Virtus's Reader
Thợ rèn huyền thoại

Chương 1371: Chương 1366

Chương 1366

[Có tin đồn rằng đoàn người đến bức tượng đá của bạn dài bất tận!]

[Bức tượng Đá của Vượt hạng vũ trang Thần Grid đã đạt cấp độ 5.]

Vào ngày vị thần mới được sinh ra, bức tượng của Vua Anh hùng Grid trong Sảnh đường Danh vọng trên Quần đảo Behen đã được thăng cấp thành bức tượng của Vượt hạng vũ trang Thần Grid. Cấp độ của tượng đá có lẽ đã bị đặt lại, song những hiệu ứng của các phép bổ trợ mà Grid sẽ nhận được khi sự sùng bái đạt giá trị tối đa lại khá đa dạng.

[Trong tháng tới, chỉ số khéo tay của bạn sẽ tăng 10%, và xác suất chế tác một vật phẩm xếp hạng cao sẽ tăng nhẹ.]

[Trong tháng tới, các chỉ số sức mạnh, thể lực, trí tuệ, và nhanh nhẹn của bạn sẽ tăng 5%. Tốc độ thi triển cùng uy lực của những kỹ năng tấn công dạng kiếm vũ và tốc độ thi triển cùng giảm thời gian hồi của phép thuật sẽ tăng nhẹ.]

Tượng đá của Vua Anh hùng chỉ tăng chỉ số khéo tay, tỉ lệ chế tác một vật phẩm xếp hạng cao hơn, và tốc độ thi triển các kiếm vũ. Trong khi đó, tượng đá của Vượt hạng vũ trang Thần tăng những cái này cũng như tất cả các chỉ số liên quan đến chiến đấu và uy lực của kiếm vũ lẫn phép thuật. Mức tăng vẫn thấp, nhưng rõ ràng là tượng đá mới sẽ phát huy một hiệu ứng mạnh mẽ hơn một khi nó đạt tới cấp độ của bức tượng trước đó.

‘Tốt lắm. Điểm khéo tay mình thấp hơn nên tạm thời mình không nên chế tác các vật phẩm tốt.’

Bức tượng ban đầu của Vua Anh hùng là cấp độ 15 tức là mức tối đa. Bổ trợ cho bức tượng của Vua Anh hùng tăng 30% chỉ số khéo tay của anh trong khi bổ trợ của của bức tượng Vượt hạng vũ trang Thần mức 5 chỉ tăng 10% khéo tay. Thế nhưng, bây giờ người ta có thể dễ dàng tiếp cận tượng đá (hoặc tượng đồng) của Grid. Đó là kết quả từ việc các đền thờ Vượt hạng vũ trang Thần đang được thiết lập trên khắp Vương quốc Vượt hạng vũ trang.

Trong mỗi đền thờ đều có dựng một bức tượng đồng của Vượt hạng vũ trang Thần, nên người ta hoàn toàn có thể cúng bái Grid mà không phải tới Quần đảo Behen. Cấp độ của các bức tượng sẽ tăng nhanh như gió (tất cả tượng đồng và tượng đá đều có cùng cấp độ). Dĩ nhiên, sự quảng bá của Yura với Jishuka cũng giúp ích rất nhiều. Vì hai mỹ nữ kiêm những người chơi vĩ đại nhất thế giới bắt đầu quảng bá Giáo hội Vượt hạng vũ trang Thần trong các cuộc phỏng vấn và trên mạng xã hội, đoàn người ghé thăm các đền thờ của Vượt hạng vũ trang Thần không bao giờ có điểm kết thúc.

‘Có thể cho rằng các phép bổ trợ từ bức tượng có thể được duy trì hầu như mọi lúc miễn là Giáo hội Vượt hạng vũ trang Thần không sụp đổ.’

Không cần phải cân nhắc anh là loại thần thánh gì.

Vì hiệu ứng bổ trợ giúp nâng các chỉ số liên quan đến chiến đấu và uy lực của phép thuật cùng với quá trình sản xuất vật phẩm, anh có thể được coi là một thần chiến đấu đa tài. Nó phản ánh các đặc tính của những lớp nghề mà anh hiện có.

“Nhân tiện thì...”

Tại một thành phố vùng biên ải trong Vương quốc Murray...

