và có quan hệ với loài ma cà rồng. Ma cà rồng mà Biban đã gặp là ai? Grid trông rất phấn khích lúc Biban chỉ vào áo choàng của Grid. “Cái gã đang lấy áo choàng làm chăn để ngủ kia.”
“Ah, Fenrir...”
“Hắn là con cả hay con thứ ba của Beriache ấy nhỉ? Hắn chả có gì ghê gớm lắm, nhưng luôn hếch mũi lên trời ra vẻ. Nếu loài ma cà rồng không thù địch với các đại quỷ thì hắn lại chả chết dưới tay ta rồi.”
Quả nhiên. Thoại nhìn. Biban thực sự là một thành viên tòa tháp dường như chỉ hành động thiếu suy nghĩ. Trong khi chiến đấu chống lại tộc rồng, ông ấy đã gián tiếp đặt các đại quỷ trong tầm kiểm soát để đạt được mục tiêu cuối cùng là ‘bảo vệ thế giới’.
“Tôi với các đồng sự phải chật vật để đánh bại Fenrir, nhưng hắn lại là một đối thủ dễ dàng với Biban.”
Grid nhìn Biban bằng sự tôn trọng và Biban tự hào cười ha hả. “Chẳng có thứ gì là thanh kiếm của ta không thể chém.”
Không có thứ gì là ta không thể chém.
Đó là một mô tả điển hình của một Thánh Kiếm. Grid cảm thấy tò mò. “Thanh kiếm của một Thánh Kiếm có thể chém thần hay rồng không?”
Chém một vị thần hay một con rồng. Tùy thuộc vào môi trường, thượng nhân sẽ thay đổi thành một Người giết Thần hoặc một Người giết Rồng. Đó cũng là minh chứng cho giới hạn của thượng tính—một thượng nhân chỉ có thể chém thần hoặc rồng, không thể làm cả 2. Nó phải là như thế trong hệ thống. Vậy với một Thánh Kiếm thì sao?
Biban đáp lại, “Dĩ nhiên ta có thể chém cả hai.”
“......!”
Đó là khoảnh khắc chứng tỏ giá trị của lớp nghề chiến đấu mạnh nhất, Thánh Kiếm. Biban cay đắng nói với Grid đang hồi hộp, “Tuy nhiên, chém và ‘giết’ chỉ có thể khả thi nếu có một Thánh Kiếm vượt trên Muller.”
Biban đã xác nhận điều đó. Kiếm thuật Vô song là kiếm thuật mạnh nhất lịch sử. Bằng chứng là Muller - một thiên tài giữa các thiên tài - đã thừa hưởng nó. Tuy thế, Biban có thể chém một con rồng, nhưng không giết được nó. Trong số các thành viên tòa tháp, người duy nhất có thể giết một con rồng là Hayate. Chém và giết là những vấn đề tách riêng ra.
“Nếu có một người tạo ra một kiếm thuật vượt trội hơn Kiếm thuật Vô song, và họ trở thành một Thánh Kiếm... họ thậm chí có thể tiêu diệt các vị thần với tộc rồng.”
Nhưng mà, liệu một người như thế có tồn tại? Biban không bao giờ tưởng tượng rằng một ‘Thánh Kiếm vượt trên Muller’ sẽ xuất hiện. Mặt khác, Grid thấy rất là dễ để nghĩ về ai đó. “Kraugel.”
“......?”
“Biban, người mà ông đang nói đến là Kraugel.”
“Hở...?”
Làm gì có chứ? Đứa trẻ đó thì làm được gì khi nó mất danh hiệu Người tiên phong và không đạt được bất kỳ thành tích rõ ràng nào trong những năm sau khi trở thành một Thánh Kiếm đây? Biban sắp bác bỏ thì đột ngột ngậm miệng. Kiếm thuật Vô song, thứ mà Muller đã đưa lên đẳng cấp tiếp theo—ông ấy nhớ đến Kraugel, người đã từ chối kế thừa Kiếm thuật Vô song của Muller.
