Virtus's Reader
Thợ rèn huyền thoại

Chương 1400: Chương 1395

Chương 1395

Các vị khách quý tới dự lễ trưởng thành của Lord đều là những tên tuổi lớn. Họ thực thi quyền lực của mình không chút sợ hãi trong vương quốc của chính họ hoặc tại các vương quốc khác. Ngay cả vậy, họ vẫn là con người.

Marie Rose—sự xuất hiện của kẻ săn mồi hàng đầu khiến cho toàn bộ các khách quý trong khu vực này phải run rẩy. Những nhân vật cỡ bự không biết đến lo âu và sợ hãi do lòng kiêu hãnh to lớn của họ đều chẳng dám nhìn thẳng vào mắt cô ta và đã quay đi chỗ khác. Họ cố gắng để trông càng tầm thường càng tốt để cho thấy mình không có ý định thách thức cô ta. Đó không phải vấn đề nhục nhã hay xấu hổ.

Tổ tiên họ tránh nổi các tình huống nguy hiểm nếu không cảm thấy sợ hãi sao? Không có đâu. Nhân loại hẳn đã chẳng sống sót cho tới hôm nay. Thái độ khiêm tốn của các khách quý trước mặt Marie Rose là bản năng tự nhiên của con người. Đó là bản năng cực kỳ nguyên thủy, cảm thấy sợ hãi và né tránh các yếu tố rủi ro.

‘Marie Rose. Đây thực sự là Marie Rose ư?’

Các công tước của đế chế đã vùng vẫy theo phản xạ lúc họ bị ảnh hưởng tà ác kinh khủng này đè bẹp. Họ cố gắng hết mức để không bị chú ý và tìm hiểu tình hình. Họ nghĩ lại hồi trước. Đã từng có tin đồn phong ấn của Marie Rose bị giải trừ cách đây 17 hay 18 năm. Cựu hoàng đế Juander đã yêu cầu Bain đi chứng thực. Bain trở về và xác nhận rằng những tin đồn là không hề sai.

Loại ảnh hưởng tà ác này có khả năng thuộc về Marie Rose. Chỉ có vậy thì mới thuyết phục được họ.

Ta, chúng ta—

Bất tử Vương Grenhal, Thương Thánh Rachel, và Thú Vương Morse—họ ngập trong sợ hãi bất chấp danh tiếng cùng quyền lực họ đã gây dựng cho tới nay. Chỉ khi thừa nhận kẻ kia là Marie Rose thì họ mới có thể chấp nhận chuyện đó.

‘Chuyện này... nó là sự hủy diệt.’

Tại sao Marie Rose lại ra mặt ở đây và vào lúc này? Họ không đủ khả năng để xem xét lý do. Các công tước chỉ cảm thấy chóng mặt. Một con quái vật mà giáo hoàng đệ nhị - Chreshler - chỉ vừa đủ sức phong ấn khi hy sinh mạng sống của bản thân cùng các Ngọc nữ của Rebecca, cho dù là giáo hoàng mạnh nhất mọi thời đại. Tài liệu cổ của Saharan đã đánh giá cô ta là mạnh hơn Beriache và là một trong số ít các sự sống mà Baal phải đề phòng. Con quái vật đó - Marie Rose - đã xuất hiện ở đây. Họ toi rồi. Họ sẽ chết. Họ không thể sống sót được.

Những suy nghĩ này xoay tròn trong đầu của các công tước.

Trong khi đó, Hoàng đế Basara lại suy nghĩ có lý trí. Là đế mẫu của nhiều người, tinh thần trách nhiệm của bà ấy luôn vượt trội. Bà ấy vô cùng tỉnh táo trong tình huống tuyệt vọng này.

‘Đó là một cuộc tập kích nhắm vào nơi tập trung của nhiều nhân vật lớn từ các vương quốc khác nhau... cô ta có tham vọng thống trị nhân loại.’

Thế giới sẽ gần như tê liệt vào khoảnh khắc những vị khách ở đây bị xóa sổ. Từ đó trở đi thì ai có thể xử lý Marie Rose được đây? Nhân loại sẽ mất đi trung tâm và bị Marie Rose tàn sát từ một phía.

‘Người cần được cứu lúc này là...’

Ánh mắt Basara quay sang Grid. Phán xét của bà ấy rất nhanh.

‘Mình phải bảo vệ Grid.’