Grid đứng trước một nhà trọ với biển hiệu cũ rích viết từ ‘Hilgram’ và run rẩy. Rồng Sành ăn Raiders—liệu một con rồng tồn tại từ thời sơ khai thực sự lại ở trong một nhà trọ bé nhỏ lẫn tồi tàn vậy sao? Sticks tạm biệt Grid - người đang nghiêm túc tự hỏi xem thông tin có sai hay không.

“Thế thì ta đi đây.”

Chất giọng lẫn biểu cảm của ông ấy cứng ngắc. Ông ấy lo âu và ánh mắt của ông ấy về phía Grid thậm chí còn chứa chút phẫn uất. Rồng Sành ăn là hiện thân của sự điên loạn đã gặm rễ của cây thế giới vì tò mò muốn biết mùi vị. Từ quan điểm của Sticks, rồng sành ăn đã là kẻ thù của mẹ ông ấy trước cả khi ông ấy sợ hãi vì kẻ đó đã mang đến cho Sticks một căn bệnh nan y.

Ông ấy không thích thái độ của Grid khi cố gắng xây dựng mối quan hệ với rồng sành ăn dù bất kể lý do là gì. Đó là một nhiệm vụ quan trọng nên ông ấy đã cố hiểu Grid cả trăm lần. Cuối cùng, ông ấy cũng chấp nhận. Chỉ là thật đáng ngờ khi người đưa Grid tới đây phải là Sticks.

‘Cậu ấy có lẽ không ưa việc tiên tộc bọn ta tôn thờ Nữ thần Rebecca như là vị thần duy nhất.’

Đây là lý do cậu ấy cố tình làm phiền Sticks. Sticks khổ sở nuốt lại những lời ‘Ta tin cậu và ta đang cố thay đổi đức tin của mình’ và quay lưng với một nụ cười cay đắng. Rồi Grid nói với ông ấy, “Xin đừng hiểu lầm. Lý do tôi nhờ ông đưa tôi tới đây thay vì Braham là bởi tôi muốn thành thật.”

“......”

“Tôi thường nói với ông mọi nơi và mọi lúc tôi đi. Nếu tôi lặng lẽ đi khỏi khi sắp gặp rồng sành ăn... ông có lẽ sẽ hiểu lầm rằng tôi muốn đâm lén ông. Tôi chỉ không muốn một hiểu lầm vô nghĩa mà thôi.”

“......”

“Tôi vẫn chưa quên rồng sành ăn là kẻ thù của ông đâu. Tôi không có ý định kết thân với rồng sành ăn trong khi quay lưng lại với sự trung thành của ông. Cuộc gặp này chỉ đơn giản là công việc. Xin hãy hiểu cho.”

“...Ta hiểu mà.”

“Vậy thì tôi sẽ gặp lại ông sau vài ngày tới.”

“Ta hy vọng cậu được an toàn.”

Vẻ mặt Sticks trở nên thoải mái và lòng Grid nhẹ đi lúc mở cửa nhà trọ.

***

Cót két.

Cuộc nói chuyện chân thành của anh với Sticks đã giúp ích rất nhiều trong việc xoa dịu sự căng thẳng trong Grid. Grid không còn bị đè nén bởi cái tên ‘Rồng Sành ăn Raiders’ nữa. Anh nhớ lại rằng rồng sành ăn chỉ là một công cụ để hoàn thành nhiệm vụ và bước vào quán trọ.

“Hoan nghênh quý khách,” người chủ quán trọ trung tuổi chào đón Grid. Đó không phải là một thái độ tử tế cho lắm. Ông ta ngậm một điếu thuốc lúc quan sát Grid và hỏi thẳng, “Cậu là quý tộc à? Làm gì có chuyện một người như thế lại tới tìm phòng ở cái nơi tồi tàn như thế này. Tại sao cậu lại tới đây?”

“Tôi đang tìm ai đó. Tôi nghĩ họ đã bắt đầu ở lại đây từ 4 ngày trước.”

“...Ngài là một quý tộc.”

Chủ quán trọ lặng lẽ dập điếu thuốc. Thái độ của ông ta chợt trở nên lễ phép và ông ta dẫn Grid tới căn phòng trong cùng trên tầng 2. “Thưa Raiders, người mà ngài vẫn đang đợi đã tới rồi ạ.”

“......!”