‘Đừng có bảo là?’
Biban nhớ lại Kraugel khi cậu ấy là Người tiên phong. Chủ nhân của một tài năng mà ông ấy khó tìm ra được bất cứ mặt nào đáng tiếc. Ông ấy lại có thể chê bai một người như Kraugel chỉ vì những hành động của cậu ấy - sau khi trở thành một Thánh Kiếm - không có gì tuyệt vời ư?
‘...Không.’
Một cơn ớn lạnh kỳ lạ chạy dọc sống lưng Biban lúc ông ấy nhận ra.
‘Ngay cả mình cũng đã vượt qua Pagma. Nếu đó là Kraugel thì anh ta nhất định sẽ vượt qua Muller.’
Grid tự tin. Anh hồi tưởng về Kraugel - người chưa bao giờ dùng Kiếm thuật Vô song - và nổi da gà.
‘Từ đầu Kraugel đã biết cách để vượt xa Muller.’
Anh chỉ có thể nói đây mới đúng thật là Kraugel. Trái tim Grid đập mạnh lúc anh nhớ về Giải đấu Quốc gia sau hàng năm trời. Giải đấu Quốc gia—đó là một cuộc thi mà Grid không còn hứng thú nữa.
Đó chỉ là một sân khấu nhàm chán nơi anh tự tin mình có thể giành giải nhất trong mọi bộ môn mình tham dự. Anh không muốn lãng phí thời gian tham dự khi các thành viên của Vượt hạng vũ trang Hội sẽ chăm lo hộ anh và đưa cho anh phần thưởng là các khí huyết từ cuộc thi.
Chỉ là câu chuyện sẽ khác đi nếu anh có thể đấu với Kraugel lần nữa. Anh có thể chiến đấu tới đâu trước một người mạnh ngang ngửa với mình? Anh tò mò lắm. Anh muốn đảm bảo.
{Kraugel có tham dự Giải đấu Quốc gia năm nay không?}
Grid hỏi trong khung chat hội và các thành viên trả lời.
{Anh ấy không có trong danh sách tuyển thủ.}
{Nghe bảo Hoa Kỳ đang gặp rắc rối với vụ này.}
‘Hẳn rồi.’
Gương mặt Grid tràn đầy niềm vui.
‘Kraugel cũng phát chán với cuộc thi rồi sao?’
Đồng thời, tại Lục địa phía Đông...
“......?”
Kraugel đang lục lọi Núi Tẩu thì anh chợt dừng lại và ngoảnh đầu nhìn. Ngay cả hôm nay, anh cũng cảm thấy đám lưỡng ban đang để mắt đến mình và cảm thấy không thoải mái.
***
Grid và Biban bước cạnh nhau xuống hành lang. Điểm đến của họ là phòng của ghế số 4, Betty. Biban quả quyết rằng Betty có thể giúp, nhưng Grid có phần lưỡng lự.
‘Bà ấy dường như ghét mình.’
Khi anh đến thăm Tòa tháp Thông thái vài tháng trước, Betty - không như các thành viên khác của tòa tháp - không tỏ ra chút hứng thú hay cảm tình nào với Grid cả. Lời chào hỏi của bà ấy chỉ là nói ra cái tên và đóng cửa luôn trước mặt Grid. Ghế số 7 - Abellio - đã xin anh thông cảm vì bà ấy ngại ngùng, nhưng... có gì phải ngại khi bà ấy đã hàng trăm tuổi rồi chứ? Cứ nhìn vào cái ông Biban vô sỉ bên cạnh anh mà xem.
‘Mình hơi lo một chút.’
Anh cảm thấy rất khó xử. Bà ấy có hợp tác hay có làm cho ra trò hay không vẫn là điều hết sức đáng nghi. Grid đang nuốt nước bọt thì 2 người họ đã tới cửa phòng Betty.
