Virtus's Reader
Thợ rèn huyền thoại

Chương 1361: Chương 1356

Chương 1356

Damian đã là Đặc vụ của Nữ thần trước khi anh là giáo hoàng. Anh là con người được Rebecca lựa chọn. Ai có thể tưởng tượng rằng các thiên sứ - những thuộc hạ tận tâm của Rebecca - sẽ đâm vào tim và chém vào cổ anh chứ?

Sự rối trí cũng hiện rõ trên gương mặt Damian.

“Damian!”

Damian lao xuống đất trước khi tan thành bụi xám. Đôi mắt Grid chìm xuống lạnh lùng lúc anh thu lại bàn tay đã duỗi ra để tóm lấy Damian trong vô vọng.

“Giúp Drasion không phải là ý muốn cá nhân của Zeratul, mà là ý muốn của cả thiên giới sao?”

Các thiên sứ là tạo vật của Rebecca - nữ thần ánh sáng, và là những sự sống hợp pháp cư trú tại Thiên đường. Họ khác hẳn đám môn đồ của Võ Thần - binh sĩ riêng của Zeratul. Hành động của họ đại diện cho ý Trời, không phải cá nhân cụ thể nào hết.

Những đồng tử màu vàng kim—chúng thoạt nhìn thì đẹp đẽ và rực rỡ, nhưng khi nhìn kỹ, chúng tàn nhẫn và lạnh lùng, đến mức những con mắt tràn ngập đủ loại dục vọng của ác quỷ còn thấy giống người hơn.

Rùng mình. Grid nổi da gà lúc anh đối mặt với những con mắt của các thiên sứ - những kẻ mà anh không thể đọc nổi suy nghĩ và cảm xúc.

Một trong các thiên sứ đã thốt lên những điều vô nghĩa, “Đừng thắc mắc những chuyện của Thiên đường. Những câu hỏi sẽ biến thành chất độc mang tên ngờ vực và điều này sẽ là một cơ hội để tin vào dị giáo.”

Đáng ngạc nhiên là, những điều vô nghĩa thực chất lại là lời của Thần được viết trong thánh thư.

“Lũ môn đồ của Võ Thần cản trở con người chiến đấu với đại quỷ trong khi thiên sứ các ông thì giết ai đó đã ra tay giúp đỡ con người như Damian. Chẳng phải ngờ vực là điều hợp lý sao?”

“Các vị thần đã chăm sóc cho nhân loại bằng lòng nhân từ. Bằng chứng là các ngươi vẫn còn sống. Có nghi ngờ chính là một tội lỗi.”

“Các ông giúp đỡ Drasion thì là vì nhân loại à?”

“Chỉ vì bọn ta làm phiền ngươi thì tức là bọn ta đang giúp đỡ đại quỷ hả? Ngươi thật sự nhỏ nhen và ngu ngốc. Làm mất thể diện bọn ta chính là dị giáo.”

“Thế tức là các ông không giúp Drasion chứ gì?”

Grid không có ý định giữ cho cuộc trò chuyện này kéo dài. Từ đầu thì, anh hiện đang ở trên chiến trường. Ngay cả khoảnh khắc này, Drasion cũng đang hoành hành và các thành viên Vượt hạng vũ trang Hội đang chiến đấu bằng tất cả sức lực của họ. Tiếng gào thét của các binh sĩ thì phát ra từ mọi hướng.

“Thế thì các ông sẽ tham gia với bọn tôi để chiến đấu chống lại Drasion đúng không? Trừng trị các đại quỷ là nghĩa vụ tất nhiên của Trời và đất, không phải sao?” Grid nói một cách thẳng thắn.

Đó là để dẫn dắt cuộc trò chuyện và ngăn chặn các thiên sứ sử dụng sự ngụy biện.

“......”

“......”

Các thiên sứ im lặng. Từ thời điểm họ xuất hiện tới giờ, họ vẫn vô cảm ngay cả khi giết người hay trò chuyện với Grid. Lúc này thì những rạn nứt nhỏ đã xuất hiện trên biểu cảm của họ. Lông mày của họ khẽ rung lên. Đó là một thay đổi nhỏ mà người khác sẽ không nhận thấy chút nào, nhưng nó không thể đánh lừa được sự thấu hiểu của Grid.

Có rất ít người trên thế giới có chỉ số thấu hiểu cao hơn Grid. Grid đã tiên liệu rằng lũ bỏ mẹ này sẽ sớm bốc phét.