Mọi người trong vị trí này đều phải hy sinh. Grid phải được sơ tán bằng mọi cách lẫn phương pháp. Bằng cách biến anh thành trung tâm của nhân loại, chỉ khi ấy mới có thể tránh được sự diệt vong của nhân loại. Chỉ có anh mới xứng đáng với điều đó.

Năng lượng đỏ của Basara bốc lên. Đây là năng lực làm bằng chứng cho huyết thống Saharan. Đây là năng lực cai trị có thể xen vào và kiểm soát mọi thứ. Nó giống với thể tạng hơn là kỹ năng hay phép thuật. Ảnh hưởng tà ác không phong ấn được thứ này.

Basara có khả năng can thiệp vào ảnh hưởng tà ác của Marie Rose. Bà ấy quyết tâm rằng nếu mình có thể kiểm soát ảnh hưởng tà ác trong một lúc, bà ấy có thể hợp lực với các công tước để mở một lối thoát cho Grid, ngay cả nếu bà ấy mất mạng từ phản xung. Bà ấy phải thử kể cả khi cơ hội thành công chưa tới 1%.

Năng lượng đỏ của Basara đang đậm đặc thêm.

“Hmm?” Lúc Marie Rose hướng ánh mắt của mình về phía Basara...

Kịch, kịch, kịch...

Tiếng bước chân của ai đó vang vọng trong đại sảnh câm lặng. Ai đó đang đơn độc bước đi một cách tự tin trong khi tất cả mọi người đang nín thở. Không khó để suy ra danh tính của anh.

‘Grid ư?’

‘Quốc vương Grid...!’

Mọi người đều hướng mắt về phía của tiếng bước chân. Trung tâm của đại sảnh...

Đúng như dự đoán, Grid đang đi qua. Anh nhìn thẳng vào Marie Rose. Chẳng có chút do dự nào trong dáng đi của Grid và anh đứng thẳng người. Một chút run rẩy cũng không có. Marie Rose đã khiến mọi cường giả trên lục địa phải hoảng sợ, nhưng cô ta không thể hù họa Grid. Các vị khách quý đều vô cùng ngưỡng mộ.

“Hoa-Hoan nghênh, Marie Rose. Tại sao một tồn tại cao quý như vậy lại đến nơi khiêm tốn này...?”

Cuối cùng thì Grid cũng đến chỗ Marie Rose và cúi đầu xuống với một nụ cười. Đó là một thái độ hoàn toàn khác những gì được mong đợi. Điều đó tuy đáng ngạc nhiên nhưng không ai nghĩ Grid hèn hạ cả.

‘Quả nhiên, đó là Marie Rose. Có thể cô ta là một quỷ tộc, nhưng cô ta vẫn là một tồn tại huyền thoại. Một kẻ tạo dựng danh tiếng vì đã vượt xa đấng sinh thành của mình từ hàng trăm năm trước thì việc lễ phép với cô ta cũng là điều đương nhiên.’

‘Lý do Grid hạ mình ngay từ đầu là do chúng ta...’

Không có vẻ gì là Grid bị ảnh hưởng bởi ảnh hưởng tà ác của Marie Rose. Không có nỗi sợ đặc biệt nào với Marie Rose cả. Lý do anh cúi đầu là vì sự an toàn của những người đã tập hợp tại đây. Tức là anh buộc phải làm Marie Rose hài lòng để ngăn cô ta hành động hấp tấp.

‘Anh ta thực sự là ngọn đèn lồng của nhân loại.’

Các vị khách quý. Đặc biệt là các vị khách quý chỉ tiếp xúc với Grid qua những tin đồn đã bắt đầu cảm thấy kính trọng Grid. Một loạt thông báo bật lên cho biết những người đứng đầu của các vương quốc hoặc bộ lạc chưa từng giao thiệp với Vương quốc Vượt hạng vũ trang đã bắt đầu quý mến Grid.

‘Hả?’

Sao hảo cảm tự dưng lại tăng thế này? Marie Rose chìa tay về phía Grid đang bối rối. Làn da trắng ngần khiến anh nhớ đến tuyết đang đỏ ửng lên bởi ánh nắng lọt qua cửa sổ. Mặt trời không có gì tốt đẹp cho ma cà rồng. Marie Rose có quyền năng mạnh mẽ hơn Beriache - Đại Quỷ thứ 3. Cô ta cũng không nhận bất kỳ hình phạt nào trong nhân giới vì cô ta sinh ra tại đây.