Biban gõ lên cửa. Nó giống như là ông ấy đang đập cửa hơn là gõ. “Ê, mụ già! Có khách tới đấy!”
Cọt kẹt.
Cánh cửa nhẹ nhàng mở ra. Đôi mắt của Betty vẫn rất to lúc bà ấy thò đầu ra đôi chút qua khe cửa hở. Tuy nó cho người ta cái cảm giác cô đơn, nhưng đôi mắt bà ấy thật đẹp đẽ vì chúng vừa tròn vừa đen láy. Chỉ dựa vào vẻ bề ngoài thôi thì bà ấy rất xứng đôi với Lord. Anh thực sự muốn một cô con dâu như bà ấy.
“Cậu tới đây vì chuyện gì?” Betty nhìn chằm chằm vào Grid - người đang cúi chào thật sâu, và lập tức hỏi han về điều gì đang diễn ra.
Biban đáp lại thay cho Grid đang mỉm cười bẽn lẽn, “Bà có thể nghe thấy linh hồn ma cà rồng nói chuyện đúng không?”
Ánh mắt Betty chuyển sang bàn tay Grid. “Ý ông là đứa trẻ này hả?”
Ngạc nhiên thay, Betty nhận ra Nhẫn Elfin Stone ngay lập tức. Bà ấy dường như đã để ý đến nó từ lần đầu gặp Grid.
“Đ-Đúng vậy.”
Vào ngày đầu tiên họ gặp nhau, Betty chỉ tiết lộ tên của bà ấy, không như các thành viên khác của tòa tháp giới thiệu chính xác họ là ai. Danh tính chính xác của bà ấy là gì? Tại sao bà ấy lại thân quen với loài ma cà rồng đến thế, và tại sao bà ấy lập tức nhận ra Nhẫn Elfin Stone? Betty ra hiệu cho Grid - người vẫn đang có đầy mong đợi lẫn hoài nghi. “Vào đi.”
“Vâng.”
“Biban, ông thì cút.”
“Hở? Sao bà lạnh nhạt với ta thế?”
“Không vì lý do gì hết. Ông chả được cái tích sự gì.”
“......”
Betty đóng cửa và Biban bị bỏ lại một mình, khóc lóc trong hành lang. Thứ duy nhất ở cùng ông ấy trong tòa tháp rộng vô cùng này là một chiếc giẻ rách, nên hôm nay ông ấy đặc biệt cô đơn và chán nản.
***
“Cậu đã trở thành một người hoàn toàn khác so với vài tháng trước. Cậu đã tích lũy được rất nhiều thượng tính.”
Không như Biban đần độn, Betty lập tức để ý thấy những thay đổi bên trong Grid. Biban có lẽ đã thất vọng với Grid, nhưng Betty thì lại kinh ngạc trước sự tăng trưởng của Grid trong quãng thời gian ngắn đến vậy.
“Vâng, bằng cách nào đấy...”
Căn phòng trông rất khác so với tưởng tượng của Grid. Anh tưởng tượng một căn phòng của công chúa được trang trí bằng màu sắc tươi sáng, nhưng nó lại tối thui và buồn tẻ. Đó chẳng phải là mùi hương ngọt ngào, mà là mùi của rượu. Thay cho những con búp bê, mẫu vật giải phẫu được xếp hàng ở khắp nơi. Các mẫu vật giải phẫu là những quái vật và ác quỷ khác nhau chứ không phải là động vật nhỏ như chim, động vật lưỡng cư với bò sát. Thậm chí còn có hơn 50 mẫu vật giải phẫu của những chủng tộc 2 chân như con người lấp kín một bên của căn phòng.