“Nghĩa vụ của bọn ta là trừng trị các đại quỷ. Tất cả các ngươi vui lòng lùi lại đi.”

“Cho tới nay chẳng phải những kẻ chiến đấu chống lại các đại quỷ vẫn là con người bọn ta sao?”

“Các ngươi có quyền lựa chọn trừng phạt các đại quỷ, nhưng như ta nói, đó là nghĩa vụ đối với bọn ta.”

“Bọn ta không thấy dấu hiệu nào của các ông khi chiến đấu với những đại quỷ khác. Tại sao bây giờ mới ra mặt vậy? Có bất kỳ lý do nào các ông lại bị ám ảnh với Drasion đến thế không?”

“Ngươi cũng biết rồi còn gì? Drasion hùng mạnh hơn bất kỳ đại quỷ nào ngươi từng đối mặt. Dùng sức của chính ngươi để đánh bại Drasion sẽ gây ra quá nhiều thiệt hại. Bọn ta ra mặt là phải.”

“Các ông giết Damian vì lý do đó hả?”

“Chiều hướng của cuộc trò chuyện đã đột ngột thay đổi.”

“Có gì khác nào? Vẫn chung một bối cảnh thôi. Các ông chả có lý do gì để giết Damian hết. Các ông nói anh ấy đi ngược lại ý muốn của Thiên đường. Giờ thì chúng ta đang nói chuyện đây, có vẻ như đó là vì các ông không muốn Damian tham gia chiến đấu chống lại Drasion. Chuyện ấy lại không đúng ư?”

“Bất kể lý do là gì, ta cũng không có bổn phận giải thích nó cho ngươi.”

“Thật hả? Nghe như là có một lý do tại sao các ông giết Damian đấy.”

“......”

“Thấy các ông không phủ nhận thì chắc hẳn điều đó là thật rồi. Thực ra thì thế lại may. Nếu bọn tôi tiếp tục chiến đấu với Drasion như thế này, bọn tôi sẽ không bị các ông đâm lén và giết chết đâu nhỉ?”

“......”

Cặp lông mày của các thiên sứ - đủ gọn gàng để khiến người ta tự hỏi liệu họ có bị ám ảnh sạch sẽ hay không - giật giật thêm lần nữa. Họ cảm thấy như chỉ đang tự làm hại bản thân trong khi nói chuyện với Grid. Họ liếc mắt với nhau và nhìn xuống đất. Xác chết tích tụ như một ngọn núi trên mặt đất thối rữa và máu thì chảy như một dòng sông. Có sự thù hận, những lời nguyền rủa, một mùi hôi thối khủng khiếp...

Sau khi nhìn quang cảnh của mặt đất chẳng khác là bao so với địa ngục một cách không mấy hứng thú, họ thấy các tư tế của Giáo hội Rebecca và gọi.

“Hỡi các anh chị em phụng sự nữ thần ánh sáng.”

“Hỡi những sứ đồ chiến đấu với cái ác bằng sức mạnh yếu ớt, hãy dẫn những con người ngu ngốc và tội nghiệp này ra khỏi chiến trường bị bao phủ bởi chết chóc và oán hận.”

Đó là đang bảo họ dừng lại tại đây. Nó nghe cũng có vẻ mỉa mai, hỏi họ tại sao lại muốn can thiệp vào một cuộc chiến chống lại ai đó họ không có cơ hội để giết, chết một cái chết vô ích như chó.

“......”

Theo thánh thư, thiên sứ là những sinh vật thuần khiết. Thánh thư nói họ không bị nhiễm ‘cảm xúc’ như con người. Họ là những tồn tại chí thiện không biết ác ý và các tư tế Rebecca đã từng tin vào điều này. Thế nhưng, không còn là vậy nữa—các tư tế đã chứng kiến những thiên sứ giết chết ai đó trong máu lạnh.

Giáo hoàng Damian đã bước đi trên con đường tử đạo nhân danh nữ thần ánh sáng Rebecca, ấy vậy mà họ thậm chí còn không chớp mắt khi giết anh. Chỉ vì họ không biết cảm xúc thì logic của cái thiện là đúng ư? Kẻ không biết tới cảm xúc thực sự có thể cho thấy lòng nhân từ sao?