Tại sao một con rồng lại ở trong một nhà trọ tồi tàn như thế này? Đó là khoảnh khắc lý do được hé lộ. Chủ quán trọ biết danh tính của Raiders. Một con người tiếp xúc với một con rồng...

Người đàn ông trung niên có vẻ tầm thường này thực chất lại là một NPC danh tiếng chăng? Cửa căn phòng tự mở ra trong khi Grid đang cảm thấy bất ngờ. Cảnh tượng nhìn qua cánh cửa mở khác hoàn toàn với mong đợi của Grid. Căn phòng bên trong nhà trọ cũ kỹ, nhỏ bé lại rộng rãi và lộng lẫy đến khó tin. Nó gợi nhớ đến cung điện hoàng đế ở.

“......”

Grid bước vào phòng với vẻ mặt mê mẩn để rồi đơ ra như tượng.

Một chiếc bàn dài đầy ắp sơn hào hải vị. Một người đàn ông đang ngồi trước nó và ăn một mình. Động tác của cái dĩa và con dao rất cổ điển. Bản nhạc nền cổ điển vang lên ngay từ khi anh bước vào phòng dường như càng tôn lên phẩm giá của người đàn ông.

Grid choáng ngợp. Pháp lực của người đàn ông—Grid cảm thấy một áp lực rất lớn và không thể di chuyển do pháp lực đang phát ra từ người đàn ông với mái tóc màu tím dài đến thắt lưng.

Người đàn ông vẫn đang ngồi quay lưng về phía Grid nín thở đã lên tiếng sau khi nhai miếng thịt trong miệng, “Đồ ăn của Hilgram chưa từng thay đổi trong một ngàn năm qua. Đó là thành quả từ nỗ lực tuyệt vời của ta trong việc bảo tồn hương vị mà ta đã khen ngợi.”

“......”

Đôi mắt trên gương mặt tái xanh của Grid đã lay động.

Long Ngôn—mỗi lời nói phát ra từ người đàn ông kia đều chứa đựng một quyền năng vĩ đại gây ảnh hưởng lên thế giới. Vũ lực này cao ngang với pháp lực của người đàn ông và đã đè bẹp Grid.

“Khi thức dậy sau mỗi 100 năm, thứ đầu tiên ta nghĩ tới là đồ ăn của Hilgram. Đối với ta, Hilgram là một trong số ít hoặc có lẽ là thứ duy nhất ta nhớ.”

Người đàn ông đặt dao và dĩa xuống rồi lấy khăn ăn lau miệng. Ông ta nhấp một ngụm từ cái ly đầy rượu sủi bọt và lẩm bẩm, “Thế nhưng, đã có một ngày ta không thể ăn sạch bát. Ta thưởng thức hương vị của ngụm rượu đầu tiên nhưng sau một vài ngụm nữa, ta đã trở nên ngán ngẩm. Ta nhớ hương vị nhưng lại phát chán với nó vì ta biết hương vị.”

Người đàn ông đẩy ghế ra sau và từ từ đứng dậy. Raiders—là vì ông ta dị dung thành một con người ư? Cái tên lẽ ra phải tỏa sáng rực rỡ của ông ta đang có màu trắng như tên của các NPC bình thường.

“Ta muốn cảm ơn ngươi. Ta đã không mắc sai lầm vì ngươi đã tới để giới thiệu cho ta một món ngon mới trong khi ta đang phát chán.”

“Hộc... hộc...”

Khoảnh khắc Raiders cảm ơn anh, áp lực đang đè bẹp Grid đã biến mất như chưa từng có. Gai ốc nổi khắp mình mẩy Grid lúc anh thở gấp và nghĩ về cái ‘sai lầm’ mà Raiders đã suýt phạm phải. Sau đó, lời giải thích của Raider tiếp tục, “Mới một lúc trước, ta đang nghĩ về việc phá hủy cái nhà trọ nhỏ này và xóa sổ đám họ hàng huyết thống của Hilgram. Nếu ta làm vậy thì hẳn đã hối hận vào 100 năm sau rồi.”

“......”

Một gia tộc đã phục vụ ông ta trong một ngàn năm—ông ta lại muốn hủy diệt một gia tộc đã giữ gìn hương vị yêu thích của ông ta để phục vụ ông ta, chỉ vì ông ta đã phát mệt với hương vị ư? Grid nghĩ chuyện đó thật phi lý và lố bịch. Dường như anh nhìn thấy Raiders đang nhai rễ của cây thế giới ngay trước mắt tiên tộc và lập tức cảm thấy hết sức tức giận.