Một trong những sự sống mạnh mẽ nhất trên đời, số ít điểm yếu của cô ta có bao gồm cả mặt trời. Cô ta yếu trước ánh nắng vì thừa hưởng năng lực của Beriache và đặc tính ma cà rồng của cô ta cao hơn bất kỳ ai khác. Sở dĩ cô ta tới thăm Reinhardt vào ban ngày ban mặt như thế này là vì...

“Ngươi đã trở thành Vua Máu trong khi ta đang ngủ sao?” Cô ta muốn chúc mừng cho Grid.

Grid lịch sự hôn lên mu bàn tay cô ta và mỉm cười ngượng nghịu. “Đúng, nó đã tình cờ diễn ra theo cách đó.”

Marie Rose là ma cà rồng mạnh nhất, nhưng lại không phù hợp cho vị trí Vua Máu. Mục đích của cô ta chỉ là tiêu diệt các đại quỷ. Cô ta không có tham vọng trở thành vua và lãnh đạo loài ma cà rồng. Bằng chứng là cô ta không hề có cảm xúc với anh chị của mình.

Grid biết sự thật này và chỉ đơn giản là chấp nhận lời chúc mừng của Marie Rose. Cô ta không cảm thấy vị trí Vua Máu đã bị cướp đi khỏi mình. Dù có ra sao thì lời chúc mừng của Marie Rose vẫn là chân thành. Gương mặt tươi cười rạng rỡ của cô ta sáng tỏ đến mức giống như một bông hoa đẹp đẽ đang trồi lên. “Ta rất mừng.”

“......?”

“Gã đàn ông gỡ bỏ phong ấn của ta đã trở thành một bạn đời xuất sắc. Ta phải tin vào hai từ định mệnh luôn đấy.”

“......?”

“......?”

Vua Máu? Bạn đời? Người thường không thể hiểu được nó. Đến cả Grid cũng không hiểu cơ mà. ‘Bạn đời á?’

Anh có thể cảm thấy những đôi mắt đang đâm vào lưng anh. Chúng không phải những đôi mắt của Hoàng hậu Irene. Cô ấy từ lâu đã muốn Grid lấy vợ lẽ. Cô ấy đã trực tiếp thúc giục anh. Irene đang trở nên già đi nhanh hơn Grid và sẽ qua đời trước. Vì lợi ích của anh, cô hy vọng rằng một người tốt khác sẽ đứng cạnh Grid. Giờ đây, Hoàng hậu Irene đã may mắn lấy lại được tuổi thanh xuân của mình, nhưng suy nghĩ của cô vẫn không đổi. Cô chưa sinh đứa con thứ 2 trong 15 năm rồi. Tình hình vương quốc quá bất an khi chỉ có một người kế vị ngai vàng.

“......”

Grid liếc ra sau. Không như Irene - người không hề thay đổi nét mặt, Basara và Mercedes trông thật ủ rũ. Có những vệt tối trên gương mặt xinh đẹp của họ. Đây là lý do anh cảm thấy những ánh mắt nhức nhối. Tại sao Basara...?

“E hèm.” Grid nghiêng đầu một lúc trước khi hắng giọng để hạ bớt không khí. Sau đó anh dẫn Marie Rose tới vị trí cao nhất. “Hôm nay là ngày mà con trai ta cuối cùng cũng trưởng thành. Một vài vị khách đã tụ họp để kỷ niệm, nên là hãy nói về những chuyện riêng tư vào lần tới.”

“Ta nhận ra ngay nó là con của ngươi. Nó có tài và đẹp trai đấy, giống như ngươi. Biết đâu những đứa con của chúng ta cũng...”

“E he hèm! Giờ thì, đi lối này.”

“......”

Vẻ mặt của Marie thay đổi đáng kể lúc Grid hắng giọng và ngắt lời cô ta. Nụ cười rạng rỡ trở nên đầy ẩn ý và đôi mắt thì cong vòng lên hình trăng khuyết. Tim Grid đập thình thịch. Anh dao động.

“Ngươi không muốn là bạn đời của ta hả?”

“Ch-Chuyện đó, ta là người có gia đình r...”

“Hmm, thế thì ngươi chỉ việc đưa ta hạt giống của ngươi. Không cần phải cảm thấy quá gánh nặng đâu.”

“......”

Sự im lặng bao trùm cả đại sảnh. Đặc biệt, miệng Basara với Mercedes đang mím chặt lại. Đó là vì họ chứng kiến sự hối hận và cứng rắn trong nụ cười quyến rũ của Marie Rose. Có lẽ cô ta đang nghiêm túc với Grid. Giây phút Basara và Mercedes có ý nghĩ này...