Ngay cả với một người đã tàn sát vô số quái vật như Grid thì đó vẫn là một cảnh tượng có phần kinh khủng và lạnh người. Tuy nhiên, sẽ thật khiếm nhã nếu anh bày tỏ cảm xúc như thế. Grid phát hiện ra một quả cầu pháp lực đang được dùng để thắp sáng và đổi chủ đề. “Có thể giữ cho hàng chục phép thuật ánh sáng hoạt động cùng một lúc như thế thì có lẽ bà là một pháp sư.”
“Không phải phép thuật đâu.”
“?” Nó rất khác với tinh linh ánh sáng mà.
Betty giải thích cho Grid đang bối rối, “Chúng là các linh hồn.”
“...Hở?”
Ánh mắt Betty hướng vào các mẫu vật giải phẫu. “Linh hồn của chúng.”
“......”
Đáng lẽ không nên cân nhắc ý tưởng bà ấy làm một cô con dâu mới đúng.
Betty tự giới thiệu mình với Grid - người đang cứng đơ cả vào, “Ta là Kẻ khế ước với Baal đầu tiên.”
“......?!”
Betty cởi chiếc áo choàng rộng thùng thình. Cơ thể lộ ra của bà ấy vô cùng gây sốc. Đó là bởi một phần cổ, đầu, và hạ thể của bà ấy, hầu hết cơ thể bà ấy là một bộ xương. Không chỉ là da bọc xương. Bà ấy chỉ có xương theo đúng nghĩa đen, chính xác như một bộ hài cốt. “Ta là một phế phẩm ghê tởm. Đó là lý do ta đang lẩn trốn và nghiên cứu trong khi né tránh sự chú ý của Baal.”
“......”
“Ta biết rất rõ về các linh hồn.” Betty mặc áo vào lần nữa và chìa đôi bàn tay đeo găng của mình ra. Grid đang đờ người đã tỉnh lại và đưa Nhẫn Elfin Stone cho bà ấy. “Các ma cà rồng hậu duệ trực hệ có cấu trúc luân hồi giống với một đại quỷ. Tức là ngay cả khi chúng mất xác, chúng chắc chắn vẫn có thể được phục sinh vào một ngày nào đó. Nó ngoan cố vì nó biết điều này.”
Độ dài lời nói của Betty tăng dần khi bà ấy bắt đầu nói về lĩnh vực chuyên môn của mình. Betty hỏi Grid đang tập trung. “Cậu muốn kiểm soát đứa trẻ này hoàn toàn đúng không?”
“Vâng.”
“Cậu cần sức mạnh của đứa trẻ này để chiến đấu với Baal vào ngày nào đó hả?”
Betty biết Baal là cội nguồn của cái ác. Chẳng khó gì để suy ra rằng nhân loại sẽ gây chiến với Baal. Thế nên, bà ấy có ý định hợp tác một cách tích cực. Bà ấy quay sang Tòa tháp Thông thái để né tránh ánh mắt của Baal và ở vào vị trí hy vọng sự xuất hiện của những vị anh hùng sẽ thay mặt bà ấy tiêu diệt Baal.
“Đúng vậy.”
“Ta hiểu rồi. Ta sẽ phá vỡ hy vọng của đứa trẻ này.”
Betty bắt đầu lôi linh hồn của Elfin Stone ra khỏi chiếc nhẫn. Giống như là bà ấy đang kéo nó ra bằng lực vật lý hơn là phép thuật vậy. Grid căng thẳng khi tiếng gào thét từ linh hồn Elfin Stone làm rung chuyển cả căn phòng. Những ngón tay của Betty đang được bao quanh bởi ánh sáng màu trắng lúc chúng chỉ vào linh hồn - cuối cùng đã xuất hiện - của Elfin Stone.
“Ta sẽ bẻ gãy vòng luân hồi của đứa trẻ này.”
Vào khoảnh khắc ấy...
-Grid! À không, Chúa tể Grid! Ta sẽ trung thành mà!
Tiếng kêu khóc khẩn thiết của Elfin Stone - kẻ vẫn đang cứng đầu trong hàng năm trời - đã vang vọng khắp căn phòng.