Tuy nhiên, anh không thể bộc lộ nó và chỉ mỉm cười. Đó là nụ cười nịnh bợ mà anh vẫn thường mang trong quá khứ. Lời cam kết không bị áp đảo bởi cái tên ‘Rồng Sành ăn Raiders’ của anh đã biến mất ngay khi anh chứng kiến thực chất của Raiders. Quyền năng vô hạn cùng bản chất hủy diệt của một con rồng vượt xa tưởng tượng của Grid và Grid rơi vào nỗi sợ hãi.

‘Khốn nạn.’

Grid có nhiều cách để tự vệ.

Tộc rồng khác với các đại quỷ. Tình bạn có thể không khả thi nhưng chúng không phải là kẻ thù rõ ràng. Ngay cả khi nó có phần đê tiện thì đối phó với chúng bằng một gương mặt tươi cười vẫn sẽ là điều tốt đẹp cho tương lai. Mục đích của Tòa tháp Thông thái không phải là để làm hại tộc rồng mà là thỏa mãn ham muốn của chúng và ngăn chúng nổi xung lên. Tới cả Người giết Rồng Hayate với các thành viên tòa tháp cũng sợ việc có những con rồng làm kẻ thù. Đúng, không phải vì bản tính nhát gan của anh mà anh mỉm cười thế này. Đó là một nhận định thực tế.

Grid đã có thể đưa ra đủ cái cớ bào chữa theo cách này. Thế thì trái tim đang nản lòng này là sao? Anh đang nghiến răng và nắm lấy ngực mình thì Raiders thúc giục, “Ta muốn thoát khỏi cơn đói của mình. Ta sẽ nhờ ngươi dẫn ta đi mà không chậm trễ.”

Raiders mặc một chiếc áo khoác hoa mỹ và rời khỏi phòng trước. Rồi căn phòng vừa lớn vừa sang trọng như hoàng cung đã trở thành một không gian chật chội và tàn tạ. Lúc Grid thẫn thờ nhìn cảnh tượng, Raiders đã xuống tầng 1 và cảnh báo chủ quán trọ, “Hậu duệ của ngươi sẽ gặp ta trong 100 năm tới phải giữ lại hương vị của tổ tiên ngươi, nhưng chúng cũng phải tìm ra những hương vị mới.”

“T-Tôi sẽ lắng nghe ạ...!” Chủ quán trọ nhận ra ý nghĩa của lời nói và đã trả lời một cách mạnh mẽ. Ông ta run như cầy sấy lúc đập trán xuống đất và khóc nức nở.

Gia tộc bị ràng buộc bởi một lời nguyền mang tên Raiders đã oán giận với định mệnh của bản thân và con cháu của mình.

‘Một con rồng...’

Tại sao những người đã gặp tộc rồng lại sợ và ghét chúng? Tại sao các đại quỷ kiêu ngạo lại không đề cập nhiều tới tộc rồng và tại sao các vị thần của Hoàn Quốc còn chẳng tính đến chuyện làm việc với tộc rồng cho dù đang chuẩn bị chiến tranh?

Grid đã khám phá ra lý do và bị thuyết phục. Tộc rồng vốn đã là một chủng loài không thể kết bạn được. Đó là kết quả của vận may sẽ không bao giờ xảy ra nữa khi Nefelina trở thành sứ giả của anh - sẽ bảo vệ Vương quốc Vượt hạng vũ trang và Giáo hội Vượt hạng vũ trang Thần.

‘Hãy cố gắng sống sót nhiều nhất có thể trong suốt chu kỳ sành ăn.’

Đừng có nổi bật trước mặt Raiders. Chả có gì hay ho khi thu hút sự thù hận vô ích. Grid quyết tâm, cố gắng mỉm cười thật tươi.

“Điểm đến đầu tiên là Đế chế Saharan.”

Nhà hàng được hoàng đế thừa nhận là có xác suất cao nhất thỏa mãn được vị giác của Raider.

“Hãy cùng tới Titan.”

“Ta đang mong đợi nó đây.” Raiders gật đầu và hai kẻ bọn họ đã đứng giữa lòng Titan.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!