Những câu hỏi sẽ biến thành chất độc mang tên ngờ vực và điều này sẽ là một cơ hội để tin vào dị giáo...

Thần ngôn đã gióng lên một hồi chuông báo động trong các tư tế. Các tư tế có thể cảm nhận được điều đó—những nghi hoặc họ có vào thời khắc này đang làm lung lay đức tin của họ vào nữ thần ánh sáng.

“Ahh, Thần linh ơi.”

Không được có nghi ngờ. Nếu đức tin của họ lung lay thì họ sẽ sa đọa vào dị giáo. Các tư tế hoảng sợ, quỳ xuống và bắt đầu cầu nguyện. Tuy nhiên, mọi chuyện lại khác với 15 tư tế. Trong những chiếc áo choàng sặc sỡ, 15 bô lão đã chống đỡ cho Giáo hội Rebecca không ngại cảm thấy những nghi ngờ. Họ tự tin nhìn lên các thiên sứ.

“Ngờ vực không phải là chất độc.”

Các bô lão bê bết máu đã kêu lên thật lớn—đó là để cho giọng nói của họ không bị vùi lấp bởi tiếng ồn của chiến trận. Dường như họ muốn toàn bộ các tư tế trên chiến trường nghe thấy giọng nói của mình.

“Chúng tôi từng chứng kiến tận mắt những sai lầm của các vị tiền bối đã tin tưởng mà không đặt câu hỏi cho cựu giáo hoàng Drevigo - kẻ đã phạm đủ loại suy đồi với cái cớ ý muốn của nữ thần.”

“Chúng tôi sẽ không mắc phải những sai lầm như họ. Bằng cách ngờ vực, chúng tôi sẽ tránh được tội lỗi.”

“Các thiên sứ! Hành động của họ trong việc giết giáo hoàng nhất định là ý muốn của nữ thần!”

“Thần bảo ngươi đừng ngờ vực, nhưng ngươi lại ngờ vực điều đó. Ngươi chính là dị giáo.”

Các thiên sứ giơ những cây thương đã đâm vào tim và chém vào cổ họng Damian lên. Lưỡi thương trong suốt nhuốm đỏ dường như ngụ ý rằng máu của các bô lão sẽ sớm đổ xuống, nên nó thật rùng rợn. Các tư tế đang quỳ gối và cầu nguyện một lần nữa cảm thấy những ngờ vực mà họ vẫn đang cố gắng rũ bỏ.

Thiên sứ là kẻ đưa tin của các vị thần. Họ là đối tượng được yêu quý và tôn thờ. Thế thì vì lý do gì mà lại cảm thấy sợ hãi vào lúc này? Tình huống này - khi họ cần phải sợ hãi thiên sứ - chả có lý gì hết. Họ cảm thấy như đức tin của mình đang bị chối bỏ.

Lật phật.

Các thiên sứ dang cánh và những chiếc lông vũ màu trắng từ từ rơi xuống mặt đất. Ngay sau đó...

“......!!”

Các động tác của Drasion lúc hắn bộc lộ những lời nguyền rủa và vung đôi cánh tay to lớn của mình đã dừng lại như thể đó là một lời nói dối. Hắn bị Kiếm 1.000 Tấn của Chris đánh trúng trực tiếp và đầu hắn quay sang một bên, nhưng ánh mắt hắn vẫn dán chặt vào những chiếc lông vũ đang bay trong không trung.

“Cánh... trắng...”

Đôi cánh tồn tại trong những ký ức không tên của hắn cũng mang màu trắng. Chúng là những chiếc cánh đẹp đẽ và cao quý không như cặp cánh đen tối và nham hiểm hiện tại.

“Ta...! Ta!!”

Drasion bắt đầu quặn đau lúc hắn ôm đầu bằng hai bàn tay gớm ghiếc dính đầy máu thịt của con người. Những chiếc lông vũ màu đen do hắn rải ra đã biến thành hàng ngàn con quái vật chim gào thét. Dưới ảnh hưởng của Drasion đang hỗn loạn, tới cả những con quái vật chim cũng có vẻ bối rối. Lần đầu tiên, một thay đổi lớn hiện ra trong biểu cảm của các thiên sứ. Đó là biểu hiện của sự lo lắng.

“Con khẩn cầu Thần linh.”

“Hãy cho con mượn sức mạnh của ngài.”

Sau lời cầu nguyện ngắn, sấm sét đã lấp đầy bầu trời rực đỏ lúc những cây thương của các thiên sứ phát sáng.