“Tại sao ngươi lại tới nơi này?”

Một bóng hình mới xuất hiện phía sau Jude và Hoàng tử Shining - cả hai đều đang đứng ở lối vào đại sảnh. Một nam nhân tóc bạc—danh tính của cái người đẹp trai đến nỗi diện mạo có thể so sánh với Marie Rose hiển nhiên là Braham. Đại pháp sư huyền thoại—các công tước của đế chế từng chứng kiến quyền năng của ông ấy trong trận tập kích Drasion đã hướng sự chú ý của họ theo phản xạ.

Mặt khác, Marie Rose thì lại thư thái. “Ngươi đã lớn mạnh rất nhiều đấy, Braham. Ngươi thực sự dám lớn tiếng với ta luôn.”

“Đừng làm hỏng sự kiện quý giá này và cút đi.”

“Sự kiện quý giá...? Nó quý giá sao?” Marie Rose không tin vào tai mình. Braham—gã Braham ích kỷ và độc ác nhất, kẻ đã tàn sát và thí nghiệm trên hàng ngàn đồng loại của mình, thực sự lại đang tôn trọng sự kiện của người khác ư? “...Hưhư, ngươi thay đổi rất nhiều trong khi ta đang ngủ đấy nhỉ?”

Có một nụ cười trên mặt Marie Rose, nhưng đôi mắt thì lạnh băng. Braham nao núng và lùi lại. Ông ấy hồi tưởng về quá khứ khi Marie Rose đâm vào tim ông ấy và ông ấy mất đi năng lực ma cà rồng của mình. Braham sợ Marie Rose như những người khác, không, hơn cả những người khác. Quyền năng đã tăng trưởng trong những năm qua của cô ta đã vượt trên mẹ của họ và cô ta vẫn còn trong tiến trình lấy lại sức mạnh của mình.

‘Một lần nữa... mình sẽ chết.’

Cũng như việc ông ấy ghét Marie Rose, Marie Rose ghét ông ấy. Braham biết chuyện này và đã nhìn thấy trước cái chết của mình. Từ đầu thì, Marie Rose là một tồn tại có thể hoàn thành hầu hết các mong muốn của cô ta. Chẳng ai có thể cản được nếu cô ta muốn giết Braham.

‘...Lần này mình sẽ không chết trong im lặng.’

Ông ấy sẽ gây ra một vết thương mãi mãi không thể xóa bỏ. Braham hạ quyết tâm và bất giác giơ một bàn tay ra sau.

“Một vị khách không ngờ đã tới.”

Nông dân huyền thoại Piaro và Asmophel mới trở về gần đây đã xuất hiện cạnh nhau. Sứ giả Sariel của Grid cũng ở cùng ông ấy. Nefelina cũng không có vẻ là thích thú tình huống này và năng lượng mờ nhạt của cô nhóc - đang phát huy ảnh hưởng khắp cung điện - đã trở nên mạnh hơn. Cuối cùng—

“Braham là bạn của cha. Cũng như Marie Rose là bạn của cha.”

Lord bước đến trước mặt Marie Rose lúc cô ta đang nhìn chằm chằm vào Braham. Nụ cười mang sát khí mà cậu bé học được từ Tú Hoa đã khiến Marie Rose hơi ngạc nhiên.

“...Ngươi đã kết bạn được với rất nhiều người đấy.” Marie Rose lần lượt liếc nhìn những người xung quanh Braham trước khi nhìn lại lần cuối vào Braham. Rồi cô ta quay lại với Grid. “Ngươi không phải trông sợ hãi vậy đâu. Lý do ta tới hôm nay là để thảo luận về tương lai của chúng ta, không phải làm hại bạn bè của ngươi. Hôm nay... thời điểm tệ quá.”

“......”

Lần này, Grid cũng nhìn thấy được nỗi hối tiếc ngắn ngủi thoáng qua trong đôi mắt của Marie Rose.

“Thế thì, chào nhé! Ta sẽ quay lại vào lần sau.” Cơ thể Marie Rose biến thành khói và bắt đầu phân tán. Cô ta quay trở lại khu vực dưới lòng đất tối tăm, nơi chẳng có gì ngoại trừ cỗ quan tài mà cô ta đã ngủ trong cô độc một thời gian dài. Gửi tới cô ta—

“Ta sẽ tới thăm cô vào lần tới,” Grid thề nguyện.

Một nụ cười hân hoan điểm tô lên gương mặt Marie Rose lúc cô ta dần biến mất.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!