Trắng hơn và trắng hơn nữa...

Hai cây thương dần phát ra một thứ ánh sáng mạnh hơn, chiếu rọi thế gian một cách rực rỡ, nhưng nó khác xa với một phước lành. Nó lóa mắt đến mức người ta không dám nhìn lên.

“Ta sẽ trừng phạt dị giáo.”

Các thiên sứ xác nhận rằng tất cả con người đã gục đầu xuống và vung thương. Mái tóc tung bay trong gió của họ đã mất đi sắc vàng của nó và chuyển sang màu trắng. Đó là ảnh hưởng của Bạch Biến. Các thiên sứ có thể sử dụng Bạch Biến như những Ngọc nữ của Rebecca.

Thế nhưng, tuổi thọ của họ là vô hạn. Tức là không hề có tác dụng phụ. Những tia sáng cực lớn đã bao phủ toàn bộ chiến trường một cách mãnh liệt. Mục tiêu của các thiên sứ không phải Drasion, mà là tất cả những sinh vật sống trong khu vực này.

‘Lũ chó đẻ!’

Bọn chúng đang cố gắng che giấu cái đéo gì? Tại sao bọn chúng lại cố tiêu diệt nhân chứng? Grid rối trí trước hành động của các thiên sứ và đã vào tư thế sử dụng Nhị Bách Thiên Binh Chiển Kiếm. Anh nhắm tới việc dập tắt những đòn tấn công của thiên sứ. Dĩ nhiên, cái giá phải trả sẽ không nhỏ và có xác suất cao anh sẽ chết vì phản xung, nhưng anh phán xét rằng nó sẽ có lợi nếu anh có thể đánh đổi mạng sống của mình với hàng vạn đồng minh.

‘Những người sống sót sẽ là sức mạnh của mình vào lần tới.’

Anh chuẩn bị cho một công kích duy nhất. Các cơ bắp của anh - đã giãn nở tới tối đa - xoắn cả lại, gây đau đớn tột cùng cho Grid. Ngay cả vậy, Grid vẫn không dừng lại.

“Nhị Bách Thiên Binh...”

Anh cân nhắc xem mình phải làm gì tiếp theo. Anh sẽ chạy thẳng về đây sau khi chết. Trước tiên, anh sẽ loại bỏ lũ thiên sứ điên rồ này và sau đó kết thúc trận tập kích Drasion chó chết ấy.

“Chiển...”

Grid đang lên kế hoạch và cố kích hoạt kỹ năng thì những hành động của anh dừng lại. Anh không biết thứ gì đã gây ra nó, nhưng thế giới của một thượng nhân đã khởi động vì lý do nào đấy. Trong thế giới đã dừng lại, Grid biết được tại sao anh lại tiến vào thượng nhân giới này.

Tên cướp Đại tài của Đêm Đỏ—trong suốt trận chiến chẳng ai thấy mặt ông ta chút nào và giờ thì ông ta đang chạy khắp chiến trường. Ông ta chạy với tốc độ mà người thường không thể nhận thức được và trải ra một tấm vải khổng lồ. Ban đầu, Grid còn tưởng nó là thứ gì đó mà Kruger để lại, nhưng không phải vậy. Danh tính của tấm vải là ảnh trí của Tên cướp Đại tài của Đêm Đỏ. Đó là một ảnh trí được tạo ra bởi mong muốn đánh cắp mọi thứ trên thế giới của ông ta.

“Đánh cắp Quốc gia.”

Các binh sĩ cùng hiệp sĩ của Vương quốc Vượt hạng vũ trang và đế chế, những tư tế đang náo loạn, các thành viên Vượt hạng vũ trang đang bị kẹt trong băng, Braham đang tập trung ngăn không cho băng xung quanh họ vỡ ra, Hoàng đế Basara với các công tước đứng cạnh bà ấy...

Tất cả mọi người trên chiến trường, bao gồm cả Grid, đã bị hút vào ảnh trí của Tên cướp Đại tài của Đêm Đỏ.

Ngay khi những tia sáng được các thiên sứ tạo ra rơi xuống chiến trường, những sự sống duy nhất còn lại là Drasion và...

“Kyaaaaaa!”

“Kuaaaaaa!”

Rose cùng các tín đồ Yatan - những kẻ vừa mới tới chiến trường.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!